ều được bà thể hiện thành công trong từng chuyển động nhẹ nhàng và uyển chuyển của mình .
Liệu tôi có thể diễn được như bà không ?
- Em thực sự không có tự tin mình sẽ chiến thắng đâu ! - Tôi than thở với Mike , mặt lộ rõ vẻ bất lực .
Mike lại cười , nụ cười nửa miệng như có như không . Đáng ghét quá đi , anh luôn bí ẩn như thế ; tôi chẳng thể hiểu nổi anh ấy đang nghĩ gì nữa . Được một lúc im lặng , Mike lại nói với tôi :
- Không phải là em không múa được , chẳng qua là em chưa nắm được tâm lí của nhân vật đó thôi . - Anh nhẹ nhàng cầm lấy tay tôi , làm hai má tôi nóng dần lên tỉ lệ thuận với cái đầu ngày càng quay cuồng - Meme , em đã bao giờ thích ai chưa ?
Từ hôm gặp anh ở cái Hotel đáng chết đó cho tới bây giờ , bất cứ khi nào gặp , anh đều gọi tôi là ' Meme ' . Tôi không ngờ là cái tên tôi tự bịa ra trong một phút xấu hổ , lại đáng yêu đến thế >“<~ .
Tôi rất thích nghe anh gọi tôi bằng cái tên ấy , rất rất thích . Thật đấy !
Hình như chỉ có mình anh mới đem lại cho tôi cảm giác kì lạ này thôi , chỉ có mình anh mới làm trái tim đập sai một nhịp . Tôi chưa bao giờ thích ai , nên chẳng biết cái cảm giác tê tê như kiến bò này được gọi là gì ; chỉ biết rằng đối với tôi , anh là một thứ gì đó rất đặc biệt - một thứ vượt xa tầm tay của tôi , nhưng chính điều ấy lại luôn hối thúc tôi tìm tới anh ...
Ê , mà có lẽ ... Có lẽ tôi đã thích rồi chăng ? Có lẽ ... ?
- Sao anh lại hỏi vậy ? - Tôi cố gắng giữ giọng mình thật bình tĩnh , mắt cố tìm một hướng nào đó ngoài anh để mà nhìn vào .
- Vì nếu em thích một ai đó , em mới có thể nắm được tâm lí của nhân vật nữ trong vở múa . - Mike đặt cái máy ảnh vào tay tôi - Cô ta bị người yêu bỏ mà !
Nói rồi , anh phủi quần đứng lên rồi bước ra ngoài :
- Em cứ ngồi xem đi , anh ra lấy nước cho em .
Tôi gật nhẹ đầu , thầm cám ơn cái không khí căng thẳng ban nãy đã bay đi đâu mất . Với tay búi lại mái tóc dài , tôi chợt nhận thấy mình có một điểm tương đồng với người đàn bà trong ống kính máy ảnh . Tôi sở hữu một mái tóc dài giống hệt mẹ Mike !
Ờ , mà chuyện này cũng đâu có gì đặc biệt , chỉ là trùng hợp thôi mà ; ối người trên Trái Đất này có mái tóc giống như tôi , có khi còn đẹp hơn ấy chứ .
Bỏ qua cái phát hiện ngớ ngẩn đó , tôi chúi mũi vào màn hình máy ảnh ; cố điều chỉnh tâm trạng mình để có thể hiểu được nỗi lòng cô đơn của nhân vật nữ chính .
Thử tưởng tượng xem nào : Nếu một ngày nào đó , ở một nơi nào đó , tôi đem lòng yêu một ai đó mà không được sự chấp nhận của bố mẹ và xã hội ; cũng giống như cô Geisha trong vở múa , là một kĩ nữ lại đem lòng yêu một đại gia và muốn kết hôn với người ấy , dĩ nhiên điều này vào thời đấy là không thể chấp nhận được … thì tôi sẽ thế nào ?
Nếu người tôi yêu lại không yêu tôi và tìm đến với một người khác ? Nếu tôi vì hoàn cảnh mà không thể giữ chân người ấy lại , chỉ có thể bất lực đứng nhìn người ấy rời xa mình mãi mãi …?
Sẽ thế nào nhỉ ?
Giống như Thuý Kiều với Kim Trọng ấy …
À , chắc tôi sẽ thấy đau lòng lắm , sẽ thấy buồn lắm , day dứt lắm … Và nếu tôi thực sự còn yêu người ấy hơn cả bản thân mình , thì tôi sẽ giết chết người ấy , để anh ấy không thể thuộc về ai ngoài tôi !! ( khựa khựa , sao mình lại ****** đến thế nhỉ ? * Chắc là tại thằng tác giả nó đang chán đời đây mà * )
Lắc đầu thật mạnh để văng cái ý nghĩ vớ vẩn đó ra ngoài não , tôi lại tiếp tục hành trình tìm hiểu nội tâm nhân vật đầy gian nan và trắc trở của mình .
Nếu tôi thực sự còn yêu người ấy hơn cả bản thân mình …
Nếu tôi phải chia xa người ấy …
Thì tôi sẽ thế nào ?
Lời hứa – có quan trọng không anh ?
Hãy hứa – khi anh có thể làm được …
* * * * * * *
Mike Kintaru – một người con trai bình thường như bao người con trai bình thường khác – lần đầu tiên trong mười chín năm kể từ khi sinh ra , anh gặp phải một chuyện thú vị như thế này : Anh là thầy giáo dạy múa cho một cô gái ! Một chuyện mà anh chưa bao giờ ngờ tới trong cuộc đời , người như anh lại có thể dạy múa được hay sao ?
Và nhất là cô gái ấy còn … múa rất tệ ! Giống như gà đập cánh hay vịt kêu cứu vì không biết bơi vậy , nhìn trông rất ngố và đáng yêu ! Thực sự nhiều lúc nhìn cô ấy ra sức tập luyện , anh đã phải cố ngăn mình để không cười vào sự nỗ lực của cô ấy . Nhưng quả thật là cô ấy rất đáng yêu mà !
Mike thử mường tượng ra hình ảnh Meme trong bộ đồ gà của KFC , vẫy vẫy hai cánh mời anh lại ăn hàng ; anh phì cười và tự nghĩ hình như mình đã hơi xúc phạm cô ấy . Nhưng chắc chắn vẻ mặt khi giận dỗi của Kim My cũng sẽ rất dễ thương , giống như bé Myu đang chờ ở nhà của anh vậy ^.^~ .
Mike đi men theo bức tường được sơn màu vàng dẫn vào phòng bếp của nhà Kim My , anh muốn pha cho cô một thứ gì đó để làm giảm đi sự mệt mỏi vì tập luyện của cô . Nhưng thật tệ là anh chẳng nghĩ ra cái gì cả , dẫu sao Mike cũng không phải là một người hoàn hảo , và dĩ nhiên chuyện không biết nấu ăn đối với một thằng con trai là lẽ thường tình ở đời .
Đang lúi húi không biết nên làm gì , Mike bỗng nghe thấy giọng bà Phượng – mẹ Kim My – vang lên khe khẽ ở bên ngoài phòng khách :
– Dạ , xin ông lùi