i cùng Ni Na trốn lên sân thượng trường để gặm nhấm đồ ăn một cách ngon lành và an toàn.
– Thật chẳng hiểu tên Tinh Tinh đó theo sang bên đây làm chi nữa? – Thái Vũ cằn nhằn, hai mày nhăn lại tỏ vẻ rất không vừa ý.
Câu nói vừa rồi của cậu ấy làm kí ức ba ngày trước ở Công viên trò chơi bay vèo vèo trong óc tôi. Chà, cậu ta và Tiểu Thiên đã có một cuộc hội ngộ đầy chớp giật và sấm sét… Cũng may tôi và Ni Na cao số, không có bị tia lửa điện trong mắt hai cậu trai ngang bướng đó thiêu cháy. Hừm, nguyên nhân dẫn đến sự vụ gần chết người đó cũng thật trẻ con và ngang bướng không kém: Thái Vũ muốn đi ôtô đụng, còn Tiểu Thiên muốn vi vu trên cái gọi là “tàu lượn siêu tốc” … Mà tại sao cả hai người đều không nghĩ ra rằng cả nhóm có đủ thời gian để chơi nát bét hai trò đó, thay vì làm mặt lạnh và chiến tranh với nhau như vậy? Đúng thật là, con trai đôi khi còn khó hiểu hơn con gái gấp vạn lần…
[Lưu ý: Tác giả không thuộc dạng đó à nghen ~.~'>
– Cậu với Tiểu Thiên đừng trẻ con như vậy nữa được không? – Tôi cố hoà giải – Hai người như vậy sẽ khiến tôi và Ni Na rất khó xử.
– Là tại hắn bắt đầu trước, đâu phải tại em. – Thái Vũ gân cổ cãi lại.
Tôi thở dài thêm cái nữa, tiếp tục chúi mũi vào cốc mì của mình; biết với dạng người như Thái Vũ, một khi đã quyết định ghét cái gì, thì dù có cố năn nỉ gãy lưỡi thế nào cũng đừng hòng cậu ta đổi ý. Đang yên lặng, bất chợt Thái Vũ hỏi tôi một câu tôi không hề ngờ đến trong tình huống này:
– Dạo này chị với hắn … với Mike Kintaru ra sao rồi?
Vốn dĩ tôi định im lặng cho qua chuyện, nào ngờ Thái Vũ hắng giọng bắt tôi phải trả lời. Dạo này, tôi và anh ấy có gì ư? Để xem nào, có gì nhỉ…?
Ngoài những lần anh ấy cùng Takara xuống kiểm tra tiến độ công việc – hai mắt chúng tôi vô tình gặp nhau; ngoài những lần tôi lén Ni Na làm bento cho anh ấy theo như chỉ dẫn trong sách nấu ăn – mặc dù đáp lại tấm lòng của tôi chỉ là cái lừ mắt lạnh nhạt của anh ấy; ngoài những lần tôi “cố ý” lên văn phòng Tổng giám đốc – và luôn nhận lại từ cô thư kí chân dài của anh cái lắc đầu cố hữu… Ngoài những sự việc đó, thì tôi với anh thời gian qua còn kỉ niệm nào đáng nhớ hay không?
“Chân… chân còn đau không?”
“Lần sau nên cẩn thận một chút, đừng vướng vào dây đèn nữa…”
“ Vẫn luôn hậu đậu như vậy, ở Việt Nam cũng vậy…”
“Vì thấy phí thức ăn nên tôi mới ăn, đừng hiểu lầm”
“ Không được mặc váy ngắn quá, bảo khâu thiết kế sửa lại trang phục đi”
À đúng rồi, kỉ niệm đáng nhớ với tôi chính là những câu không đầu không cuối đó của anh. Nó ngắn ngủn, cụt lủn và cộc lốc, tôi chưa bao giờ nghĩ anh ấy sẽ nói những câu như vậy với mình; những câu nói đầy quan tâm bất giác làm trái tim tôi xao xuyến thêm lần nữa. Nếu nói Thái Vũ trẻ con mười, thì Mike cũng ít nhất là trẻ con tám… Rõ ràng vẫn còn quan tâm tới tôi, tại sao anh ấy nhất định cứ phải tỏ ra lạnh lùng như vậy? Rốt cuộc ba năm qua, đã có chuyện gì xảy ra với anh; tại sao anh ấy lại không thể nói cho tôi biết chứ? Tôi không xứng đáng để tin tưởng hay sao?
– My… Kim My! – Giọng Thái Vũ đi ngang qua óc tôi, đánh thức trí não tê liệt của tôi trở lại trạng thái bình thường – Tóm lại giữa hai người đã có gì mà chị suy nghĩ lung vậy?
– Không… – Tôi bất giác lắc đầu theo bản năng – Không có gì đáng nói cả.
Rồi tôi đánh trống lảng bằng cách tiếp tục cắm cúi với cốc mì sắp nguội của mình. Ánh mắt không bình thường của Thái Vũ lúc này nói cho tôi biết rằng, nhất định cậu ấy sẽ lại đề cập đến vấn đề: “Tại sao chị không cho em một cơ hội? Em không xứng đáng sao? Em nhất định sẽ làm chị hạnh phúc hơn tên đó mà”. Và rồi tôi sẽ lại phải thoái lui trước những câu hỏi dồn dập khó có câu trả lời đó, chẳng phải tôi đã xác định tình cảm rõ ràng với Thái Vũ rồi hay sao? Tại sao cậu ấy cứ nhất mực đeo đuổi tôi vậy? Tôi thì có gì tốt hơn những cô bạn người mẫu đầy nóng bỏng của cậu ta chứ…?
– Kim My…
Đó, lại chất giọng trầm trầm này rồi.
– Chị…
Tôi nín thở chờ đợi vế sau của cậu ta, dù rằng đã quá quen với việc này nhưng đôi mắt nghiêm túc và lời nói chân thành của cậu ta luôn làm tim tôi hẫng một nhịp. Đôi lúc tôi có cảm giác mình sao như người bắt cá hai tay, rõ ràng thích Mike nhưng lại luôn xao xuyến trước câu tỏ tình của người khác. Phải chăng đó là phản xạ tự nhiên của phái nữ mỗi khi nghe những lời ngọt ngào và êm dịu?
– Chị… – Thái Vũ vẫn tiếp tục nhìn tôi không rời – Miệng chị dính cọng mì kìa !
Và tôi thực sự chết ngất khi nghe câu nói đó ! Ai bảo người mẫu Yul là một cậu trai vô cùng tinh tế và lãng mạn nào; nếu tôi biết đứa đã nói câu đấy là ai, tôi thề sẽ đem cả nhà nó đi vặt lông chuột:
– Đâu? Ở đâu chứ? – Tôi vội vàng lấy tay chùi xung quanh mép.
Thái Vũ thấy hành động đó của tôi thì bật cười, nụ cười tinh nghịch càng làm nét trẻ con trên gương mặt của cậu ta rõ ràng hơn:
– Đây, ở đây này… – Thái Vũ dùng ngón cái của tay mình quệt nhẹ lên má tôi.
– Được chưa? – Tôi sốt ruột, chợt thấy tình cảnh này chẳng hay chút nào.
– Yên nào! – Thái Vũ ra lệnh, và không hiểu sao tôi lại bất thần nghe theo lời cậu ta. Bàn tay to của Thái Vũ trượt dần từ má xuốn