thoại”.
Người cảnh sát thẩm vấn liền gật đầu: “Được, anh có quyền gọi luật sư tới, không tới cũng được, nhân chứng vật chứng đều đang ở đây”.
Sau khi nói chuyện điện thoại xong, Nguyệt Độc Nhất không mở miệng nói gì cả, viên cảnh sát thẩm vấn thì cứ đi tới đi lui xung quanh cái bàn, trong lòng đã hết kiên nhẫn, nhưng ông ta vẫn ngồi chờ cùng anh, liền cảm thấy vui sướng khi người gặp họa, cho dù là luật sư tới cũng không làm gì được đâu.
Một lúc sau có người ở ngoài kêu lên: “Sếp, sếp có điện thoại”.
Viên cảnh sát liếc nhìn Nguyệt Độc Nhất, rồi nghi ngờ đi ra ngoài, sau khi trở lại, liền nhìn anh: “Anh có thể đi được rồi”.
Nguyệt Độc Nhất vừa đứng dậy, vóc người của anh thì cao và gầy, vừa đứng lên đã khiến cho phòng thẩm vấn bị thu hẹp lại, viên cảnh sát thấy khí thế bức người của Nguyệt Độc Nhất liền không tự giác mà lui về sau một bước, anh vừa đi tới đại sảnh liền thấy Thủy Bách Thiên và Huyền Dịch đang ôm Trình Trình đang chờ ở đó.
Một chiếc xe ôtô màu đen dừng lại ở trước cửa, cửa xe liền được mở ra, Nguyệt Độc Nhất nhanh chóng ngồi vào xe, cửa sổ xe còn chưa kịp quay lên, viên cảnh sát lúc nãy nhìn thấy người trong xe là một người mặc quân trang màu xanh lá, trên vai là quân hàm thượng tá. Trong lòng ông ta thở phào một hơi, nhớ lại vừa rồi may mà mình không có làm cái gì quá phận, cũng may cái mạng còn giữ được.
Thượng tá vừa nhìn thấy Nguyệt Độc Nhất đã mở miệng: “Đã xảy ra chuyện gì vậy, sao anh lại bị bắt đến cục cảnh sát?”
Nguyệt Độc Nhất liền nhìn ông ta một cái, lạnh nhạt nói: “Không có gì, tôi bị người khác gài bẫy”.
Thượng tá liền gật đầu một cái: “Nguyệt đương gia, làm ơn từ nay về sau muốn đánh nhau thì chọn chỗ khác, đừng đến nước tôi gây chuyện, có nhiều chuyện tôi không tiện can thiệp được, hôm nay nơi này nổ tung, ngày mai nơi đó bắn nhau, làm cho lòng dân cả nước lo sợ, người ta cứ nghĩ là bị phần tử khủng bố tấn công, cả Cục An Toàn Quốc Gia cũng đang lo lắng”.
“Thượng tá, chúng tôi biết ông sẽ có biện pháp để giải quyết chuyện này”. Thủy Bách Thiên khẽ mỉm cười, thần kinh của Thượng tá liền chùng xuống.
“Chuyện lần này còn chưa kết thúc, tôi hy vọng cấp dưới của ông sẽ không điều tra chuyện này”. Ân oán cá nhân phải tự mình giải quyết, Nguyệt Độc Nhất mở miệng.
Thượng tá gật đầu một cái: “Tôi biết, chuyện này tôi sẽ xử lí”.
“Sau này chúng tôi vẫn còn chuyện phải làm ở đây, thỉnh thoảng cũng được trải nghiệm ngồi tù một chút, nếu không xảy ra chuyện gì thì tốt quá”. Câu nói của Thủy Bách Thiên còn chứa hàm ý khác, Thượng tá biết Thủy Bách Thiên bị thua thiệt, làm sao dễ dừng tay như vậy được.
“Tôi sẽ điều người chỉ huy lần này đi, cũng coi như cho Nguyệt đương gia một công đạo”. Thượng tá nói.
Nguyệt Độc Nhất gật đầu: “Gần đây các ông có mua vũ khí sinh học của người khác không?”
“Không có, Nguyệt đương gia anh cũng biết rồi đó, tất cả vũ khí của chúng tôi đều là đến tổ chức Nặc để mua, hơn nữa chúng tôi cũng không nghĩ tới sẽ dùng đến vũ khí sinh học, sao Nguyệt đương gia lại nói vậy?”. Thượng tá thắc mắc.
“Không sao”. Nguyệt Độc Nhất lại cau mày.
Xe hơi dừng lại trước cửa lớn của tổ chức Nặc, Thượng tá thấy đã đến lúc hỏi, mới mở miệng: “Nguyệt đương gia, lô hàng kế tiếp…”
“Về sau chúng tôi sẽ cung cấp cho Ý lô hàng 0.7 như nhau”. Nguyệt Độc Nhất mở miệng.
Xe ôtô vừa mới rời đi, Nguyệt Độc Nhất liền ôm Trình Trình đi vào nhà.
Huyền Dịch không lên tiếng nhìn Thủy Bách Thiên, Thiếu chủ tức giận sao?
Thủy Bách Thiên, rất rõ ràng.
C.14: TÁC DỤNG PHỤ CỦA THUỐC ĐỘC
Trong phòng y tế của tổ chức Nặc, Trình Trình đang bị hôn mê liền được tiến hành các loại kiểm tra, sau đó tất cả các báo cáo được đem tới cho Nguyệt Độc Nhất, sau khi đọc xong sắc mặt anh liền âm trầm rất đáng sợ, báo cáo cho thấy cơ thể của Trình Trình rất bình thường, nhưng ngoại trừ việc cô đang bị sốt ra.
Nguyệt Độc Nhất liền nhìn sang Thủy Bách Thiên, Thủy Bách Thiên mỉm cười vô tội: “Thiếu chủ, với loại kết quả này thì chỉ có hai tình huống thôi, một là dụng cụ kiểm tra có vấn đề, nhưng mà khả năng này chỉ có tỉ lệ là 0.1%, loại thứ hai chính là Trình Trình tiểu thư tạm thời không có nguy hiểm gì hết, chỉ có thể chờ cô ấy tỉnh lại mới biết được”.
Sang đến ngày thứ hai, Trình Trình đang được Nguyệt Độc Nhất ôm trong ngực đã tỉnh lại, tròng mắt của cô liền vụt sáng, rồi cô cắn ngón tay quan sát căn phòng xa lạ này, ánh mắt tràn đầy uất ức của cô lúc này trông giống như một chú nai con dễ thương, trên lông mi là nước mắt chỉ chực rớt xuống. Cô bỗng nghe được trên đỉnh đầu của mình là âm thanh lạnh lẽo: “Không được khóc!”
Cô theo bản năng ngẩng đầu lên, liền thấy một người đàn ông rất đẹp trai, nhưng anh ta thật hung dữ, bởi vì tò mò và sợ hãi mà nước mắt được nuốt trở về, muốn khóc cũng không được, cô liền nức nở nói: “Anh là ai, đối với người ta hung dữ như vậy làm cái gì!”
Ánh mặt của Nguyệt Độc Nhất liền tối sầm lại, thấy dáng vẻ đáng thương của cô anh lại mềm lòng: “Biết đây là đâu không?”
Trình Trình lắc đầu.
Nguyệt Độc Nhất: “Nhớ tên của tôi không?”
Trình Trình: “Không biết”.
Nguy
