pacman, rainbows, and roller s
Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329041

Bình chọn: 10.00/10/904 lượt.

gày thứ nhất em cũng không biết giới tính của chị mà, nếu như xem thường chị thì đã không kết bạn với chị rồi”.

An Kỳ cũng biết mình quá đáng: “Xin lỗi Helen, chị chỉ là thấy khổ sở thôi”.

“Khụ khụ, ừ”. Helen liền nhớ lại Trình trình: “An Kỳ giới thiệu cho chị, đây là Trình trình bạn tốt của em”.

Trình trình liền khẽ gật đầu với An Kỳ, tỏ vẻ thân thiện nhưng không ngờ người kia chỉ khẽ cau mày rồi gật đầu với cô một cái, vì chuyện lúc nãy nên cô ta không chú ý nhiều đối với Trình Trình, Trình Trình thấy cô ta không lạnh không nóng, trong lòng lại bất đắc dĩ thở dài.

“Trình Trình, lúc nhỏ khi em trốn nhà đi bị bắt cóc, là An kỳ đã cứu em”. Helen liền ôm An kỳ, giới thiệu đơn giản với Trình Trình, cho là hai người có thể trở thành bạn thân, nhưng hoàn toàn không chú ý tới thái độ của An Kỳ có chút không tự nhiên.

Trình trình lại khó có thể bỏ qua sự nhỏ mọn của An Kỳ: “Các người cứ nói chuyện tự nhiên, tôi đi toilet”. Cầm mặt nạ bươm bướm lên, Trình Trình cũng không có đi toilet mà ra khỏi quán rượu, cửa sau là một cái ngõ sâu hun hút, lúc này trong ngõ không có ai, tiếng nhạc cũng đã tắt, chung quanh đều tối đen rất yên tĩnh, đã trễ như vậy rồi, Trình Trình liền vào quán rượu muốn tìm Helen trở về, nhưng lại nghe tiếng bước chân nhốn nháo ở đầu hẻm làm cho cô quay đầu lại.

Một người phụ nữ tóc tai bù xù liền xông vào hẻm, đuổi theo phía sau là hai người đàn ông, nhưng khi họ thấy người phụ nữ xông vào hẻm, liền ngừng lại: “Đừng đuổi theo, đây là địa bàn của Hoa tỷ”.

“Bỏ qua cho cô ta sao?” Người đàn ông quay sang người bên cạnh hỏi.

“Có bản lĩnh thì đừng ra ngoài, đi”. Người đàn ông còn lại nói, rồi xoay người bước đi.

Đầu hẻm truyền tới đoạn đối thoại của hai người đàn ông, lúc này người chạy đến mới thở phào nhẹ nhõm, Trình Trình hơi tò mò, chờ thấy rõ mặt của cô ta liền kêu lên: “Sally!”

Sally liền xoay người, thấy Trình Trình vẫn đang còn khiếp sợ, nhưng trong ánh mắt kia là một tia oán hận.

“Cô không phải là ở Dạ Lan sao? Sao lại nhếch nhác thế này?” Trình Trình ngạc nhiên hỏi cô ta.

“Hừ! Sally tôi cả đời đã gặp qua vô số người, lại thua ở trong tay cô, dù thế nào tôi cũng cứu cô một mạng, nhưng Nặc lại đối xử thế này với tôi!” Sally cau mày nhìn Trình Trình.

“Nghĩa là sao?” Cô lại hỏi.

“Đừng có giả vờ, tại Dạ Lan tôi không sống được nữa, tới Anh quốc lại nghèo túng như thế này là lỗi của cô, tôi không nghĩ kết quả sẽ như vậy, cô cũng đừng hòng sống vui vẻ nữa!” Vừa nghĩ tới người hại mình thành thế này, trong lòng Sally đều tràn ngập oán hận, dù sao thì cô ta cũng không có kiêng kỵ gì, nếu như cô ta không sống được thì cô gái trước mặt cũng đừng hòng! Sally liền đánh về hướng của Trình Trình, hơi bất ngờ nên cô không phản kháng được, cô ta liền dạng chân trên người của Trình trình, đôi tay dùng sức bóp cổ cô, đôi mắt hằn lên tia máu dữ tợn.

“Đoàng!”

Đang lúc Trình Trình không có cách nào thở được thì Sally đột nhiên buông lỏng tay ra rồi ngã xuống trên vai cô.

“Sally! Sally!” Trình trình liền nhìn thân thể của Sally, người sau cũng không có phản ứng gì, cô liền hoảng sợ đẩy luôn thi thể của cô ta ra, nhìn lại bàn tay mình toàn là máu tươi. Mà ở phía sau, Hoa Điệp Vũ lại từng bước đi tới bên cạnh cô, không chút thương tiếc nào đá văng thi thể của Sally ra, giống như trong mắt của cô ta đó là một con vật có cũng được không có cũng không sao.

“Cô?” Trình Trình không hiểu liền nhìn Hoa Điệp Vũ.

Hoa Điệp Vũ liền lấy mặt nạ của Trình Trình xuống, quả nhiên là loại mà cô ta thích: “Cô mà chết, ai sẽ trả 100 vạn bảng Anh cho tôi đây”.

Trình Trình liền cảm thấy cô không hiểu người phụ nữ này, nhìn thi thể của Sally, không biết có phải vì đi theo Nguyệt Độc Nhất đã lâu hay không, thấy cô ta chết rồi nhưng cô cũng không có bao nhiêu cảm xúc, nhưng nếu hôm nay cô ta không chết thì người chết sẽ là cô.

“Trình Trình”. Vì Helen đã lâu không thấy cô quay lại nên liền đến đây tìm cô.

Thi thể của Sally đã được người ta dọn dẹp cực kì nhanh, cho nên khi Helen cùng An Kỳ đến nơi chỉ thấy có Trình Trình và Hoa Điệp Vũ đang đứng, An Kỳ thấy hai người họ đi chung với nhau, liền nắm chặt quả đấm đến nỗi các khớp xương đều trắng bệch, cúi đầu không nói một lời nào.

“Không còn sớm nữa, chúng ta về đi”. Trình Trình đã cảm thấy có chút mệt mỏi, ngày hôm nay cô cũng không thấy yên lòng, hơn nữa vì chuyện của Sally, lại làm cho cô mệt mỏi không chịu nổi.

“Vâng”. Helen liền gật đầu một cái, nhìn An Kỳ: “Hôm nào em lại đến thăm chị”.

“Được”. An Kỳ liền gật đầu đáp lại.

“Gặp lại sau, vật nhỏ đáng yêu”. Hoa Điệp Vũ liền ném một cái hôn gió cho Trình Trình, cô liền lôi kéo Helen đi nhanh hơn.

Hôm nay Nguyệt Độc Nhất liền có chút hoảng hốt, cảm xúc của anh rất khó bình tĩnh lại được, nhìn sắc trời đã tối, anh đã nói với Trình Trình hôm nay sẽ về trễ một chút rồi mới đi. Thủy Bách Thiên thấy chủ tử của mình không yên lòng, nên cũng dừng báo cáo lại.

“Thiếu chủ, không biết là ai đã thả lá thư vào trong khe cửa”. Chu Nhan đi vào đưa lá thư cho Nguyệt Độc Nhất.

“Là ai?” Thấy có thuộc hạ cầm thư vào báo cáo anh li