XtGem Forum catalog
Bà Xã Nghịch Ngợm, Em Là Của Anh

Bà Xã Nghịch Ngợm, Em Là Của Anh

Tác giả: Ann

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324613

Bình chọn: 7.00/10/461 lượt.

được hôn em!

-Em sao vậy? Còn giận anh sao?

Nó chần chừ mấy giây, rồi đạp mạnh vào chân hắn kèm theo một câu chua lét:

-Vì em không muốn mất nụ hôn đầu tiên với một khuôn mặt đáng ghét như vậy.

-CÁI GÌ? EM MUỐN CHẾT SAO CHÂN VOI?

Nó thè lưỡi lêu lêu hắn, rồi ba chân bốn cẳng chạy thẳng vô nhà, phía sau hắn đuổi theo ráo riết:

-CHÂN VOI KIA ĐỨNG LẠI CHO ANH.

Cuối cùng ngày hắn mong đợi cũng đã đến, mọi thứ đều được chuẩn bị hoàn hảo cho tiệc đính hôn của hắn với nó. Trong chiếc váy trắng, nó toát lên vẻ đẹp thuần khiết và kiêu sa. Hắn đang định lại gần nó thì một bàn tay đặt lên vai:

-Gia Huy !Con ra chào khách với ta một lát – Ông Trần kéo tay hắn đi mất.

Nó ngồi đó, cảm giác hồi hộp làm tim nó cứ đập thình thịch như đánh trống trong lồng ngực. Đang cố bình tĩnh lại thì nó thấy một dáng người rất quen đi ngang qua hành lang nhà hàng. Như phản xạ nó vội chạy theo

-Nè….đứng lại

Nó đuổi theo bóng người đó ra tới vườn sau của nhà hàng, đang đưa mắt quan sát xung quanh thì nó cảm giác một người đang đứng sau lưng mình

-Ha ha bất ngờ chưa? Tao cố tình đến chúc mừng mày nè

-Cô…cô muốn gì nữa?

-Tao muốn mày phải chết

Mắt trừng trừng, Đại Ảnh rút một con dao trong giỏ ra lao nhanh về phía nó

-ĐI CHẾT ĐI!

-Á…Cứu tôi với…

Nó hoảng sợ bỏ chạy nhưng Đại Ảnh đã chặn đường, tay lăm lăm con dao, nó càng thụt lùi cô ta càng lao tới

-Mày phải chết!

-Á….

Đại Ảnh vung cao dao đâm thẳng về phía nó. Nhưng may mắn nó chộp được tay Đại Ảnh, lúc này cả hai dằng co qua lại, Đại Ảnh nghiến răng

-Con ranh, tao sẽ bắt mày phải trả giá.

-Cô điên rồi, đừng mù quáng nữa

Đại Ảnh dùng hết sức hất nó ra đất, con dao bị văng ra xa. Đại Ánh đè lên người nó, hai tay bóp chặt cổ không buông

-Tao sẽ giết mày, chết đi, chết đi

Nó cố vùng vẫy dùng tay đẩy tay Đại Ảnh đang siết chặt cổ ra nhưng vô ích. Nó bắt đầu không thở được và sức lực yếu hẳn đi.

-Tránh ra.

Đúng lúc đó Đại Ảnh bị hất ra , nó lờ mờ thấy dáng một người thanh niên

-Quốc Minh, đáng lẽ giờ này anh đang ăn cơm tù chứ – Đại Ảnh nhìn Quốc Minh châm chọc

-Con khốn, việc Gia Huy mua công ty Đường Minh chính cô đã đưa hồ sơ giả cho tôi.

-Ha ha ha ai bảo anh quá ngu ngơ….

Bốp!….

-Nếu còn nói một lời nào tao không chắc mày còn sống ra khỏi đây đâu.

Quốc Minh cho Đại Ảnh một cái tát tay làm cô ta ngả hẳn ra đất , đi về phía nó Quốc Minh mỉm cười

-Hôm nay em thật xinh đẹp

-Anh….anh muốn gì?

Nó gượng đứng dậy nhìn Quốc Minh đề phòng.

