Duck hunt
Bà Xã Nghịch Ngợm, Em Là Của Anh

Bà Xã Nghịch Ngợm, Em Là Của Anh

Tác giả: Ann

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324450

Bình chọn: 8.00/10/445 lượt.

nhìn hắn đang nhắm nghiền mắt, bực tức nó lay mạnh cả người hắn:

-ANH NGHE THẤY KHÔNG? EM SẮP PHẢI ĐI RỒI SAO ANH CÒN LƯỜI BIẾNG NẰM ĐÓ ?Gia huy…anh nghe thấy không? Làm ơn, anh làm ơn hãy tỉnh lại đi, …em không muốn đi..không muốn…không muốn xa anh đâu mà…..

Nó nghẹn lời trong tiếng nấc, úp mặt xuống giường nó khóc nức nở, khóc tới khi ngủ thiếp đi từ lúc nào. Đêm đó màn sương mỏng lùa vào cửa sổ trong giấc ngủ mơ màng nó cảm giác một bàn tay ấm áp luồn vào vuốt ve mái tóc.

Buổi sáng trước ngày sang Mỹ, theo địa chỉ của Mạnh Khang nó tới một tòa nhà là bệnh viện dành cho người bị tâm thần. Vào khuôn viên bệnh viện, nó tìm tới nơi một cô gái đang ngồi:

-Đại Ảnh!

-Hả?

CHAP 55

Chỉ mấy tháng không gặp Đại Ảnh mà Đại Ảnh thay đổi nhiều quá, mái tóc đã cắt ngắn, khuôn mặt không còn nét tinh ranh thay vào đó là vẻ mặt ngây thơ như một đứa trẻ.

-Cô có nhớ tôi không?

Đại Ảnh nhìn nó suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

-À, không sao, tôi tới đây để chào tạm biệt cô, tôi sắp sang Mỹ rồi.

-Mỹ? Sang Mỹ làm gì? –Đại Ảnh nhìn nó khó hiểu

-Sang Mỹ học, Đại Ảnh ở lại vui vẻ và giữ gìn sức khỏe nhé!

Đại Ảnh dường như vẫn không hiểu nó nói gì chỉ gật đầu mắt tròn xoe nhìn . Nó đứng dậy định về thì Đại Ảnh níu tay nó

-Gia Huy…..

-Sao? Cô..cô biết Gia Huy không?

-Gia ..Gia Huy …Gia Huy là ai?

-Gia Huy…là..là người mà Đại ẢNh rất quý mến đó.

Nghe nó nói Đại Ảnh mỉm cười:

-Vậy..Gia Huy đâu?

-HÔm nay Gia Huy không khỏe, nên không đến thăm Đại Ảnh được.

Mặt Đại ẢNh thất vọng nhìn nó. Nhưng ngay sau đó Đại Ảnh lại chăm chú vào con gấu trên tay không quan tâm tới sự có mặt của nó nữa. Nó nhìn Đại Ảnh nói với cô ta bằng giọng buồn buồn:

-Tại sao chúng ta lại thành ra thế này? Tôi không biết Kết cục chúng ta sẽ như thế nào, nhưng hiện tại, cả tôi và cô đều mất Gia Huy rồi.

Chào Đại Ảnh nó tới một nơi khác, mộ của Quốc Minh. Đặt một bó hoa lên mộ nó đứng đó hồi lâu, nhớ tới từ lần đầu gặp Quốc Minh ở thư viện, bao nhiêu xung đột giữa hai bên vậy mà cuối cùng Quốc Minh lại chết vì nó. Nó tự hỏi tại sao con quay của số phận lại trớ trêu như vậy? Phải chăng không phải ngẫu nhiên mà tất cả mọi người lại gặp nhau trong cuộc đời này, mọi thứ đều đã được sắp đặt từ trước sao?

-Hãy yên nghỉ nhé! –Tạm biệt Quốc Minh nó rời khỏi nghĩa trang

BUỔI TỐI:

Cộc ..Cộc…

-Vào đi.

