Teya Salat
Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329105

Bình chọn: 8.5.00/10/910 lượt.

t rực rỡ: “Trình Trình tiểu thư đang nghi ngờ bác sĩ đa khoa là tôi sao?’

“Không dám”. Trình Trình cười cười.

Cho nên trải qua kiểm tra toàn diện của Thủy Bách Thiên, đã chứng minh Trình Trình mang thai lần nữa, hơn nữa đứa bé có sinh lực rất mạnh, trải qua nhiều chuyện ngoài ý muốn như vậy mà nửa điểm xấu cũng không có. Tất cả mọi người đều vui mừng, Trình Trình mang thai đứa bé của Thiếu chủ, là chuyện tốt rồi, nhưng mà nhân vật chính lại không hài lòng, còn giống như không thể chấp nhận được, đuổi hết mọi người ra ngoài.

Nguyệt Độc Nhất cũng bị đuổi ra cửa, Thủy Bách Thiên liền an ủi anh: “Là triệu chứng tổng hợp của phụ nữ có thai thôi, qua rồi sẽ tốt”.

Vào ban đêm, trên giường ngủ lớn màu đen, Trình Trình đang nằm co rúc trên giường, đèn ngủ được chỉnh đến mức thấp nhất, ánh đèn lờ mờ sáng, làm cho căn phòng u tối có thêm một chút nhiệt độ, Nguyệt Độc Nhất mở cửa phòng, nhẹ nhàng cởi quần áo rồi chui vào chăn, anh ở phía sau ôm lấy Trình Trình, một tay vuốt ve cái bụng nhỏ không coi là nhô ra.

Anh liền nhắm mắt lại, nhưng không có buồn ngủ, mà anh biết người phụ nữ trong ngực cũng không có buồn ngủ.

“Em không muốn sinh đứa bé thứ hai đâu”. Trình Trình nhắm hai mắt, âm thanh không lớn không nhỏ trong đêm khuya nghe như là nỉ non.

“Anh cũng vậy nhưng không ngờ nó đã tới rồi”. Nguyệt Độc Nhất giả bộ.

“Đều tại anh”. Trình Trình liền có chút uất ức.

“Là anh không tốt”. Thủy Bách Thiên có nói phải giữ cho tâm trạng của người có thai luôn vui vẻ.

“Em muốn sinh con trai”. Trình Trình nói.

Tư tưởng trọng nam khinh nữ của cô gái nhỏ này thật là nghiêm trọng: “Chúng ta đã có Trình Vũ rồi, sinh con gái cũng tốt mà”.

“Không cần, phải là con trai!” Trình Trình cau mày nói.

“Nếu là con gái thì sao?” Nguyệt Độc Nhất vừa xoa bụng vừa hỏi.

“Không có nếu như, nhất định là con trai, sẽ phải là con trai!” Cô cắn răng nói.

“Con trai thì con trai vậy!” Phụ nữ có thai quả nhiên không nói đạo lý mà.

Bên trong thư phòng.

“Thiếu chủ, chuyện đã sắp xếp xong rồi, chờ ngày mai khi Wiilliam Reynold đính hôn thì chúng ta sẽ động thủ”. Thủy Bách Thiên đang báo cáo chuyện mà Nguyệt Độc Nhất dặn anh an bài cho tốt, sau khi báo cáo xong, liền khép quyển hồ sơ lại.

“Helen ở đây, vậy Tử Tước Charles lấy ai đính hôn?” Thanh Á liền nghĩ không ra.

“Không biết, nhưng đến giờ mà ông ta vẫn không hủy lễ đính hôn thì chắc vẫn còn có tính toán khác”. Chu Nhan liền nhún vai, “Helen mất tích nhưng ông ta vẫn không có phái người đi tìm”.

“Nghe nói Tử Tước bị bệnh”. Huyền Dịch liền bổ sung, “Hơn nữa rất nghiêm trọng”.

“Là bệnh thật hay giả bệnh? Lúc này mà ngã bệnh thật sự là trùng hợp”. Chu Nhan lắc đầu cười nói.

“Ai ở ngoài đó?” Huyền Dịch mở cửa, trong hành lang không có một bóng người, anh ta chắc chắn là vừa rồi có người ở ngoài cửa.

Helen liền liều mạng chạy, trong lòng đang rất gấp gáp.

“Helen tiểu thư, cô không thể ra ngoài được”. Cảnh vệ ngoài cửa liền ngăn cản cô.

“Tôi có chuyện quan trọng, lập tức phải trở về”. Helen gấp gáp nói

“Không được, Thiếu chủ đã dặn dò không được để cô ra ngoài”. Cảnh vệ kiên quyết ngăn cản.

Trong lòng của Helen vô cùng sốt ruột, liền chỉ vào bên ngoài cửa, vẻ mặt kinh ngạc: “Trình Trình?”

Người gác cổng liền theo bản năng quay đầu lại, Helen liền nhân cơ hội đá một cước vào hạ bộ của anh ta, đá vào hạ bộ có lẽ là quá độc ác, người thủ vệ liền kêu la ầm ĩ, Helen có chút áy náy, nhưng liền không lo nghĩ được như vậy, đón taxi rồi chạy đi như bay.

Có lẽ bọn Phil nói không sai, có lẽ cha cô ngã bệnh lúc này chỉ muốn lừa cô trở về, nhưng đó là cha cô, cho dù ông ép buộc cô lấy người khác đi nữa, nhưng đó cũng là người cha của cô, cô phải trở về để xác định xem ông có thật sự bình an không thì mới an lòng.

Lúc đến nhà, Helen không có chạy vội vào mà chờ đến khi trời tối, cô liền nhìn từ bên ngoài vào thư phòng của phụ thân thì thấy có người, đúng là ông đã già đi rất nhiều, đó đều là do cô tùy hứng, có lẽ cô nên nói chuyện với ông một chút, liền len lén leo lên lầu hai.

“Cha”. Helen cất tiếng gọi.

Nhưng lúc cô đang khẽ gọi, lập tức xuất hiện năm người đàn ông vây cô ở giữa, trong lúc nhất thời, cô liền kêu lên: “Cha không có bị bệnh? Cha lừa con!”

Henry liền xoay người: “Không làm vậy thì con sẽ trở về sao?”

“Tại sao? Con là con gái của cha, cha thương con nhiều năm như vậy tại sao lại bắt con lấy người mà mình không yêu?” Người cha hiền hòa lại dùng cách này để lừa mình, Helen liền khóc như vỡ đê, hướng về phía cha mình mà la hét.

Gương mặt nghiêm túc của Henry xẹt qua một tia không nỡ, nhưng rất nhanh lại biến mất: “Đem tiểu thư giam lại, ngày mai là lễ đính hôn rồi, nếu như nó chạy mất thì các người sẽ chết”.

“Vâng”. Năm người đàn ông gật đầu.

“Tiểu thư, thật xin lỗi”. Người đàn ông tên Jack lên tiếng.

“Jack, ông dám giam ta ư?” Helen liền giận dữ la hét, lại không thể ngăn cản bị người ta mang đi.

Bên trong thư phòng chỉ còn lại Henry, nhưng trong lòng của ông ta chỉ yên lặng nói một câu, thật xin lỗi, Helen.

C.54: LỄ ĐÍNH HÔN CỦA WILLIAM REYNOLD VÀ HELEN

Bên trong phòng