XtGem Forum catalog
Búp Bê Tóc Đen

Búp Bê Tóc Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326622

Bình chọn: 9.5.00/10/662 lượt.

ng vẫn kiên định không cho Kim My ra .

Nài nỉ một hồi , bỗng giọng lạnh tanh mà quen thuộc đó vang lên :

– Có chuyện gì thế ?

Cả Kim My và bác bảo vệ cùng quay lại , quả nhiên là Đặng Tiểu Thiên – hiện giờ hắn ta đang ôm một xấp giấy cao vút :

– Cậu Thiên , chuyện là cô bé này cứ đòi ra ngoài cổng trường nhưng không có giấy cho phép của giáo viên chủ nhiệm cũng như của Hiệu trưởng , nên tôi …

– Để cô ấy ra ! – Thiên nói , không giận mà có uy .

– Nhưng … – Ông bảo vệ mặt xám xịt .

– Chắc bác không muốn chiều nay nhận được giấy cho phép nghỉ làm chứ ? – Tiểu Thiên châm chích .

– Dạ , tôi mở cổng đây ạ ! – Ông bảo vệ khúm núm , quả nhiên là sợ Tiểu Thiên mất mật .

Trước khi đi ra ngoài đường , Kim My ngoái lại :

– Cám ơn cậu !

Tiểu Thiên cười , rồi hắn đặt chồng giấy lên tay ông bảo vệ và cũng phóng ra ngoài theo hướng Kim My vừa đi .

– Này ! – Hắn gọi – Đi xe máy vẫn nhanh hơn đúng không ?

Và Kim My dừng lại , chợt thấy biết ơn gã bạn học lạnh lùng này hơn bao giờ hết .

” Tiếu Thiên , thực sự cám ơn bạn ! ” .

….

Vừa về , Kim My đã lao thẳng lên gác ; quên luôn cả câu hỏi của mẹ :

– Sao về sớm vậy hả con ?

Cô nhanh chóng mở cửa phòng thằng Nam : không có ai hết .

Rồi cô chạy sang phòng mình , xoay nắm tay cầm …

Cả người Kim My như đông cứng lại .

Cảnh tượng trước mặt làm cô không còn tin nổi vào mắt mình nữa .

Trên tường phòng cô , đâu đâu cũng đầy những ảnh ; những tấm ảnh chỉ có anh và cô . Kia , không phải là ảnh lúc anh và cô tập múa mà thằng Nam đã lén chụp trộm đó sao ? Kia , không phải là ảnh lúc anh và cô ăn cơm mà cũng do thằng Nam làm phó nháy ? Rồi cả những lúc cô nhìn anh cười ngơ ngẩn , những khi hai người cùng xem bài tập của cô … Những tấm ảnh ấy , những kỉ niệm ấy , anh đều gửi trả hết lại cho cô hay sao ?

Kim My run rẩy bước vào trong phòng – nơi tràn ngập kỉ niệm giữa anh và cô , và My phát hiện có một bức thư để ở trên bàn . Cô cố ngăn tay mình không run lẩy bẩy , cố không khóc để có thể đọc rõ từng lời từng chữ anh muốn nói với mình :

” Meme thân mến , ”

– Mẹ , anh Mike đi đâu rồi ? – Kim My tay cầm bức thư , lao nhanh xuống nhà .

– Nó vừa đi đâu ấy , mẹ cũng không rõ nữa .

” Khi em đọc lá thư này , có lẽ anh đã không còn ở bên em nữa . Thật kì lạ , anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ viết thư cho một cô gái …”

– Tiểu Thiên , bạn làm ơn có thể chở tôi ra sân bay không ? Làm ơn đi !

– Có chuyện gì ?

– Làm ơn đi !!

” Điều đầu tiên anh muốn nói , là anh xin lỗi em . Anh đã dối em rất nhiều điều : anh không phải là du học sinh , cũng không phải tự nhiên mới nói thích em … Anh là anh trai của Thái Vũ – cậu bạn của em ấy – và anh vì có chuyện nên mới phải nhờ em để bắt cậu ấy quay về Nhật ” .

– Bạn có thể đi nhanh hơn được không ?

– Tôi đã cố gắng rồi đó !

” Em thấy anh đáng khinh lắm đúng không ? Anh đã lừa một cô gái ngây thơ như em để hoàn thành mục đích của mình . Em cứ ghét anh đi , anh nói thật đấy , thậm chí em hận anh cũng được ! ”

” Anh thật sự rất thích em ! – Đây cũng là lời nói thật của anh . Nhưng đối với anh còn có một thứ quan trọng hơn tình cảm nam nữ , đó là gia đình và những gì mà anh đang có . Anh không hối hận về quãng thời gian vừa qua , vì nhờ tới Việt Nam , anh mới gặp được em và có nhiều kỉ niệm đáng nhớ như vậy . Bây giờ nghĩ lại , anh vẫn cảm thấy rất hạnh phúc ! ” .

– Đến rồi đó , bạn xuống xe đi !

Kim My lao nhanh vào sân bay , cuống cuồng tìm kiếm một hình bóng quen thuộc . Cô chạy hết chỗ này đến chỗ nọ , nhưng tìm mãi cũng không thấy bóng dáng người ấy . Trong biển người mênh mông này , rốt cuộc anh ấy đang ở đâu cơ chứ ?

” Khi tất cả mọi chuyện kết thúc , em hãy tới với Thái Vũ . Cậu ấy là một người tốt , là một người có thể hy sinh tất cả để bảo vệ em … Cậu ấy thực sự rất yêu em , em hãy cho cậu ấy một cơ hội nhé ? ”

– Mike ! Mike ! – Kim My vừa chạy vừa gọi to tên anh , cổ họng nghe rát buốt vị mằn mặn của nước mắt .

” Sau này khi về Nhật rồi , anh nhất định sẽ mãi trân trọng những kỉ niệm hồi anh tới Việt Nam . Ở đó , anh đã gặp được một cô gái với mái tóc đen dài rất đáng yêu , thích ăn kem và ngủ gục trên xe buýt ; cô ấy là một người mạnh mẽ , cô ấy là một người có chính kiến của riêng mình , là một người vô tư luôn đem lại nụ cười cho người khác … ”

– Mike ! Em thích anh ! – Kim My hét to , cô mặc kệ những người xung quanh đang xì xào điều gì ; lúc này , cô chỉ muốn được nhìn anh một lần mà thôi – Mike ! Em yêu anh ! Làm ơn hãy quay lại đi !

” Cô ấy mãi mãi là Búp bê tóc đen của anh ”

– Mike !!!

” Và cuối cùng , anh cầu chúc cho em luôn hạnh phúc .

Hãy luôn cười và tự tin vào chính mình , em nhé !

Mike Kintaru . ”

Và chiếc máy bay cất cánh , mang theo mảnh ghép mang tên ” Yêu thương ” đó đi thật xa , thật xa khỏi vòng tay người con gái ấy .

Mang theo những kỉ niệm , những niềm vui , và cả những giọt nước mắt …

Vấp ngã một lần sẽ giúp con người ta trưởng thành hơn .

Sau những đắng cay , nước mắt … sẽ là nụ cười và hạnh phúc .

Vậy sau nụ cười và hạnh phúc , sẽ là cái gì đây ?

Kim My của lúc đó , vẫn chưa thể biế