5 phút. Xem như tạo phúc cho mình vậy.Nói xong nó chạy đi rút tiền. Đúng năm phút sau có một xe cứu thương đến ngay chỗ hắn nằm.……………………………Tại bệnh viện, đèn ở phòng cấp cứu vẫn đang sáng, nó ngồi ở ngoài chơi game. Nó ghét mùi bệnh viện, ghét màu trắng đặc biệt là cái lạnh và sự yên tĩnh ở đây vì thế mà nó cần tập trung vào cái gì đó để quên đi. Giờ đã là 12h30 nó bắt đầu thấy cái lạnh đến ngày càng kinh khủng. Ngồi một chỗ chỉ làm nó lạnh thêm, nó đứng dậy, đi qua đi lại cho đỡ lạnh và rồi cửa mở, một cô y tá bước ra:– Chị là gì với bệnh nhân?– Tôi là bạn gái anh ấy.Tình hình anh ấy sao rồi?– Anh ấy bị thương khá nặng lại thêm vết thương cũ mà lại phát hiện khá trễ nên các bác sĩ đang cố gắng hết sức. Hiện giờ bệnh viện đang thiếu nhóm máu O mà anh ấy lại mất máu quá nhiều. Chị có quen biết ai cùng nhóm máu với anh ấy ko. Nếu có thì tốt quá còn ko ca phẫu thuật phải dừng lại để chờ máu chuyển tới.– Bệnh viện gì mà lại làm ăn thiếu trách nhiệm vậy. Dừng là dừng thế nào, lấy máu của tôi đi.– Chị cùng nhóm máu với anh ấy sao ko nói sớm. Vậy giờ chị đi theo tôi lấy máu.– “Nói sớm cái con khỉ á. Biết thế khỏi cứu anh ta cho rồi. Mama mà biết mình đi hiến máu thể nào cũng được nghe cải lương miễn phí mấy ngày cho mà xem. Số anh ta gặp được mình đúng là hên mà.”-nó nói nhỏ3h sáng ca phẫu thuật đã thành công. Bây giờ nó khá buồn ngủ một phần là do đi làm mệt một phần là do thức khuya nên nó ngủ bên cạnh giường bệnh lúc nào ko hay. Nhờ nó mà hắn đã vượt qua được quỷ môn quan. Số hắn đúng là đỏ mà. Đang ngủ ngon giấc thì có ai đó đập lưng nó làm nó mất ngủ.– Chị là ai mà lại nằm ngủ ở đây?Nó ngồi dậy, dụi mắt, vươn vai cho tỉnh ngủ rồi vừa ngáp vừa hỏi người thanh niên đứng trước mặt mình.– Thế cậu là ai mà lại vào đây?– Tôi là em trai người đang nằm trên giường bệnh kia, còn chị là ai?– À, ra thế. Thế cậu tên gì?– Tôi tên Phong còn chị?– À. Như vậy thì tôi khỏi tốn sức mà ở đây trông nom anh ta rồi. Mà sao cậu lại biết anh ta ở đây mà đến?– Thông qua tin nhắn từ ngân hàng. Chỉ cần anh ấy rút tiền là tôi có thể biết anh ấy đang ở đâu mà chị vẫn chưa nói cho tôi biết chị là ai?Nó nhớ lại, hôm qua chạy đi rút tiền ít quá không đủ tiền đóng viện phí nhưng may mà ở bệnh viện có, nên nó rút ở đây luôn. Đang mãi suy nghĩ thì cậu ta nói:– Chị nghĩ gì vậy, chị vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.Tụt cảm xúc cô quát:– Ranh con, nhỏ mà dám xưng mình ngang hàng với chị à. Chị là ai em ko cần biết giờ chị mệt rồi nên em ở lại mà chăm sóc anh ta đi. Rảnh chị vào đòi nợ.Nói xong nó đi ra nhưng chợt nhớ ra cái gì đó nên quay lại nói:– À, suýt quên, trả em cái thẻ nek.……………………………………….Nó về phòng ngủ một phát tới chiều. Tối làm xong nó lại ngủ. Một ngày của nó trôi qua rất tẻ nhạt. Vì chưa nhập học nên giờ nó rất rãnh rỗi. Vừa đặt lưng xuống giường nó chợt nhớ ra cái túi mà chị Tuyết gửi, điếng hồn, nó để quên ở bệnh viện mới đau chứ. Chắc ko sao nên nó định sáng mai tới lấy nhưng lỡ khi hắn ta chuyển viện thì sao. Ko xong, nó tức tốc chạy tới bệnh viện. Phòng 103 đây rồi, ko gõ cửa gì hết, nó cứ thế xông vào (vì hắn ta nhiều tiền nên cô cho hắn nằm ở phòng đặc biệt luôn). May quá hắn ta vẫn đang nằm ở đây. Nó tới giường nói nhỏ bên tai của hắn:– Từ hôm qua tới giờ chưa tỉnh luôn à, chán nhỉ, đừng để công tôi cứu anh trở nên công cốc, anh còn nợ tôi đấy.Nói xong nó đi tìm thứ nó cần. Lục mãi mà ko thấy. Giờ nó bắt đầu lo. Thấy bất an nó cuối xuống dưới dường xem có ko, nhưng cũng ko thấy. Lúc đứng dậy thì ” cạnh cạnh” quay người lại thì thấy một cái súng đang trĩa vào đầu mình.– Cô là ai mà giám vào đây?– Là ai ư. Tôi là chị hai cậu đấy.Vừa nói xong, nó cười nhẹ đủ làm cho người đối diện sơ ý, thấy vậy, nhanh như chớp, nó quay người sang một bên để tránh hướng súng,đồng thời nắm lấy khẩu súng, vặn tay của hắn, khấu súng rớt, cô liền vật hắn xuống sàn nhà,cầm lấy tay hắn vặn ra sau rồi ngồi lên lưng hắn nói:– Đừng có nghịch súng như thế chứ em zai. Có biết chị ghét nhất người khác trĩa súng vào chị ko. Tội của em là lớn lắm đó, đáng ra em đã bị xử tội chết nếu ở ngoài đường rồi, nhưng giờ đang ở bệnh viện. Đừng làm ảnh hưởng tới bệnh nhân. Lần này chị tha và ko có lần thứ hai đâu. À, em có thấy cái hộp màu vàng chị để đây ko?Hắn lắc đầu, có lẽ đau quá ko nói nên lời, đột nhiên có người bước vào, nó quay lại thì ra đó là Phong, cậu nói:– Cô tìm cái này phải ko?Phong tiến đến gần và đưa cho nó cái hộp. Nó cũng thả người đang nằm dưới ra, đứng dậy rồi nhận cái hộp– Cậu có mở nó ra ko vậy?– Ko. Tôi ko có hứng thú với mấy thứ vớ vẩn ntnày. Mà chị chỉ vì cái hộp này mà đánh người của tôi thì có hơi quá ko.– Em trai lại lên mặt dạy đời chị à. Láo nhỉ. Nhưng thôi, ko nói nữa, tối rồi chị về đây.– Về ban đêm nguy hiểm lắm, có gì thì để sáng mai hẵng về.– Em cũng biết suy nghĩ đó. Ở lại thì tôi ngủ đâu. Nói thì giỏi lắm, thằng nào cũng vậy cả.Đang nói chuyện thì tên kia hét lên– Cậu hai! Cậu cả tỉnh rồi.Hai người cùng quay đầu lại, còn hắn thì chạy đi gọi bác sĩ, nó tiến đến gần ngó nghiêng xem hắn ta có nhận ra mình hay ko, còn cậ