Mạnh Khang mở cửa phòng thấy Bảo Như đang thu dọn những đồ đạc cuối cùng vào vali. Ngồi xuống giường ,Mạnh Khang im lặng không nói gì. Bảo Như mắt hơi hoe đỏ:

-Anh sẽ rất nhớ em.

Bảo Như ngưng xếp quần áo ra đứng gần cửa sổ

-Em cũng vậy.

-Trước khi đi, em có thể trả lời câu hỏi của anh không?

Mạnh Khang lại gần hai tay đặt lên vai Bảo Như , ánh mắt đượm nét buồn.

-Phải trả lời bây giờ sao?

-Anh đã chờ đợi quá lâu rồi.

Bảo Như nhón chân lên nhìn vào mắt Mạnh Khang.

-Câu trả lời của em là…

Bỏ lửng câu nói Bảo Như đưa môi tới sát môi Mạnh Khang….

Suỵt…..

Nhưng Mạnh Khang lấy tay đặt lên môi Bảo Như mỉm cười:

-Không cần, anh biết câu trả lời của em rồi

Mạnh Khang mỉm cười trong khi mặt Bảo Như đỏ như gấc chín.

-Anh…Anh muốn chết hả?

-Ha ha tất nhiên là không rồi.

Mạnh Khang ôm chặt Bảo Như vào lòng, tối đó ngồi dưới nhà “cặp đôi quái vật” nó “vinh hạnh” mỉm cười khi vô tình xem được đoạn băng tình cảm của Bảo Như và Mạnh Khang.

SÁNG:

Ngày nó không mong đợi nhất cũng tới, nó chậm rãi mở cửa phòng lại gần nắm tay hắn, mọi hành động đều thật cẩn thận như muốn thời gian dừng lại tại đây

-Gia Huy, hôm nay em phải đi rồi.

Như mọi lần đáp lại lời nó vẫn là sự im lặng, gục đầu vào ngực hắn nó khóc thật to, bao nhiêu nỗi nhớ thương, bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu kỷ niệm và tình cảm trào dâng như những giọt nước mắt trên mi. Giờ đây hắn nằm đó, nó khóc thật nhiều nhưng nó biết dù có khóc nhiều như thế nào đi nữa cũng không còn một giọng nói an ủi, không còn một bàn tay nhẹ lau nước mắt, không còn cánh tay ôm ghì nó vào lòng, không còn những lời yêu thương an ủi, ký ức sao quá ấm áp mà hiện tại chỉ còn lại dáng hình người nó yêu thương nằm đó bất động , lạnh lùng vô cảm trước cảm xúc của nó. Lồng ngực như bị cào xé, một cảm giác mãnh liệt trào dâng trong lòng, nỗi tủi thân cứ mãi đeo bám, sự cô đơn dày vò tâm hồn, nó không biết phải làm sao.

-Gia Huy….tại sao , anh không cần em nữa sao? Làm ơn hãy tỉnh lại, hãy giử em lại đi mà….Gia Huy…

Nó tuyệt vọng gọi tên hắn trong nước mắt , bàn tay níu chặt cánh tay hắn không buông.

-Voi con , chúng ta phải đi thôi- Mạnh Khang ngần ngại

Đưa tay chạm vào mặt hắn, nó lấy hết dũng khí buông tay hắn ra , từng bước nặng nề nó đi theo Mạnh Khang ra xe. Để lại hắn nằm đó khóe mắt từng dòng lệ chảy xuống thấm ướt hai bên gối.

SÂN BAY:

-Tiểu Du, Bảo Như, mình sẽ nhớ các bạn lắm.

Hải Yến nước mắt lưng tròng nắm chặt tay hai đứa bạn. Nó và Bảo Như mắt cũng ươn ướt.

-Tụi mình sẽ thường xuyên liên lạc với nhau mà.

Trước khi vào cửa soát vé, cả ba đứa ôm nhau nước mắt tèm lem , mãi Mạnh Khang mới giữ được Hải Yến để nó và Bảo Như đi.

Ngồi trên máy bay nó đan hai tay vào nhau mân mê chiếc nhẫn, nó nhớ hắn da diết,