c đứng đằng sau, không biết nói thêm gì.
Trong lòng Nhã Ân đột nhiên có loại cảm giác hụt hẫng đến mơ hồ, nó siết chặt tay của Trịnh Cảnh Tuấn, giọng nói thấm đấm sự dịu dàng:
“Cậu mau đi đi, đừng lo, đến nơi thì gọi cho tớ!”
Trịnh Cảnh Tuấn ừm một tiếng nhỏ, quàng hai tay ôm nó thật chặt một lần nữa. Nhã Ân vỗ vỗ nhẹ vào lưng cậu ta rồi thả tay cậu ta ra để Trịnh Cảnh Tuấn đi tiếp.
“Đã bước đi, thì đừng quay đầu lại. Yên tâm, tớ luôn ở đằng sau, không đi đâu cả!”
Tiếng phát thông báo vang lên một lần nữa, Trịnh Cảnh Tuấn bước qua cửa soát vé, bước từng bước vô cùng tiêu sái lên phía trước. Bánh trôi nhỏ nói đúng, đã bước đi, thì không được quay đầu lại. Trịnh Cảnh Tuấn giơ một ngón cái lên trên đầu, Nhã Ân nhìn thấy cử chỉ này, chỉ còn biết mỉm cười.
Ba mươi phút sau khi lên máy bay, Trịnh Cảnh Tuấn phát hiện ra một hộp quà bé xíu ở trong cặp mình, mở ra lại gặp được dòng chữ quen thuộc:
“Trịnh Cảnh Tuấn, hôm nay là ngày cậu đi đến một đất nước khác mà không có tớ, tớ rất lo, rất rất lo, chợt nhớ ra cậu còn là người biết tự lập hơn tớ nhưng tớ phát hiện ra một thứ nữa, tớ lo cậu nhớ tớ tới phát điên mất [mặt cười'>. Trịnh Cảnh Tuấn, nếu có việc gì thì đừng sợ khác múi giờ mà không liên lạc với tớ, Nhã Ân tớ đây luôn túc trực bên điện thoại 24/24h!
Trịnh Cảnh Tuấn, thay mặt Tiểu Tuấn Đảng, chúc cậu thượng lộ bình an!
Trịnh Biến Thái, Trịnh Vô Sỉ, thay mặt Từ Tuấn Đảng, hứa với cậu ngày ngày chăm chỉ học hành, nghe lời ông bà cha mẹ, họ hàng nội ngoại*, một lòng một dạ với cậu!
Tái bút: Bánh trôi nhỏ sẽ nhớ Trịnh Cảnh Tuấn!”
Trịnh Cảnh Tuấn nhếch miệng cười mỹ mãn.
Tống Nhã Ân, lần này đi du học về mà không cưới được cậu thì thật có lỗi với tổ tông!
——-
*Con nó nói là họ hàng nội ngoại . Nhà ngoại đâu hết rồi, chuẩn bị ăn cưới con gái thôi :v
Ây da, ây da các nàng, chú ý vào nào. Đây đã là kết thúc của Bạn Cùng Bàn rồi, tiệc vui nào cũng phải tàn. Cảm ơn các nàng thời gian qua đã ủng hộ và đón đọc truyện của ta, mặc dù tay nghề càng về sau càng bị chê trách nhưng cũng nhờ đó mới có thể khấm khá lên được. Hơn nữa, đây là bộ truyện đầu của ta lại được các nàng yêu thích, cũng là động lực để ta tiếp tục sự nghiệp viết lách nghiệp dư này.
Ta nói thật nhé, ta cảm ơn thế nào cũng không hết đâu, những ngày đầu nhìn lượt view ta nản lắm nhưng lại được các nàng ủng hộ. Ta vẫn còn nhớ có một độc giả nick là _Nhoc_Sky_ inbox cho ta, lần đầu tiên ta được động viên như vậy thật sự rất ý nghĩa. Không biết bạn ý còn theo truyện ta không nhưng cũng phải cảm ơn bạn rất nhiều!
Các nàng, khoan đã, không phải không inbox cho ta là ta không cảm ơn nheeeeee, ngày trước ta cũng là một reader im hơi lặng tiếng nhưng luôn theo chân author, ta cảm giác giống các nàng vậy, những chương truyện đó đều là do sự ủng hộ của các nàng, các nàng mất thời gian chờ truyện, comment cho ta, vote cho ta bao lần, luôn giữ được hạng trên BXH, bảo sao ta không vui được?
Còn nữa, các độc giả nam, ta cảm ơn các chàng nữa :v Đấng nam nhi, nói ít làm nhiều (y) Cảm ơn rất nhiều!
Lâu rồi ta không tâm sự với các nàng như vậy nhỉ? Ta cũng muốn, nhưng nói nhiều quá lại bị ghét :v
Tổng kết lại thì, cảm ơn các nàng vô cùng, vô cùngx100000 lần nheee! Mong các nàng sẽ tiếp tục quan tâm tới những truyện khác của ta. Follow có, unfllow cũng có, nhưng dù thế nào, một lần nữa cảm ơn mọi người, dù ít hay nhiều, cũng ta đi cùng ta :)
Bạn Cùng Bàn 20h20′- 11/2/2015_ 15h15′- 14/10/2015
[HOÀN'>
