nhanh mồm nhanh miệng, nhiều năm rồi mà vẫn không đổi được. Ban đầu, vợ hắn là nhờ quan hệ của cha mẹ vợ mới khiến cho ông bác sĩ Trung Y nể mặt mà xem bệnh cho, mang bầu đứa bé. Lúc áy cha mẹ vợ hắn cũng đã căn dặn đi căn dặn lại, nói chuyện này tuyệt đối không nên nói ra bên ngoài. Vừa bắt đầu hắn cũng nhớ, nhưng đến lúc mở tiệng rượu đầu tháng cho con, hắn uống nhiều hơn mấy ly rượu, liền đem chuyện đã hứa với cha mẹ vợ quên sạch, đứng trước mặt bao nhiêu tân khách chém gió y thuật thần kỳ của ông bác sĩ Trung Y kia. Sau này những người khách kia lại đem chuyện này phát tán ra ngoài, làm cho cả thành phố đều biết chuyện. Rồi chuyện truyền tới tai của ông bác sĩ Trung Y kia thành ra ông ấy mới chạy vào bên trong chùa ở chốn rừng sâu này mà ẩn cư, không bao giờ đi ra ngoài nữa.
Cho nên hắn biết được hành tung của ông bác sĩ Trung Y kia hoàn toàn là bởi vì dù ông ấy có bất mãn với cái miệng rộng của hắn nhưng lại luôn nhớ đến ân tình của cha mẹ vợ hắn, thời điểm ăn tết cuối năm vẫn luôn gửi biếu cha mẹ vợ hắn những thảo dược bồi bổ cơ thể mà hắn trong một lần vô tình đã thấy được địa chỉ ở tờ hóa đơn chuyển phát, thế mới biết ông bác sĩ Trung Y này đang ở huyện thành nào. Nhưng cụ thể là ở trong chùa nào thì hắn lại không thực sự rõ ràng. Cơ mà tìm được huyện thành rồi, đến lúc đó cứ hỏi thăm ở địa phương một chút, chắc hắn có thể hỏi thăm ra địa chỉ cụ thể thôi.
Lúc Hạ Cầm tới hỏi tình huống của ông bác sĩ Trung Y này, hắn lo lắng nếu như nói ra sự thật thì tiền phí dẫn đường rồi tiền giới thiệu gì đó đều mất, cho nên liền che giấu một phần sự thật. Hắn nghĩ trước cứ cầm tiền, rồi đến lúc đó dẫn người kia vào trong trấn ấy, không cần biết là dùng phương pháp gì, hắn chỉ muốn biết vị trí của ngôi chùa miếu kia là được. Bọn họ quản khỉ gió gì hắn là biết từ trước hay là lúc ấy mới hỏi thăm ra cơ chứ. Chỉ cần dẫn được người đến trước mặt ông bác sĩ Trung Y đó thì không phải là xong rồi hay sao?
Mà chuyến đi này của bốn người bọn họ đến được trên trấn thì vừa lúc hoàng hôn buông xuống sẵn tiện có cớ cho hắn trì hoãn. Nhìn trời như thế này sẽ rất nhanh tối, đường núi lại không dễ đi, vẫn nên ở khách sạn trên trấn nghỉ ngơi trước một đêm, đợi nghỉ ngơi tốt rồi, sáng sớm ngày mai lên đường cũng không muộn.
Nói một cách hợp tình hợp lý như thế thì bất kể là ông Trương hay Chiêu Đệ đều không có gì dị nghị cả. Còn Tiểu Trí thì sao? Chỉ cần cho anh ở cùng một chỗ với Chiêu Đệ thì khi nào đi chỗ nào anh cũng chẳng có ý kiến gì hết.
Sau khi đã dàn xếp tốt chỗ ăn ở, người dẫn đường mới lấy cớ muốn đi mua ít đồ dùng để ngày mai vào núi để đi ra ngoài. Ông Trương vì không yên lòng để cho Chiêu Đệ và Tiểu Trí ở lại nhà trọ nên không di theo. Trước khi ông ra khỏi cửa, Trần Chung đã giao phó lại rằng cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra cũng phải nghĩ đến vấn đề an toàn của hai đứa nhỏ này đầu tiên, dù thế nào cũng đều phải nghĩ đến bọn họ đầu tiên.
Sau khi đã đặt hành lý vào trong phòng, ông Trương liền cùng Chiêu Đệ và Tiểu Trí tới phòng ăn ở tầng một của nhà trọ để ăn cơm tối. Ở cái trấn nhỏ này, dân số không lớn, hơn nữa cũng không có kỹ nghệ trọng điểm phát triển nên đại đa số những người trẻ tuổi đều lựa chọn đi đến những thành thị lớn để tìm việc, những người còn ở lại đều là người cao tuổi, phụ nữ và nhi đồng, cho nên kinh tế cũng không tính là phát đạt. Có lẽ vì nguyên nhân này nên khách sạn mà bọn họ trọ lại dù được coi là tốt nhất của trấn thì các thiết bị gì đó ở trong vẫn còn tương đối đơn sơ, có lẽ nên gọi là nhà trọ thì thích hợp hơn.
Chiêu Đệ và Tiểu Trí vừa mới ngồi xuống, thậm chí đến cả món ăn còn chưa kịp gọi lên thì bàn sát vách đã có chuyện gây xôn xao, hấp dẫn ánh mắt của mọi người.
Thì ra là ở bàn đó có một ông lão uống hơi nhiều rượu, không biết là vì món ăn thật sự có vấn đề hay là do ông ấy thuần túy vì uống rượu say khướt mà đột nhiên bắt người phục vụ phải gọi bếp trưởng của nhà ăn ra ngoài, nói là mùi vị của món ăn này không tốt.
Bình thường, phục vụ ở những chỗ nho nhỏ như thế này đều không phải thực sự chuyên nghiệp mà người phục vụ này nhìn cách ăn mặc của ông lão có phần bình thường, lại nhìn những món ăn ông ấy gọi đều là những món khá rẻ thì trong lòng có chút khinh thường. Hơn thế nữa, ông lão này nói chuyện có chút khó nghe, mở miệng là kêu thằng nhóc này nọ. Người này từ khi sinh ra đến giờ có mấy khi bị người ta mắng như vậy đâu, thế nên lập tức sinh ra chút bướng bỉnh, lại nghĩ đến quan hệ của mình và quản lý không tệ nên hẳn là sẽ không gây ra chuyện gì lớn cả. Cho nên hắn cương quyết đứng ở một bên bất động, thỉnh thoảng còn giật nhẹ khóe miệng bày tỏ chút khinh miệt của bản thân.
Âm thanh của ông lão tương đối lớn, hơn nữa còn có xu hướng càng ngày càng lớn mà Tiểu Trí lại ngồi tương đối gần cho nên lúc mới bắt đầu thì bị giật mình. Thân thể anh run lên một chút rồi bắt lấy tay Chiêu Đệ, không biết là đang an ủi Chiêu Đệ hay là an ủi chính bản thân mình, lẩm bẩm nói vài tiếng “Đừng sợ, đừng sợ”.
Chiêu Đệ vốn không có ý định xen vào cái việc không đâu này nhưng mà ông lão n