XtGem Forum catalog
Bà xã mua được

Bà xã mua được

Tác giả: Nại Lương Ngư

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210460

Bình chọn: 10.00/10/1046 lượt.

ực đảm bảo sẽ chăm sóc tốt cho bản thân, lại có ông Trương cùng đi theo bọn họ nữa. Vậy nên cuối cùng bà quyết định ở lại thành phố W. Tuy lần này không cùng đi với bọn nhỏ nữa nhưng trước khi Tiểu Trí và Chiêu Đệ khởi hành, bà vẫn liên tục căn dặn nhất định mỗi ngày đều phải gọi điện thoại về nhà báo bình an.

Thời điểm xe ra khỏi tiểu khu thì cũng đúng vào giờ cao điểm. Nhìn dòng xe qua lại không dứt cùng đám người chật chội không chịu nổi ngoài cửa sổ, Tiểu Trí rõ ràng có chút mất tự nhiên, nhưng anh vẫn nắm tay Chiêu Đệ như cũ, nghiêng đầu nhẹ nhàng nói với Chiêu Đệ: “Chiêu Đệ không sợ, có Tiểu Trí ở bên cạnh em.”

Chiêu Đệ nhìn vẻ mặt Tiểu Trí đang giả bộ dũng cảm, mặc dù có chút không nỡ nhưng trong lòng vẫn không nhịn được có chút cảm giác ngọt ngào. Cô trở tay nắm chặt lấy tay Tiểu Trí, nặng nề gật đầu một cái: “Ừ, Tiểu Trí ở cạnh Chiêu Đệ, Chiêu Đệ cái gì cũng không sợ.”

Cô làm như vậy còn không phải là đang an ủi Tiểu Trí? Ở trong quan niệm của Tiểu Trí, cô là vợ của anh, là người còn bé nhỏ hơn anh rất nhiều. Trước đây có nhiều lần anh không thể bảo vệ cho cô thật tốt nên đã đau lòng, tự trách rất nhiều. Cho nên lần này anh liền làm ra một quyết tâm lớn như vậy, cùng với cô đi ra khỏi hoàn cảnh quen thuộc, đến một nơi xa xôi lạ lẫm như vậy.

Những cố gắng của Tiểu Trí, cô đều nhìn ở trong mắt, ghi vào trong tim. Cô thật sự hy vọng, lần này lên đường có thể để cho Tiểu Trí đối với nơi đông người không còn kháng cự và sợ hãi như vậy nữa. Chỉ cần anh có một chút tiến bộ, cũng đã tốt lắm rồi. Mà vào lúc này, cô phải diễn thật tốt vai người vợ nhỏ bé của mình, tùy thời điểm mà yên tâm dựa vào Tiểu Trí, lúc nên mềm yếu thì phải mềm yếu, có như vậy mới có thể kích thích được Tiểu Trí càng trở nên dũng cảm kiên cường hơn.

Sau khi rời khỏi nội thành, lên trên đường cao tốc, mật độ xe rõ ràng đã dãn ra cùng với tình huống của những người trên xe cơ hồ cũng không còn nhìn rõ nên Tiểu Trí cảm thấy tốt hơn nhiều. Lúc này anh mới có tâm tình để thưởng thức phong cảnh đang lướt cực nhanh ngoài xe. Thành phố W kề biển, cho nên đoạn đường cao tốc cũng là xây dọc bờ biển, xuyên qua cửa sổ xe có thể thu hết cảnh đẹp duyên hải bát ngát vào tầm mắt. Đây là lần đầu tiên Tiểu Trí tận mắt thấy biển rộng chân chính nên không khỏi có chút kích động.

Đi hết đoạn đường này, dọc theo biển, dọc theo núi, còn băng qua những thôn làng không biết tên, ước chừng tốn mất một ngày một đêm ở trên đường mới đến được địa phương Hạ Cầm đã nghe được. Người dẫn đường đi theo bọn họ mặc dù trước khi đi cũng đã biết đại khái tính đặc biệt của cặp vợ chồng Chiêu Đệ – Tiểu Trí nhưng lúc hắn thực sự nhìn thấy bọn họ vẫn không nhịn được tò mò.

Hắn vốn cho là một người nguyện ý gả cho một người mắc chứng tự bế, một là điều kiện gia đình không tốt, mặt khác hẳn là bản thân cũng không có điều gì đặc biệt nhưng lần đâu tiên ở nhà họ Trần nhìn thấy Chiêu Đệ, hắn còn tưởng mình bị hoa mắt. Theo bản năng hắn xoa nhẹ hai mắt, lúc này mới xác định được mình thực sự không nhìn nhầm, Cái cô gái trẻ trung, xinh đẹp và đầy phong cách này chính là Chiêu Đệ mà hắn đang há mồm thảo luận.

Nếu dáng ngoài điều kiện rất tốt, vậy có phải là trong người có chút bệnh không tiện nói ra hay không? Đúng rồi, lần này tìm hắn không phải chính là vì muốn tìm bác sĩ Trung Y để trị liệu chứng hàn tử cung hay sao? Đây hẳn là nguyên nhân mà cô ấy nguyện ý gả cho một người mắc chứng tự bế đi? Gia đình điều kiện không tốt, lại không thể sinh con thì cho dù dáng người có khá hơn nữa cũng không phải là dạng trông được mà dùng không được hay sao?

Vào lúc nghỉ ngơi tại một trạm nghỉ trên đường đi, hắn tò mò hỏi thăm chút tình huống của Chiêu Đệ ở chỗ ông Trương, hỏi ông nếu nhà họ Trần muốn có cháu thì sao trong lúc lựa con dâu lại chọn người không thể sinh được này? Tìm người sinh được không phải tốt hơn sao? Coi như dáng ngoài không tốt lắm nhưng vẫn còn sinh được, không phải sẽ tiết kiệm được rất nhiều phiền toái hay sao? Giống như bây giờ, trèo đèo lội suối đi cầu một ông bác sĩ Trung Y đã ẩn cư, khổ cực như vậy mà vẫn còn đến 89% người ta không trị được, đây không phải là tự tìm phiền toái cho mình hay sao? Xinh đẹp cũng đâu có làm no bụng, chết rồi cũng chỉ còn lại một nắm tro mà thôi. Hơn nữa, Trần Trí không phải mắc chứng tự bế hay sao? Anh có thể phân biệt được xinh với xấu nữa à?

Lúc ấy ông Trương nghe được lời của hắn thì sắc mặt trở nên khó coi, chỉ lạnh lùng ném lại một câu: “Người ta cưới con dâu là nhìn vào nhân phẩm, không phải nhìn vào cái bụng, hơn nữa, Chiêu Đệ cũng không phải là không thể sinh, cô ấy đã từng mang thai, chỉ là không cẩn thận mà không giữ được thôi.” Nói xong lời này, ông Trương liền bỏ lại một mình hắn, đi vào trong xe, chờ Chiêu Đệ và Tiểu Trí đi toilet về.

Hắn lúc này mới ý thức được mình nói sai, âm thầm vả miệng mình một cái. Thiệt là, nói cái gì mà nói, cố tình ở trước mặt tài xe nhà người ta nói mát ông chủ người ta. Đành rằng hắn cũng không có ác ý gì nhưng mà những lời này cũng không phải dễ nghe.

Hắn chính là cái tính khí này,