-Tôi muốn em. Nào, hôm nay em phải đi cùng tôi.

Quốc Minh kéo nó về phía hắn, mặc cho nó vùng vẫy, hắn lôi nó đi được vài bước thì tiếng Đại Ảnh thét lên từ phía sau:

-HAHA MÀY TỚI SỐ RỒI ĐƯỜNG DU

Phập….

Tay Đại Ảnh đầy máu, ánh mắt thích thú , những giọt máu thi nhau nhỏ giọt thấm xuống đất.

Bên trong hắn đang cuống cuồng khi quay lại mà không thấy nó. Đi tìm khắp nơi nhưng không thấy nó đâu. Đi tìm nó mà trong lòng hắn đầy nỗi bất an.

CHAP 53

Trong khi đó ngoài vườn sau của nhà hàng, nó hoảng hốt nhìn Đại Ảnh từ từ rút dao ra khỏi người Quốc Minh. Nó không ngờ chính Quốc Minh lại giúp nó lãnh trọn mũi dao đó. Nó lắp bắp không nói được trọn câu:

-Quố…Quốc…Mi..inh….

Mặt Quốc Minh trắng bệch , máu loang ra nơi vùng ngực, mũi dao sâu hoắm của Đại Ảnh như rút hết sức lực của Quốc Minh, nên khi Đại Ảnh vừa rút dao ra, Quốc Minh lập tức khụy xuống trước tràng cười hả hê của Đại Ảnh:

-Há há há… Anh yêu nó? Đồ ngu, cuối cùng vì nó anh lại chết dưới tay tôi… hahaha

Nó sợ hãi quỳ xuống bên cạnh Quốc Minh, mắt đỏ hoe, tay nó run rẩy nâng đầu Quốc Minh lên:

-Anh ổn..ổn chứ?

-…………..

-Tại sao?…Tại sao anh lại cứu tôi chứ?

Hơi thở của Quốc Minh ngày càng yếu , khẽ đưa bàn tay lên mặt nó, Quốc Minh thều thào trong đau đớn:

-Vì….vì..đối..đốiii…đối với tôi em ..em đặc biệt…

-Đừng, anh đợi tôi, tôi sẽ gọi người tới giúp…

Quốc Minh mỉm cười , có lẽ đây là nụ cười đúng nghĩa đầu tiên trong cuộc đời anh ta , nhìn sang chiếc váy trắng của nó bây giờ đã thấm máu của mình:

-Thấy không, màu đỏ rất hợp với em…

Vẫn giữ nụ cười hiếm hoi đó, Quốc Minh nhắm nghiền mắt.Nó sợ hãi lay lay người Quốc Minh, nước mắt lã chã rơi

-Không…không được..…Quốc Minh…anh tỉnh lại đi, phải làm sao đây….Đừng chết..đừng chết mà…

Trái ngược với nó, nãy giờ Đại Ảnh thích thú quan sát Quốc Minh trút hơi thở cuối cùng trong sự hưng phấn và thích thú tột độ.

-Thấy mày thương tiếc như vậy, thôi để tao giúp mày đi theo hắn luôn cho rồi

Nó lùi ra sau, nhìn Đại Ảnh lăm lăm con dao tới phía mình mà chân nó không thể cử động được. Cổ họng nó cũng ứ nghẹn không nói được câu nào, nó chỉ biết phó mặc cho số phận.

-Tiểu Du, em có đó không?

Nó mừng rỡ nghe giọng hắn, Đại Ảnh nhanh như chớp lao tới kề dao sát cổ nó, kéo vào một bụi cây gần đó

-Im lặng

Nó không biết phải làm sao, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn vẫn đảo mắt khắp nơi tìm nó. Đại Ảnh chăm chú nhìn hắn, nới lỏng con dao trên tay , nhân cơ hội nó cắn mạnh vào tay cô ta , con dao văng đi mất, nó lao ra khỏi bụi cây

-Á…con ranh…

-GIA HUY! CỨU EM …

-Tiểu Du?

Hắn chạy nhanh về phía tiếng phát ra tiếng