Teya Salat
Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326560

Bình chọn: 8.00/10/656 lượt.

ả người, “Nhưng tôi không phải cha xứ William đâu, xin chào, tên tôi là Bắc Đường Quyết”.

Bắc Đường Quyết sao? Cái tên rất quen thuộc: “Bắc Đường Quyết của bang Tàn Lang ư?” Mặc dù cả người đều vô lực nhưng cô vẫn nhẹ nhàng đọc nhấn từng chữ.

Bắc Đường Quyết: “Rất vinh dự khi được tiểu thư xinh đẹp biết tên”.

Trình Trình: “Này, cha xứ William đâu rồi?”

“Tôi nghĩ lúc này ông ta đang rất vui, vì ông ta có thể chân chính đến bên cạnh thần rồi, trở thành thánh đồ của Chúa”. Bắc Đường Quyết đựng dậy rót ly nước rồi hỏi Trình Trình: “Cô có muốn uống nước không?”

Cô nghe rõ lời của anh ta, mặc dù vẫn biết họ chưa bao giờ coi mạng sống của người khác là quan trọng, nhưng người coi thường mạng sống của người khác kia lại có khuôn mặt rất thuần khiết, nhưng cô cũng không để bản thân mình bị mê hoặc: “Anh đã tiêm thuốc gì cho tôi?”

“Trí nhớ của Trình Trình tiểu thư hình như không được tốt lắm nhỉ, tôi đã nói rồi mà, là độc dược mà tổ chức vừa chế tạo”. Bắc Đường Quyết nói

“Tôi sẽ chết ư?” – Cô hỏi

“Việc này…Ha ha, còn chưa chắc, có lẽ là, có lẽ tôi cũng không biết”. Anh ta cười ngạo mạn.

“Tại sao? Tại sao các người lại tùy tiện giết người vô tội?”. Cô tiếp tục câu hỏi

“Vô tội?” Bắc Đường Quyết nhíu mày, “Một năm qua tôi cực khổ hao phí hơn cả 10 tỷ để đầu tư vào vũ khí sinh học vậy mà chỉ còn một bước cuối cùng là sẽ hoàn thành, vì cô mà thuốc của tôi không thấy đâu nữa, hơn nữa vì cô còn là người phụ nữ của Nguyệt Độc Nhất”.

“Tôi chưa từng thấy thuốc gì hết!” Cả ngày hôm nay cô chỉ đi dạo phố, không hề tiếp xúc với người lạ, nếu có thì chỉ ở nhà sách…nhà sách!

“Cô đã nhớ lại rồi sao?”. Đến lượt anh ta đặt câu hỏi.

Cô không phải cố ý, cho dù là vậy… “Được rồi, cho dù là vậy đi nữa, thì cha xứ William đâu rồi, ông ấy đâu có làm gì sai, tại sao anh lại có thể làm như vậy!” Trong lòng Trình Trình rất đau, nếu không phải tại cô vô ý đi vào nhà thờ đó, ông ấy sẽ không bị cô hại chết.

“Thu hồi cái gọi là lòng thương hại của cô lại đi, cái người mà cô gọi là cha xứ William đó ở địa bàn của tôi mà dám buôn bán thuốc phiện, lần này chỉ là thuận tay mà thôi”. Bắc Đường Quyết liền cúi đầu nhìn đồng hồ, sau đó lại nhếch miệng, “Sắp tới giờ rồi, được nói chuyện với cô đúng là rất vui”.

Bắc Đường Quyết liền hạ xuống trán của Trình Trình một nụ hôn rất nhẹ, Trình Trình lại bắt đầu hôn mê rồi, trước khi hôn mê hoàn toàn cô nghe thấy được một giọng nói mơ hồ: “Hy vọng lần sau còn có thể gặp lại cô”.

Nguyệt Độc Nhất chỉ dùng một cước liền đá văng cửa phòng, theo sau anh là Thủy Bách Thiên và Huyền Dịch, họ chỉ thấy Trình Trình đang hôn mê nằm ngủ trên giường, cửa sổ ban công lầu hai bị mở ra, tấm màn trắng bị gió thổi qua, ngoài ra không còn gì khác.

Reng reng reng….Điện thoại trong phòng vang lên, Nguyệt Độc Nhất liền đi tới đầu giường để nhận điện thoại.

“Tới nhanh hơn so với dự tính của tao đấy”. Bắc Đường Quyết liên tiếng.

Nguyệt Độc Nhất nắm chặt điện thoại: “Mày đã làm gì cô ấy?”

“Ha ha, mày gấp gáp gì chứ”. Bắc Đường Quyết cợt nhã nói.

“Đừng quên thuốc của mày đang ở trên tay tao”. Nguyệt Độc Nhất cảnh cáo.

“Này, hai liều thuốc đó xem như quà ra mắt tao tặng cho Trình Trình tiểu thư, sau này còn gặp lại, đúng rồi, quên nói cho mày biết, trong phòng có gài bom, mày còn ba mươi giây để chạy”. Bắc Đường Quyết nói.

Tút tút tút………….

Huyền Dịch và Thủy Bách Thiên không lên tiếng, nhìn thấy tâm trạng rất tệ của Nguyệt Độc Nhất, anh liền vứt điện thoại xuống, rồi ôm lấy Trình Trình còn đang hôn mê bất tỉnh xông ra ngoài: “Trong nhà có bom!”

Huyền Dịch và Thủy Bách Thiên lập tức hành động không do dự, liền che chở cho Nguyệt Độc Nhất và Trình Trình cùng chạy ra ngoài, trong lòng Nguyệt Độc Nhất liền tính toán thời gian, vừa nhảy ra khỏi cửa sổ thì trong nháy mắt, phía sau vang lên một tiếng nổ cực lớn, anh không suy nghĩ nhiều, liền nhào tới ôm Trình Trình vào lòng.

Lửa bốc lên ngùn ngụt, trong lòng Huyền Dịch vẫn còn đang sợ hãi, anh xoay người nhìn ngôi nhà cổ chìm dần trong biển lửa, Bắc Đường Quyết đúng là xuống tay không hề lưu tình mà. Nguyệt Độc Nhất đang ôm Trình Trình, anh liền xoay người lại, từ đáy mắt của anh toát ra một tia lửa, thì ra xe cứu hỏa và xe cảnh sát đã đã tới trước mặt.

“Đứng im, các người đã bị bao vây!”

Ba người theo bản năng xoay người lại, liền thấy hai mươi mấy cảnh sát đang bao vây xung quanh bọn họ, hai mươi mấy khẩu súng đang chĩa thẳng vào họ, vị cảnh sát chỉ huy đến trước mặt họ và nói: “Chúng tôi nhận được tin báo rằng nơi này có phần tử phạm pháp dám đặt bom và có con tin bên trong, các người đã bị bao vây, hãy nhanh chóng đầu hàng và theo chúng tôi về cục để hỗ trợ điều tra”.

“Tên khốn Bắc Đường Quyết”. Thủy Bách Thiên hừ một tiếng.

Ba người lên xe cảnh sát, Trình Trình thì bị cảnh sát mang đi, sau khi họ đã bị nhốt một giờ đồng hồ, liền có người đến thẩm vấn: “Anh tên là gì, làm sao lại có mặt tại hiện trường vụ án? Bom có phải là do anh đặt không? Tại sao anh lại bắt giữ con tin?”

Nguyệt Độc Nhất ngồi bắt chéo hai chân, đôi tay anh đặt trên đùi: “Tôi muốn gọi điện