Disneyland 1972 Love the old s
Búp Bê Tóc Đen

Búp Bê Tóc Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326045

Bình chọn: 7.5.00/10/604 lượt.

yện giữa mình và Phu nhân – Dạ, con cũng no rồi. Xin phép Phu nhân cho con về phòng đợi Mik-kun?

– Ừ, con qua phòng nó đi.

– Dạ.

Yuki trả lời rồi lui nhanh ra ngoài.

Phòng Mike lúc nào cũng có một mùi rất đặc trưng. Mùi lá thông.

Yuki thoải mái nằm lên giường Mike, hít hà mùi hương quen thuộc ấy.

– Hi, mình sẽ sớm là chủ nhân của căn phòng này thôi.

Yuki vui thích với ý nghĩ như vậy, cô hết lăn bên này lại lộn sang bên khác.

Nhưng nằm mãi cũng chán, vẫn chưa thấy Mike về, Yuki buồn bã ngước mắt lên phía trên cao của cái tủ gỗ để đối diện. À, hình như Mike có cất giữ một vật gì đó rất quan trọng ở trên đấy? Trước đây khi Yuki định xem bên trong túi nâu đó đựng gì, Mike đã gắt lên và giựt nhanh nó lại từ tay cô.

Chà, giờ không phải là cơ hội tốt cho việc khám phá hay sao?

Dứt ý nghĩ ở đó, Yuki nhanh chóng chạy lại gần cái tủ và rướn người lên lấy cái túi nâu.

Một chút nữa thôi…

Cố lên nào !

Cô cố gắng kiễng chân hết cỡ và gạt cái túi về phía mình.

“Bộp !” – Cái túi rơi xuống đất, tạo thành một âm thanh khe khẽ.

Yuki cười mỉm, nhẹ nhàng cúi xuống nhặt cái túi lên và mở ra xem.

– Rốt cuộc trong này là gì mà anh ấy giấu kĩ thế?

Yuki lầm bầm, cô rút từ đáy túi lên một cái vòng tay màu đen.

– M2L? – Yuki nhìn dòng chữ trắng trên chiếc vòng – Nó có nghĩa là gì nhỉ?

Cô nhăn mày suy nghĩ một lát rồi vứt cái vòng qua một bên, không quên với thêm hai chữ “vớ vẩn” theo đó. Rồi Yuki tiếp tục lôi ra từ túi một sợi dây chuyền bằng bạc, trên dây có khắc hình mặt búp bê trông rất đáng yêu:

– Dễ thương quá !

Yuki thốt lên, cô nhanh nhẹn luồn nó vào cổ mình.

Ngắm hình ảnh mình phản chiếu trong chiếc gương để ở góc tường, Yuki vui thích xoay vòng:

– Chắc anh ấy mua để tặng cho mình đây mà. – Yuki ngẩn ngơ với suy đoán không một chút căn cứ gì của mình – Vậy mà cứ giấu…

Bất chợt, từ gian ngoài vang lên tiếng cô hầu gái:

– Thiếu gia, thiếu gia đã về.

Yuki giật thót, vội vàng cất cái vòng tay màu đen vào túi rồi ném lên tủ gỗ.

Còn chiếc dây chuyền thì vẫn yên vị trên cổ cô ta, ẩn sau lớp áo kimono màu cánh sen…

CHAP 48: GHEN:

Ghen – Phải chăng cũng là một biểu hiện của tình yêu?

Slypink nói:

Tình yêu là một đại dương vô tận.

Kẻ có duyên số sẽ cùng nhau tạo dựng một chiếc phao vững chắc,

cùng nhau bơi về bến bờ bình yên của hạnh phúc.

Còn kẻ vô duyên, sẽ mãi đắm chìm trong làn nước xanh của Biển đông…

Đắm chìm, và mãi mãi không thoát ra được.

Đã gần hai tuần kể từ khi tôi nhận lời làm người mẫu cho Công ty Nero. Tôi đã xin nhà trường cho bảo lưu kết quả tháng rưỡi vì mỗi tuần tôi phải đến studio năm lần, mặc dù ban đầu Takara đã hứa là tôi chỉ phải đến một lần duy nhất trong ngày Chủ nhật. Lí do là Công ty đã phát sinh thêm một đoạn quảng cáo song song với bộ ảnh mới của người mẫu Yul, và họ đã tiếp tục “tự ý” quyết định cho tôi là nhân vật nữ chính sẽ đóng cặp với Thái Vũ trong đoạn quảng cáo đó với lí do: làm thế nó mới thể hiện tính chung thuỷ của Yul. Ôi, ngoài đồng ý ra thì tôi còn có thể làm gì đây, đó là cách duy nhất hiện giờ giúp tôi còn chạm mặt với anh ấy…

Mà hoá ra công việc người mẫu cũng không quá khó khăn như mọi người vẫn tưởng, hay cụ thể là như tôi từng tưởng… Công việc của tôi chỉ đơn giản là đến, trang điểm, thay quần áo, ngồi một chỗ và cười với Thái Vũ; cũng như chờ đợi cậu học trò nhỏ ấy đáp lại bằng một nụ cười – mà theo như mấy cô phục vụ bê cơm hay cà phê vẫn thường ca ngợi – nụ cười mang mác: “So sweet ~ ~”. Nụ cười ấy của Thái Vũ thường làm các cô gái ngây thơ có hiệu ứng domino đổ rạp theo cột dọc… Amen!

Chú Fujishima – thợ chụp chính cho bộ ảnh lần này – thường hết lời khen tôi đẹp và Thái Vũ với tôi đúng là như một cặp tình nhân thực thụ. Những lúc ấy, biểu hiện thường thấy của Thái Vũ là mỉm cười hạnh phúc, choàng tay ôm lấy eo tôi; còn biểu hiện không bao giờ có thể thay đổi của tôi là dùng hết sức bình sinh đẩy tay cậu ấy ra, không quên đế thêm một cái nhéo tai và khuyến mãi vài câu lẩm bẩm đầy giận dữ.

Thái Vũ trẻ con, ừ thì cuộc sống thường nhật cậu ấy trẻ con thật đấy; nhưng khi làm việc, tôi có cảm giác Thái Vũ đã là người trưởng trành, thực sự trưởng thành – hoặc thậm chí cậu ta còn “lớn” hơn cả tôi nữa. Đơn cử như chính lúc này, khi Thái Vũ thực hiện những tấm ảnh solo và chú Fuji yêu cầu cậu ấy phải toát ra cái thần của chính mình – của một người mẫu chuyên nghiệp, Thái Vũ đã thể hiện cho tôi cũng như mọi người thấy chức danh “super star model” của cậu ấy không phải là vô thực. Thái Vũ đã khiến tất cả mọi người ở studio bị nhấn trong cái thần của cậu ấy, và tôi nghĩ, đó có lẽ là đôi mắt sâu không thể tả của cậu ta…

~

Giờ nghỉ trước khi bấm máy đợt hai, như thường lệ, tôi và Thái Vũ lại cùng nhau lẻn ra quầy bán hàng di động của Công ty để tranh thủ an ủi cái dạ dày đang kêu réo của mình. Tôi với Thái Vũ, hai suất mì cốc và hai lon coke; thật khó mà tưởng tượng hai đứa tôi đang làm người mẫu cho một Công ty lớn. Chúng tôi chọn chỗ kín đáo nhất là sân thượng của Công ty, cảm giác giống như tôi đang quay trở lại chuỗi ngày học cấp III – những ngày tô