lấy cớ để từ chối anh thôi, nhưng mà suy nghĩ một chút thì muốn từ chối cũng không cần lấy lý do như vậy: “Khi đó thầy chủ nhiệm nói là cậu ra nước ngoài du học”.
“Trì Mặc…Tôi….” Cô ấp a ấp úng nói không nên lời.
“Chúng ta vẫn là bạn tốt đúng không?” Hai tay của Trì Mặc để ở túi quần, mỉm cười nhìn cô.
Trình Trình liền thở phào nhẹ nhõm, dùng sức gật đầu một cái: “Ừ”.
“Mau đi đi, người đó chờ cậu lâu lắm rồi”. Trì Mặc liền nhìn về phía Thanh Á.
“Vậy thì cậu…” Trình Trình do dự.
“Một lát nữa tôi sẽ vào sau…” Trì Mặc nói.
Trình Trình do dự chạy về phía Thanh Á nhưng mắt vẫn nhìn về phía Trì Mặc, cô cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể nói xin lỗi thôi. Cùng góc độ với Trì Mặc là Bối cùng Dương Thanh, cô có chút lo lắng.
Thanh Á thấy Trình Trình đi quá chậm, lại thấy cô nhìn về phía Trì Mặc, lại thấy dáng vẻ lo lắng của cô, anh không nhịn được mà nhắc nhở: “Trình Trình tiểu thư nên lo lắng cho chính mình đi”.
“Tôi có gì mà lo lắng”. Cô dứt khoát mạnh mẽ trả lời.
“Chuyện lúc nãy Thiếu chủ đều thấy được toàn bộ. Từ camera theo dõi phía trong”. Thanh Á giải thích cho cô.
“Toàn bộ sao?” Cô hỏi ngược lại.
“Vâng, bao gồm cả chuyện một người đàn ông khác cầm bó hoa quỳ gối trước mặt cô”. Thanh Á nói.
“Thanh Á”. Cô cất tiếng gọi.
“Hả?” Thanh Á giật mình trả lời.
“Thật ra thì anh không cần phải cường điệu đâu”. Cô mở miệng.
Thanh Á liền suy nghĩ một chút: “Được rồi, đúng là tôi đã cường điệu.”
( Cường điệu: nhấn mạnh quá mức một sự việc hoặc hiện tượng nào đó)
Thanh Á liền đẩy ra một cánh cửa khác, Trình Trình nhắm mắt đi vào, cô liền thấy Nguyệt Độc Nhất đang nhìn chằm chằm vào màn hình rất to không nói một lời, màn hình bị phân thành nhiều màn hình nhỏ, mỗi màn hình đều giám sát một góc của nhà hàng, mà anh đang nhìn chằm chằm vào màn hình nhỏ bên góc phải.
Thủy Bách Thiên và Huyền Dịch đang đứng sau lưng anh, thấy cô đi vào, vẻ mặt không chút thay đổi, chỉ mỉm cười chào hỏi, nửa ngày cũng không thấy Nguyệt Độc Nhất có động tĩnh gì, trái tim đang lơ lửng của Trình Trình liền được để xuống, cô cũng nhìn vào màn hình kia, trên màn hình đang tiến hành cuộc đánh bạc, mà người đàn ông ngồi đối diện thì cô không biết, nhưng mà người phụ nữ đang xoay lưng lại chính là Chu Nhan.
Đối với bài bạc Trình Trình một chữ cũng không biết, cô chỉ thấy trên màn hình là người đàn ông lúc cười thì lộ ra hàm răng vàng còn chói hơn cả đống tiền để trong ngực mình cũng biết là hắn thắng. Nhưng Chu Nhan vẫn rất nhàn nhã, bốn người đàn ông đang xem cuộc chiến này cũng rất bình tĩnh tự nhiên, cô nghĩ bọn họ cũng đã có chiến thuật gì để chiến thắng rồi.
Qua một thời gian khá lâu, Trình Trình đã nằm trên sô pha chợp mắt được một lát, cô liền mở mắt ra, đã thấy giữa màn hình lớn là một đống tiền thật tio, còn có các loại giấy tờ về vũ khí, hai bên đầu của người đàn ông kia bị chĩa súng vào, Trình Trình nhìn cũng đã quen nên không có ý kiến.
“Thật ra thì Kim gia à, không phải cái gì cũng mua được bằng tiền đâu, chỉ cần ông nói ra tung tích của Toàn Đông thì những thứ này liền trả về nguyên vẹn cho ông, ông cũng biết là Nặc luôn nói một không nói hai, chỉ cần ông nói ra, thì việc bảo vệ tính mạng của ông là không thành vấn đề, nhưng nếu ông không nói mà giúp đỡ Toàn Đông thì ông là kẻ địch của chúng tôi, đến lúc đó ông nói xem bang Tàn Lang còn có thể che chở cho ông như đã che chở cho Toàn Đông hay không?” Môi đỏ mọng của Chu Nhan lúc mở lúc đúng, cùng hắn ta kiên nhẫn giải thích.
Người đàn ông được gọi là Kim gia liền suy nghĩ một chút rồi cắn răng mở miệng: “Hắn đang ở nước Mỹ, Las Vegas, ngoài ra tôi còn một tin tức nữa, phải 50 triệu”.
“Vậy phải xem tin tức của Kim gia có đáng với số tiền đó hay không?” Chu Nhan hỏi ngược lại vấn đề.
“Toàn Đông có thể trốn được không chỉ vì được mình bang Tàn Lang che chở, điểm mấu chốt là trong Nặc có nội gián. Cụ thể là chuyện của nội bộ các người, tôi cũng chỉ biết như vậy”. Ông nói.
Trình trình liền theo sau Nguyệt Độc Nhất, nhưng bước chân của cô quá ngắn, nên theo không kịp, sau hai ba lần xoay người, Nguyệt Độc Nhất liền ôm lấy thắt lưng của cô rồi rời đi.
Một đám bạn học sau khi ăn xong vẫn còn chưa giải tán mà đang tụ tập trước cửa, nhìn thấy Trình Trình được một nhóm người bảo vệ xung quanh rồi ngồi vào chiếc xe hơi màu đen, không hẹn mà nhìn về phía Trì Mặc, Trì Mặc chỉ nhún vai cười cười mà không lên tiếng.
“Hoa khôi của trường chúng ta quả là khác biệt, chỉ dựa vào mặt mà ăn cơm, chúng ta không làm được vậy đâu”. Tôn Tiểu Huệ liền bĩu môi, đây chính là sự hâm mộ và ghen tỵ, mới vừa rồi Bối Mễ cũng được đón bằng một chiếc xe ôtô hạng sang, người đàn ông kia hình như là được tạp chí Fashion Magazine bầu chọn là người đàn ông độc thân hoàng kim Thẩm Tử Hằng.
Mặc dù người đàn ông bên cạnh Trình Trình là ai, nhưng anh ta cũng có khí chất vô cùng lớn, vừa xuất hiện đã hấp dẫn tất cả ánh mắt của mọi người, tất cả mọi chuyện tốt đều bị người ta giành hết rồi.
Mấy người đàn ông bên cạnh đều biết Tôn Tiểu Huệ đang nghĩ gì, bọn họ đều thích đùa giỡn nhưng đối với hành đ
