ùng dịu dàng, xinh đẹp”.
Nghe Trình Trình nói vậy, sau một hồi kinh ngạc, Louis cười phá lên: “Đúng vậy, có lẽ trong mắt bất kỳ ai Nguyệt nhi cũng không dịu dàng, xinh đẹp, cô ấy hẹp hòi, bá đạo, tùy hứng gây sự, chỉ là trong lòng tôi, cô ấy vẫn là người xinh đẹp nhất”. Đó là người ông đã từng nâng niu trong lòng bàn tay.
“Bà ấy hiện tại ở đâu ạ?” Trình Trình thấy Louis cười có chút cô đơn.
“Độc Nhất nói cô ấy còn sống, hơn nữa sống rất hạnh phúc, vậy là đủ rồi”. Louis trả lời câu hỏi của cô.
Trình Trình lắc đầu, đã quá rõ ràng rồi, Louis yêu mẹ của Nguyệt Độc Nhất, nếu yêu một người thì nên ở cùng người ấy cả đời không phải sao, tại sao rời xa vẫn còn cảm thấy hạnh phúc, còn có thể thỏa mãn? Tình yêu, thật quá phức tạp.
“Trình Trình tiểu thư, ta thấy Độc Nhất rất quan tâm tới con, hãy chăm sóc Độc Nhất thay ta”. Louis tiếp tục nói.
“Không…..Phải…Không phải như vậy, là vì anh ấy……Tóm lại không phải như người nghĩ đâu”. Quan tâm? Không để ý tới mong muốn của cô, chỉ làm theo ý anh, chính là quan tâm? Cô không cảm nhận được, hai người không ai biết ở tình huống nào mà lại sinh con, cho nên…Cho dù anh có quan tâm đến cô cũng là vì quan tâm con trai, nhất định là như vậy.
Trình Trình vừa ngẩng đầu, Louis đã ngủ thiếp đi, haizz, thôi, dù sao cũng giải thích không được, kéo lại mền cho Louis, Trình Trình đứng dậy đi ra ngoài.
C.12: BẮC ĐƯỜNG QUYẾT CỦA BANG TÀN LANG
Vào một ngày nhàm chán, hôm nay thời tiết rất tốt, Trình Trình muốn đi dạo bên ngoài một chút, cô thay quần áo xong rồi đến chỗ của Louis chào hỏi, ông chỉ nói sẽ cho cô một lái xe giỏi, muốn đi đâu thì nói với người đó, ra ngoài mua sắm nhiều vào làm Trình Trình có chút vui vẻ.
Mặc dù đi bằng ôtô, nhưng chân cô hơi mỏi, nên thấy một nhà sách cô liền đi vào, đối với cô mà nói đọc sách là phương pháp thư giãn tốt nhất, nhà sách hơi vắng khách, nên cũng rất yên tĩnh, tìm thấy một quyển sách thú vị nên cô đã đọc đến nỗi quên luôn thời gian, đợi cô đọc xong thì cũng đã hết một giờ, để người lái xe chờ lâu nên cô có chút ngượng ngùng, liền cầm quyển sách trên tay rồi đến quầy thu ngân tính tiền.
“Tiểu thư, tổng cộng là 134 đồng”. Nhân viên nhẹ nhàng nói.
Cô liền tìm trong ví da nửa ngày nhưng đều toàn là tiền Trung Quốc: “Có thể quẹt thẻ không?”
“Được ạ”. Cô nhân viên mỉm cười.
Cô liền đưa thẻ trong ví ra, trong lúc chờ đợi thì nhìn sang người đàn ông bên cạnh, ông ta đeo kính mát và có bộ râu quai nón, người này mặc một chiếc áo gió màu đen, làm cho người ta có cảm giác rất kỳ quái, người đàn ông cảm thấy có người nhìn mình, bèn quay đầu sang đúng vào tầm mắt của Trình Trình, tròng mắt lạnh lẽo khiến cho cô rùng mình một cái, liền vội vàng nhìn sang chỗ khác.
“Tiểu thư, sách của cô”. Nhân viên đưa sách về phía cô.
“Tiên sinh, sách của ông”. Sau đó, đưa sách về phía người đàn ông.
Trình Trình nhận lấy thì bị trượt tay nên làm rơi túi giấy xuống đất, cô xoay người để nhặt, do nhất thời không chú ý nên đụng vào người bên cạnh, làm cho túi sách của người đàn ông cũng rơi xuống.
“Xin lỗi, xin lỗi”. Trình Trình liền cúi đầu nói xin lỗi với ông ta, đối phương thì cau mày, bên trong ánh mắt lạnh lẽo là một tia giận dữ lóe lên, ngay lúc đó lông của Trình Trình cũng dựng đứng.
Người đàn ông định vươn tay về phía cô, bỗng nghe thấy một âm thanh lạnh lẽo truyền vào tai từ phía sau: “Gia Hạ.”
Người đàn ông được gọi là Gia Hạ nhặt túi sách lên cũng không nhìn Trình Trình một cái, liền đi ra khỏi nhà sách.
“Lấy được đồ chưa?” Người mở miệng nói chuyện là một người đàn ông đẹp trai khác thường, hắn kéo khóe miệng một cách ưu nhã, trên gương mặt tái nhợt là đôi mày kiếm và đôi mắt sáng, đẹp trai một khác thường, giống như từ trong tranh đi ra, tóc dài đến eo được cột tùy ý sau lưng nhưng không nhìn thấy một điểm giống phụ nữ nào, trái lại càng tăng thêm thuần khiết.
Gia Hạ đưa túi sách cho anh ta, ngón tay thon dài tái nhợt giống như thấy được mạch máu bên trong liền cầm lấy, khi hắn mở túi ra, liền lấy ra trong túi một quyển “Nghiên cứu vi khuẩn ứng dụng vào đời sống”, mày kiếm của người đàn ông liền nhíu lại, Gia Hạ liền cúi đầu, giọng nói anh ta vẫn lạnh lùng như cũ, chỉ là thân thể khẽ run lên: “Tôi biết sai rồi, xin Thiếu chủ cứ trách phạt”.
Người đàn ông kia vuốt mi tâm, ném quyển sách qua một bên: “Trong quá trình đã xảy ra chuyện gì?”
Gia Hạ bèn suy nghĩ một chút: “Vừa rồi tôi đụng phải một cô gái trong hiệu sách, hàng cũng được đánh tráo vào lúc đó”. Sau đó bọn họ liền thấy Trình Trình đi ra rồi ngồi vào xe ôtô trước mặt bọn họ: “Thiếu chủ, chính là cô gái đó”.
Người đàn ông nhìn Gia Hạ, khẽ mỉm cười: “Đuổi theo chiếc xe trước mặt đi”.
Nhìn người đàn ông nhắm mắt lại nghỉ ngơi, vẻ căng thẳng trên mặt Gia Hạ bây giờ mới được buông lỏng xuống, anh ta chỉ cảm thấy toàn thân toàn là mồ hôi lạnh.
Xe ôtô chạy thẳng một đường về phía trước, cô đang ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ thì thấy một nhà thờ nhỏ nằm ở ven đường, Trình Trình nói với người lái xe ngừng xe lại, nhà thờ ở Ý rất nổi tiếng, nhưng nhà thờ này có vẻ ngoài không giống vớ
