iệc ở Nguyệt Thị vốn đã không nhẹ nhàng, tan làm lại phải làm một việc khác, người cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi, đi hết hành lang dài, cả người Tô Tiểu Nha đều đau nhức, đành phải nhắm mắt tựa vào tường nghỉ ngơi một chút.
“Tiền tôi đưa cho cô không đủ sao, tan làm rồi còn phải đến đây làm công nhân vệ sinh!” Lý Thành không biết tại sao mình lại tức giận, nghe nói cô bán nhà, căn nhà kia cộng với tiền anh ta cho cũng phải đến một trăm ngàn, còn có năm trăm trước tháng nào anh ta cũng cho cô ba mươi vạn tiền sinh hoạt, những thứ cần chi tiêu trong nhà đều có bảo mẫu trực tiếp lấy tiền từ chỗ anh ta, tại sao cô lại không đủ, rốt cuộc cô đang sống kiểu gì mà lại có lòng tham không đáy đến mức này.
Bây giờ Tô Tiểu Nha mệt muốn chết, vết thương bị nhiễm trùng làm cả người cô nóng ran, cổ họng đau đến mức không muốn mở miệng nói chuyện: “Chuyện này không liên quan đến anh!”
“Cái gì gọi là chuyện không liên quan đến tôi! Để cho người khác biết vợ cũ của tôi ở chỗ này làm công nhân vệ sinh, người khác sẽ nghĩ tôi như thế nào?” Lý Thành thật sự không biết tại sao mình lại tức giận như vậy, nhưng lúc biết Tô Tiểu Nha ở chỗ này làm nhân viên vệ sinh, lửa giận đã ăn mòn lý trí của anh ta rồi.
Tô Tiểu Nha cảm thấy buồn cười: “Lúc tôi và anh ly hôn cũng không ai biết tôi là vợ anh, bây giờ lại có người biết đường đường là vợ trước của Tổng giám đốc công ty xây dựng Tử Kim lại ở đây làm công nhân vệ sinh sao, mà cho dù có người biết thì thế nào, không phải đã ly hôn rồi sao?”
Tô Tiểu Nha mà Lý Thành biết không phải là người như thế này, cô nhu nhược, nhát gan, chưa bao giờ dám lớn tiếng trước mặt anh ta, nên khi người phụ nữ này châm chọc mình, Lý Thành cảm thấy không thể tưởng tượng nổi: “Cô về với tôi”.
Tô Tiểu Nha hất ta anh ta ra: “Tôi không đi, tôi còn phải làm việc”.
“Cô cứ phải tự sỉ nhục mình như vậy? Tại sao?”
“Sỉ nhục? Tôi không cảm thấy vậy, tôi dựa vào hai bàn tay của mình làm ra tiền, không ăn trộm không giành giật với ai, hơn nữa tôi cần tiền”. Thật sự Tô Tiểu Nha không có sức lực nói chuyện với anh ta, thêm nữa, cảm thấy đầu càng ngày càng nặng, cô chỉ hy vọng Lý Thành mau mau rời đi, để cô còn làm nốt chỗ công việc còn dư lại, để có thể sớm về nhà nghỉ ngơi.
“Cô cần tiền như vậy sao?” Lý Thành không hiểu.
“Đúng! Tôi cần tiền, bây giờ ai có thể trả lương cho tôi, tôi có thể vì người ta làm việc, bao gồm cả việc lau bồn cầu”.
“Được! Tôi cho cô tiền, cô lập tức đi theo tôi”. Lý Thành không biết nói gì, bây giờ anh ta chỉ biết phải đưa Tô Tiểu Nha ra khỏi đây, ngay lập tức không muốn nhìn thấy cô ở chỗ này làm mất mặt anh ta.
“Buông tay! Tôi bảo anh buông tay có nghe không!” Tô Tiểu Nha biết nhất định là cô hồ đồ rồi, nếu không tại sao cô dám lớn tiếng nói chuyện với Lý Thành như vậy.
Một cánh tay khác của Tô Tiểu Nha đột nhiên bị kéo lại, Lý Thành dừng lại, thấy một người đàn ông đang nắm tay Tô Tiểu Nha.
“Cô không đi bệnh viện”. Huyền Dịch lạnh lùng nói ra sự thật, sau đó sờ trán cô, rất nóng, nóng đến doạ người. Lần đầu tiên có người làm trái lời mình, Huyền Dịch rất không thoải mái, mặt lại càng lạnh hơn, “Tôi đã nói rồi, hoặc là cô tự đi hoặc là tôi đưa cô đi”.
“Tôi…” Tô Tiểu Nha có chút sợ hãi khi nhìn thấy sắc mặt của Huyền Dịch, lại trở về Tô Tiểu Nha nhát gan trước kia.
“Anh là ai? Chuyện của cô ấy không cần anh quan tâm”. Lý Thành cảm thấy vô cùng khó chịu khi thấy người đàn ông kia kéo tay Tô Tiểu Nha.
Huyền Dịch không để ý đến Lý Thành anh vẫn luôn thực hiện nguyên tắc Thiếu chủ của mình là không cần quan tâm tới những người không liên quan, hơn nữa còn làm tất tốt, khi cần thiết thì trược tiếp coi thường.
Nhìn Tô Tiểu Nha hình như sắp ngất đi, chân mày của Huyền Dịch nhíu chặt lại, trực tiếp ôm lấy cô, coi thường sự chống cự yếu ớt của cô, dưới tiếng hét giận dữ của Lý Thành nhét Tô Tiểu Nha vào trong xe, phóng đi.
“Đi đâu?” Tô Tiểu Nha cảm thấy khó chịu.
“Gặp bác sĩ”.
“Tôi không muốn đến bệnh viện”. Tô Tiểu Nha khằng khằng.
“Lý do”. Anh cũng không phải là người không biết đạo lý.
“Tôi không có tiền”.
“Tôi trả”. Chân mày Huyền Dịch chưa từng cau lại một lần nào.
“Tôi có đi bệnh viện hay không thì liên quan gì đến anh”. Tại sao anh luôn tranh chấp vấn đề này?
“Vết thương của cô là do tôi đâm, chờ vết thương của cô lành, tôi sẽ không quản nữa”.
Thì ra người đâm mình hôm đó là anh ta, thật ra thì cũng không thể trách anh ta được, là do mình lao ra đường lớn, chỉ là cô mệt quá rồi, không nói chuyện nữa, để cho cô ngủ một lát đi.
Huyền Dịch thấy Chu Nhan ở phía sau cánh cửa cũng chỉ thất thần một lát, sau đó lập tức đi vào, “Bạch Thuỷ đâu?”
Chu Nhan mặc áo ngủ quay đầu vào trong phòng hét to, “Bạch hồ ly, Huyền lão đại tìm anh”.
Lúc Chu Nhan từ toilet đi ra đã thay quần áo, đứng trước cửa thay giày, một chân đặt lên chỗ để giày, vẻ phong tình thành công hấp dẫn ánh mắt của Bạch Thuỷ.
“Ăn xong rồi lại không muốn chịu trách nhiệm?” Bạch hồ ly ngả ngớn nói.
Chu Nhan không thèm nhìn anh ta, sau khi buộc dây giày xong, lấy ra vòng tay kê huyết (là loại vòng ngọc có một vùng màu