Trình biết là anh sẽ không truy cứu, nhưng cô lại kể cho Nguyệt Độc Nhất về chuyện của Hoa Điệp Vũ, anh liền gật đầu đồng ý: “Hoa Điệp Vũ nào? Quán rượu nào?”
“Khụ khụ….Chính là…” Trình Trình ấp úng.
“Trình Trình đừng nói”. Helen liền muốn ngăn cả cô nhưng không kịp nữa rồi.
“Đó là quán rượu Bách Hợp”. Cô nói.
Helen liền nhắm mắt lại, làm ra một bộ mặt hy sinh, tại sao làm người thì phải thành thực như vậy chứ, thỉnh thoảng nói dối một chút thì Thượng đế sẽ tha thứ cho cô mà.
“Cô dám dẫn cô ấy đến quán rượu đồng tính?” Nguyệt Độc Nhất liền tức giận trợn mắt với Helen.
“Vừa rồi anh đã tha thứ cho tôi rồi mà, anh là lão đại, không thể nói mà không giữ lời”. Helen cười cười.
“Cũng không cần đền tội đâu, từ hôm nay trở đi không được rời khỏi phòng”. Nguyệt Độc Nhất cau mày.
“Này! Anh có biết lý lẽ hay không vậy, đồ xã hội đen không có nhân tính! Tôi sẽ mách với Hill là anh ngược đãi tôi. Này! Này!” Helen tức giận la hét.
Nguyệt Độc Nhất đang ôm Trình Trình rời đi, cô thấy anh phạt Helen hơi nặng, liền cảm thán: “Anh hình như hơi quá đáng rồi?”
“Nơi nào quá đáng?” Nguyệt Độc Nhất vừa hỏi, ngón tay thon dài đã yên lặng cởi nút áo trước ngực của cô.
“Nói thế nào thì cô ấy cũng đã cứu em một mạng mà”. Trình Trình vẫn chưa phát hiện ra, còn đang thương lượng với anh.
“Thật sao?” Nguyệt Độc Nhất giả bộ ngạc nhiên hỏi.
Câu trả lời của người đàn ông đã trở thành lời nỉ non, Trình Trình mới phát hiện ra quần áo của cô đã bị cởi ra, liền muốn đánh rụng bàn tay heo kia, nhưng người đàn ông tinh quái kia đã hôn lên vành tai của cô, làm cho phòng tuyến của cô liền bị đánh vỡ: “Anh muốn làm gì?”
Giọng nói mềm mại vô lực, ngược lại lại nghe giống như người tình đang nỉ non, anh cũng không để cho cô có cơ hội phản kháng, anh muốn ôm cô, muốn để cho nhiệt độ ấm áp của cô sưởi ấm nhiệt độ lạnh lẽo của anh, lúc nhìn thấy cô lần nữa, anh mới phát hiện ra trái tim đã bị rút sạch máu đã đập lại lần nữa.
Kéo ngăn trở như có như không của cô ra, hô hấp của anh liền trở nên nặng nề, âm thanh của anh càng làm cho cô mê đắm: “Bảo bối ngoan, để cho anh yêu em”.
Yêu cô? Đôi mắt khiến cho người khác dễ dàng say mê, dù nói rằng lời của người đàn ông ở trên giường đều không đáng tin, nhưng giờ phút này cô không thể chạy thoát được cái lưới mà người đàn ông lạnh lẽo này đã giăng ra, nếu không trốn thoát được, vậy thì cùng nhau trầm luân thôi.
Sau khi cởi hết quần áo trên người cô, cảnh đẹp trước mắt trong nháy mắt khiến cho anh hô hấp trở nên dồn dập. Bờ ngực tuyết trắng tròn trịa lại xinh đẹp, trên đỉnh nở rộ hai nụ hoa phấn hồng, ngón cái của anh khẩn cấp đặt lên hai nụ hoa xinh đẹp kia, cũng chậm rãi nhẹ nhàng xoa nắn, đôi môi nóng bỏng cũng theo một đường từ cổ hoàn mỹ đi xuống, rắc lên vô số nụ hôn nồng nhiệt……
Trình Trình chỉ cảm thấy trong cơ thể giống như bị nhóm lên một mồi lửa, cháy sạch cả cơ thể hỗn loạn , “ưm…..ưm….a…” tiếng rên rỉ bật ra.
Nguyệt Độc Nhất há mồm ngậm lấy một bên nụ hoa, tay trái dùng sức xoa nắn một bên mềm mại rất tròn khác, bàn tay phải to dò xét đi vào, khiêu khích toàn thân mềm mại, nhạy cảm của cô.
Trình Trình cảm giác được một cỗ khoái cảm ngọt ngào xông vào trong cơ thể, cô không kìm được dán vào người anh vặn vẹo một chút.
Kích thích nhỏ bé này đối với Nguyệt Độc Nhất đang trong giai đoạn dục hỏa thiêu đốt mà nói, là thử thách nghiêm khắc, anh càng nhanh, càng áp chặt vào cô, làm cho cô không thể nhúc nhích, cũng phải ngẩng đầu điều chỉnh hô hấp dồn dập của chính mình.
“A! Em thực sự bức điên anh!” Anh cúi đầu ngậm lấy đôi môi đỏ bừng ướt át của cô, lưỡi tham lam dò xét vào trong miệng cô, điên cuồng cùng cô gắn bó răng với môi.
“Ưm……” Trình Trình ưm một tiếng, ngượng ngùng kẹp chặt hai chân, lại không ngăn được ngón tay cố ý muốn xâm lấn.
Nguyệt Độc Nhất một phen chạm đến tư mật nữ tính của cô, ngay khi cô còn thất thần, ngón tay cái tìm được tiểu trân châu ngay trước lối vào u mật của cô, dùng sức bắt đầu xoa bóp, thỉnh thoảng lại lôi kéo nó……
“Bảo bối ngoan, em sẽ thích …… Nào! Thả lỏng một chút…. Để anh yêu em nhiều hơn…” Anh dịu dàng nhẹ giọng dụ dỗ bên tai cô, hơi thở ấm áp khi nói không ngừng mà phun tiến vào bên tai vô cùng mẫn cảm của cô, kích thích cô từng trận run rẩy.
“A…..” đột nhiên, ngón tay linh hoạt của anh theo dòng nhiệt lưu tiến vào hành lang trơn ướt của cô, Trình Trình khó chịu nhíu mày, trong cơ thể nhanh chóng phản xạ tính co rút lại.
Từ đầu ngón tay truyền đến xúc cảm trơn mềm làm Nguyệt Độc Nhất hít sâu một hơi, anh rung động dâng trào gào thét muốn lập tức giữ lấy cô, xâm nhập vào nhụy hoa của cô, cảm thụ hương vị chặt chẽ tiêu hồn của cô, nhưng anh cũng hiểu được bây giờ còn chưa đến lúc.
Dù đã cùng cô quan hệ rất nhiều lần nhưng cô chặt chẽ như vậy, chật hẹp như vậy, tựa như ngay cả một ngón tay của anh cũng không cất chứa được, càng không nói đến dục vọng cứng rắn thật lớn của anh……
“A…..” Trình Trình nghe được âm thanh yêu kiều của chính mình khó kìm lòng nổi bật ra, cô toàn thân cảm quan đều bị sóng nhiệt cọ rửa , chỉ có thể theo nhịp điệu của an
