chặt môi, hai bàn tay nắm chặt vào nhau cảm tưởng như những khớp xương trên đó có thể long ra ngoài vậy.
– Chẳng sao cả… – Anh lại trở về vẻ lạnh lùng cố hữu – Tôi chỉ đang làm theo yêu cầu của cô thôi, đừng hiểu lầm !
Mike biết bây giờ là lúc anh nên kết thúc tất cả.
Vì lời hứa với Thái Vũ, nếu anh không dừng lại ngay lúc này, có lẽ sẽ không còn cơ hội để anh thả tay cô ra nữa.
– Anh nói dối ! – Kim My hét lên – Em biết anh đang nói dối mà… Thật ra, thật ra anh vẫn còn nhớ em đúng không?
Nhưng đáp trả lại tấm chân tình của cô chỉ có sự im lặng khô khốc.
Một sự im lặng đến đáng sợ.
– Hãy nhìn em đi ! – Kim My nhẹ nhàng tháo sợi dây chuyền trên cổ ra – Kỉ vật này suốt ba năm qua, em chưa từng một lần rời bỏ nó…
Nhưng anh vẫn im lặng.
– Nhìn em đi mà ! – Kim My lại hét lên.
Bất chợt, Mike giựt lấy sợi dây chuyền đang treo trên tay cô và ném nhanh xuống phía dòng sông đang lặng lờ trôi.
– Vật nên vứt cũng đã vứt, người nên bỏ cũng đã bỏ ! – Mike không nhìn Kim My, anh cố gắng kiềm lòng nói ra những chữ cuối cùng – Cô đừng có…
Nào ngờ, trước khi anh kịp dứt lời, Kim My đã lao xuống phía dưới và nhấn chìm toàn thân mình trong ánh bạc của vầng trăng rắc trên sông.
– Cô làm gì vậy? – Mike lo lắng chạy theo – Cô có biết buổi tối trời rất lạnh hay không?
Nhưng Kim My như người mất trí, cô sợ hãi lẩm bẩm:
– Dây chuyền… Sợi dây chuyền…
– Lên bờ ngay !
Mike ra lệnh, nhưng Kim My vẫn kiên trì tìm kiếm; dường như sợi dây chuyền đó chính là toàn bộ tính mạng của cô. Kim My hết mò mẫm bên này, lại khua tay sang phía khác; nhưng trời quả thực rất tối, và ánh trăng sáng đang chiếu rọi kia cũng không thể giúp gì cho cô.
– Phương Kim My !
Mike thét gọi lần cuối trước khi anh lạnh lùng bước xuống sông và kéo cô lên. Nhưng Kim My vẫn nhất nhất không chịu nghe theo anh, nước mắt cô đã chan hoà hai bên má:
– Nó chỉ là một sợi dây chuyền thôi ! – Mike mắng cô, giữ chặt lấy bàn tay cô đang tái dần di vì lạnh.
– Không phải… – Kim My lắc mạnh đầu – Nó là thứ duy nhất liên kết giữa em và anh trong ba năm qua !
Mike nghe tiếng tim mình đập nhanh hơn.
Rồi anh cúi xuống, dùng toàn bộ sức mình mà hôn cô.
Kim My mở to mắt, rồi cô từ từ nhắm vào…
Nụ hôn này, rốt cuộc là có ý nghĩa gì đây?
Đến khi Kim My cảm thấy thân thể mình nhẹ đi, còn đầu óc thì nặng trĩu – triệu chứng của việc thiếu oxy, Mike mới dần dần buông lỏng cô ra.
– Chúng ta về thôi ! – Anh nói.
– Nhưng còn…
– Về thôi !
Rồi anh đỡ cô lên trên bờ.
Những làn gió mà ban nãy Kim My nghĩ rất nhẹ, giờ lại khiến cô run lên cầm cập.
Mike nắm lấy tay cô.
Và chiếc taxi mang họ về khu Shibuya – hay cụ thể là khu kí túc xá Kaze no mon.
Mike cảm thấy, hình như hôm nay anh đã làm một chuyện rất tồi tệ.
Là chuyện anh hôn cô?
Hay là chuyện anh đã đánh mất kỉ vật của hai người?
Anh không biết, mà cũng chẳng muốn tìm hiểu.
Giờ thì anh chỉ muốn ở bên cô, dù anh biết rằng…
Chỉ vài phút nữa thôi, là anh sẽ phải mãi mãi rời xa cô.
Búp bê tóc đen, anh xin lỗi !
CHAP 47: SỰ LỰA CHỌN – ĐÍNH HÔN – VÀ TÌNH ĐỊCH:
Hôm nay trời đẹp, em cầu nguyện với Chúa:
Chúa ơi, hãy mang con tới Thánh đường.
Chúa mỉm cười và dịu dàng trả lời:
” Người mang con tới đó không phải là ta.
Búp bê bé nhỏ, chàng hoàng tử của con đang chờ kìa…”
– Ôi, em thật mong lần sau em sẽ lại có dịp được đến đây ngắm hoa !
– Vậy anh hứa với em ! Sau này khi anh lớn , anh nhất định sẽ đưa em tới Nagano ngắm hoa anh đào ! Em có đồng ý không?
– Anh nói thật chứ?
.- Anh hứa nha, anh đã hứa rồi đấy !
– Kim My, dậy đi… – Tiếng nói trầm ấm ấy vang khẽ bên tai cô – Đã đến kí túc xá rồi.
Kim My bừng tỉnh khởi giấc mơ về ngày bé – về một kí ức xa xôi mà cô hằng giấu kín, về một cuộc gặp gỡ vô tình giữa cô và cậu bé ấy.
Lời hứa? Có thể thực hiện chăng?
– Nhanh quá… – Cô cảm thấy hơi hụt hẫng khi nhìn thấy hàng chữ đề tên kí túc xá trên cái bục đen gần đó, vô tình thốt ra một câu.
Hiển nhiên Tiểu Kim My rất mong chờ một hành động níu kéo từ con người lạnh lùng đang ngồi cạnh mình lúc này. Nhưng Mike không nói gì thêm, anh chỉ lặng im hướng đôi mắt nâu ra khung cảnh bên ngoài cửa kính xe taxi.
– Em… em xuống đây.
Thấy vậy, Kim My chán nản lần tìm cái chốt cửa.
Và chỉ khi cánh cửa màu vàng của chiếc xe hé mở ra đôi chút, cánh tay rắn chắc của Mike mới đột ngột ôm cứng ngắc cô từ đằng sau.
Giật mình xen lẫn ngại ngùng, Kim My chẳng còn biết nên hành động thế nào ngoài cách quay nhanh mặt lại, mắt đối mắt với anh. Vô tình cô đọc được trong ánh mắt nâu sáng lấp lánh của anh nét bi thương và sự xót xa cùng cực:
– Me… meme… – Mike gọi tên cô, cái tên duy nhất mà anh có quyền gọi với cô – Meme…
Tim Kim My khẽ run lên, cô có cảm giác một điều gì đó đang đến.
Vòng tay anh ôm cô ngày một chặt hơn, hơi thở anh nóng ấm phả vào má cô khi cô ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng anh như một chú mèo nhỏ.
Cảnh thân mật giữa đôi trai gái làm bác tài xế ở trên vô lăng đỏ mặt, nhưng cũng đành im hơi lặng tiếng chứng kiến nốt diễn biến tiếp theo giữa hai người.
[T/g: Ông này cơ hội vật vã ~”~'>
– Ngày mai…
Kim My n