ày nói chuyện đúng là càng ngày càng khó nghe. Chiêu Đệ đưa tay lên che lỗ tai của Tiểu Trí, không muốn làm cho những từ ngữ dơ bẩn tục tĩu kia khắc sâu vào trong đầu Tiểu Trí, cho dù là anh căn bản cũng không hiểu những từ ấy có nghĩa là gì.
Tiểu Trí thấy Chiêu Đệ che lỗ tai của mình còn tưởng là Chiêu Đệ ghét những âm thanh ồn ào này. Anh vốn cũng muốn học Chiêu Đệ đưa tay lên che tai cho cô nhưng anh cẩn thận lắng nghe thì thấy bịt lỗ tai cũng vẫn có thể nghe thấy rõ ràng. Anh quay đầu lại nhìn ông lão vẫn còn đang ngồi nổi giận ở bàn bên cạnh một cái rồi do dự một chút thì liền đưa tay kéo tay Chiêu Đệ xuống, vào lúc Chiêu Đệ còn chưa kịp phản ứng xem anh muốn làm gì thì anh đã sải bước đi lên phía trước, bước đi rất nhanh như thể sợ mình chậm một chút thôi thì sẽ hối hận vậy.
Lúc ông lão kia đột nhiên phát hiện ra đứng bên cạnh mình có một người thì còn tưởng là người quản lý tới nói lời xin lỗi nên quay đầu lại. Ông vừa há mồm ra định dùng những lời ác độc để chào hỏi thì liền phát hiện ra người này không phải là nhân viên ở đây mà chỉ là một người trẻ tuổi còn đang xấu hổ. Lúc đứng ở bên cạnh ông, anh ta rõ ràng vẫn còn rất khẩn trương, đầu cúi thật thấp, tay vắt chéo ra sau lưng. Mặc dù ông không nhìn thấy động tác ở trên tay anh nhưng thông qua những cử động nhỏ bé ở trên cánh tay anh, ông cũng biết đứa nhỏ này khẳng định là đang xoắn ngón tay.
Vừa nhìn thấy người thanh niên rõ ràng đang rất sợ hãi nhưng vẫn cố lấy dũng khí đứng ở bên cạnh mình thì sự tức giận ông lão, giống như kì tích, liền tiêu đi quá nửa. Ông ôm chút tâm tình muốn xem chuyện vui, ung dung ngồi đợi anh mở miệng nói chuyện, dù sao ông cũng muốn nhìn một chút xem đứa nhỏ này muốn nói với ông cái gì.
Tiểu Trí len lén ngẩng đầu liếc nhìn ông lão này một cái, thấy trong mắt ông ánh lên tia cười cợt thì lập tức cụp mắt xuống.
Lúc này thì Chiêu Đệ cũng đã kịp định thần. Cô vội vàng đứng dậy đứng bên cạnh Tiểu Trí. Cô không phải muốn đứng đây để ngăn cản Tiểu Trí nói, vì ở trong hoàn cảnh như thế này, Tiểu Trí có thể đứng lên đi đến bên cạnh ông lão này thì đã là một tiến bộ rồi. Cô không có lý do gì để đi ngăn cản anh. Nhưng cô phải giữ mình luôn luôn ở vị trí ngay gần Tiểu Trí để ngộ nhỡ có tình huống đột ngột phát sinh thì cô có thể kịp thời bảo vệ cho Tiểu Trí.
Lúc Tiểu Trí thấy Chiêu Đệ lại gần mình thì tay nắm lại thật chặt thành quả đấm, đầu ngẩng lên, hướng về phía ông lão kia, mở miệng nói chuyện: “Ông ơi, khi nói chuyện không nên quá lớn tiếng. Ông lớn tiếng quá, Chiêu Đệ sẽ sợ. Tiểu Trí muốn chăm sóc cho Chiêu Đệ thật tốt, không thể để cho cô ấy sợ được.”
Ông lão vốn còn tưởng đứa nhỏ này sẽ nói một tràng dài lý luận, giáo dục ông không thể gây ồn ào ở nơi công cộng hay là mở mồm chửi bậy… Không ngờ được nó dồn sức lớn như vậy lại vì sợ ông nói chuyện lớn tiếng quá để cho cái người tên Chiêu Đệ trong miệng nó bị sợ hãi.
Điều này không khỏi khiến ông phải chăm chú nhìn lại người thanh niên trước mắt mình. Hơn nữa tỉ mỉ nghĩ kĩ lại lời nó vừa nói, ông liền phát hiện ra đứa nhỏ này chính xác không phải là một đứa bé bình thường. Người bình thường sẽ không dùng cách như vậy để nói chuyện, cũng sẽ không tự xưng mình là Tiểu Trí.
Ông nhìn cả đứa bé gái đứng phía sau lưng nó. Đây chẳng lẽ là người tên Chiêu Đệ ở trong miệng của Tiểu Trí? Nhìn nhìn tuổi của hai người giống như hai anh em, nhưng ông rõ ràng thấy trong mắt của người con gái tên Chiêu Đệ cái gọi là yêu. Đây không phải dạng yêu thương của hai anh em, mà là cái loại yêu giữa nam và nữ. Điểm này, lão già ông còn có thể nhận ra.
Người con gái mà vô luận là dáng người hay phong cách, đặt trong một đám người tuyệt đối sẽ khiến người ta phải lóa mắt mà nhìn này lại đi thích thằng nhóc ngốc này sao? Không thể nào?!
Nghĩ như vậy, ông lão liền muốn thử dò xét thân phận của hai người trước mắt này, cho nên chỉnh chỉnh lại giọng nói, dùng âm thanh còn lớn hơn lúc nãy để chất vấn Tiểu Trí.
“Tao nói chuyện lớn tiếng thì thế nào? Khách sạn này là của nhà mày mở hay sao? Tao ăn thức ăn của bọn họ cảm thấy mùi vị không tốt thì ngay cả tố cáo cũng không được hay sao? Còn nữa, Chiêu Đệ của mày là ai hả? Vì sao mày lại phải ra mặt vì nó? Nó còn chưa nói gì, mày lại tới đây quản chuyện thiên hạ à?”
Tiểu Trí bị ông lão luân phiên chất vấn như vậy thì sợ đến ngẩn cả người, nhưng sau đó lại nghĩ tới Chiêu Đệ còn đang đứng ở phía sau anh nên lập tức cố gắng lấy lại dũng khí, nhưng dù sao thì vẫn có chút sợ hãi nên giọng nói của anh hơi hơi run run.
“Chiêu Đệ là vợ của Tiểu Trí. Tiểu Trí nhất định phải bảo vệ vợ mình cho thật tốt. Chiêu Đệ không nói nhưng Tiểu Trí muốn nói thay cô ấy. Muốn tố cáo, ông có thể gọi 315. Trên ti vi có dạy, gây gổ là không tốt.” Lúc nói xong câu cuối cùng, Tiểu Trí rốt cuộc có thể tìm được một chút khích lệ. Chiêu Đệ trước đây đã từng nói với anh là gây gổ sẽ khiến người khác bị tổn thương, có chuyện gì cũng phải tỉnh táo, nghĩ biện pháp giải quyết thật tốt. Phải làm như vậy mới đúng, gây gổ không chỉ không giải quyết được vấn đề già mà còn có thể khiến