i các nhà thờ lớn khác, nó rất bình thường.
Trình Trình bất giác đi vào, ánh mặt trời chiếu xuyên qua các cửa sổ thủy tinh rọi vào khắp nơi trong nhà thờ, cả nhà thờ tuy yên tĩnh nhưng rất trang nghiêm, Trình Trình nhìn thấy thập tự giá ở phía trước, liền nhắm mắt lại cầu nguyện một lúc, sau đó cô đến trước phòng xưng tội: “Cha xứ William”.
“Vâng”. Đối diện với âm thanh lạnh lẽo lại hết sức êm tai, cô cảm thấy âm thanh kỳ ảo như vậy mới xứng với sứ giả của thần.
“Đối với cuộc sống bây giờ con cảm thấy rất hoang mang”. Trình Trình nhẹ nhàng đáp lại lời nói của Cha xứ.
Người đàn ông đối diện với cô lại cảm thấy cô rất quen thuộc, lại nhớ tới tập tư liệu trên bàn mấy ngày trước, người đàn ông liền nở nụ cười nhàn nhạt, nụ cười giống hệt một đóa hoa sen trắng, tinh khiết nhưng xinh đẹp: “Điều gì đã khiến cho con phiền não như thế?”
Trình Trình im lặng: “Con cũng không biết nữa, rõ ràng là con rất ghét một người, nhưng tại sao con không muốn rời xa người đó….Cha xứ William…Tình yêu là gì vậy….”
Mắt của cô liền từ từ khép lại, người đàn ông liền ôm cô vào xe rồi đi mất.
Ở Ý, tại phân hội của Nặc Tính.
Trong phòng hội nghị hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người đều không dám thở mạnh, ngồi ở phía trước là Loius tiên sinh đang bị thương, người của Tạ Tư Lệ thì đang tìm kiếm ở khu vực sân bay tư nhân, những vị Đường chủ suy nghĩ một cách khó khăn, mặc dù trên mặt của Thiếu chủ không biểu lộ quá nhiều, nhưng ngược lại làm bọn họ cảm thấy sợ hãi, ánh mắt của họ lền hướng về Bạch đường chủ mà cầu cứu, nhưng mà Thủy Bách Thiên là ai, thuộc hạ dưới trướng rất ít tiếp xúc với anh, ấn tượng về anh là một người ôn tồn, nho nhã và khiêm tốn, Thanh Á có chút đồng tình với những vị Đường chủ này, cầu cứu Bạch hồ ly thì có lẽ chết sẽ đỡ thảm hơn.
“Không ai có thể giải thích cho tôi sao?” Ánh mắt Nguyệt Độc Nhất lạnh lẽo quét qua tất cả mọi người, ý tứ trong lời nói đã rất rõ ràng, nếu như không ai giải thích được thì tất cả mọi người phải cùng nhau chịu phạt.
“Thiếu chủ, có điện thoại”. Lão Trần cầm điện thoại vội vã chạy tới, khi Nguyệt Độc Nhất nhìn thấy ông vào cửa, chân mày anh liền hơi nhíu lại, lão Trần theo anh đã nhiều năm rồi, nếu không có chuyện gì quan trọng sẽ không đường đột xông vào như vậy.
Thấy Thiếu chủ nhận điện thoại, các Đường chủ ở dưới đều thở phào nhẹ nhõm, mặc kệ đầu kia điện thoại là chuyện gì, ít nhất bây giờ cũng không cần phải đối diện với ánh mắt tàn khốc của Thiếu chủ. Lúc bọn họ đang thả lỏng tinh thần, liền nghe được Nguyệt Độc Nhất mở miệng nói chuyện: “Tất cả những người từ cấp Đường chủ trở lên trở về căn cứ để huấn luyện lại một tháng”.
Nói xong, Nguyệt Độc Nhất liền vội vã rời đi, sắc mặt cực kỳ khó coi, Môn Đường chủ còn không kịp suy nghĩ xem chuyện gì xảy ra ,cho dù đỉnh Thái Sơn có sụp xuống Thiếu chủ cũng không biến sắc mà hôm nay lại trở nên như vậy, nghe mình bị xử phạt, trong lòng mọi người liền kêu rên không dứt, trở về căn cứ huấn luyện một tháng sao? Cái loại huấn luyện địa ngục đó ai cũng không muốn thử, nhưng không ai dám nói đùa nữa, mọi người liền tản đi.
“Đã xảy ra chuyện gì?” – Nguyệt Độc Nhất tâm trạng bực bội hỏi lái xe.
“Sáng nay Trình Trình tiểu thư nói muốn ra ngoài đi dạo, sau đó lại đi vào nhà thờ rồi không thấy đi ra nữa”. Người lái xe đang cúi đầu, mồ hôi đầy trên trán đang chảy dài xuống.
“Trong lúc đó có xảy ra chuyện gì không?”- Nguyệt Độc Nhất hỏi tiếp.
“Không có, cô ấy chỉ vào nhà sách rồi mua một quyển sách”. Người lái xe liền đem túi sách đưa cho Nguyệt Độc Nhất.
Cầm lấy chiếc túi sách, chân mày của anh liền nhíu lại không hề giãn ra, trong quyển sách bị khoét ở giữa là hai ống nghiệm nằm trong đó, thấy được đồ vật bên trong thì người anh càng tỏa ra khí lạnh hơn: “Bắt đầu từ hôm nay anh hãy trở về căn cứ”.
“Vâng”. Nhặt được cái mạng về, trong lòng người lái xe liền cảm thấy mình thật may mắn.
C.13: TRÌNH TRÌNH BỊ BẮT
Đầu có chút đau, thân thể cô lại mềm yếu vô lực, trên cánh tay lại là ống tiêm truyền dịch đâm vào da đau nhói khiến Trình Trình mơ màng mở mắt ra liền thấy trong ống tiêm là chất lỏng màu đỏ đẹp đẽ, bên cửa sổ có một người đang đứng, cả người mặc một chiếc quần tây màu đen cùng chiếc áo sơmi đen đơn giản, tóc dài tới eo được cột ở sau lưng.
Trong nháy mắt, anh ta xoay người lại liền được bao phủ bởi những tia sáng nhạt, lại còn có một dung nhan hoàn mỹ không có khuyết điểm, làm cho Trình Trình cảm thấy đây là một sứ giả bị rơi vào bóng tối.
Cô không có sức lực để phản kháng nữa: “Các người đã làm gì tôi?” Lời nói của cô cũng chẳng có hơi sức.
“Độc dược do tổ chức mới sáng tạo ra, chưa được thử nghiệm”. Người đàn ông mở miệng, đến gần cô và thay cô nâng cao gối đầu, giúp cô dễ dàng ngồi dậy, hành động thân thiết giống như hai người là bạn thân lâu năm vậy, giọng nói hời hợt đó giống như anh ta chỉ tiêm cho cô một liều thuốc bổ chứ không phải thuốc độc.
Âm thanh này: “Cha xứ William?” Trình Trình cũng không chắc lắm.
“Ha ha, thính lực của cô rất tốt”. Người đàn ông nhẹ nhàng cười một tiếng, làm Trình Trình ngây ngẩn c
