ôi đành nhắm mắt đưa chân , được tới đâu hay tới đó . Đằng nào , đây cũng là một cơ hội tốt để tôi tìm hiểu về đất nước mình yêu thích …
Hơn nữa , tôi vẫn luôn mong một phép lạ sẽ xảy ra …
Một phép lạ sẽ mang tôi và anh về với nhau .
Giờ tôi và Ni Na đang phải nhờ gia sư bất đắc dĩ Đặng Tiểu Thiên huấn luyện tiếng Nhật thông thường cho hai tuần trước khi đi . Vì cậu ta đã từng có một thời gian ở bên Nhật – hình như đó là khi cậu ta đi du lịch hè năm lớp 11 thì phải …
– Kim My , bạn lại không chú ý nữa rồi – Tiểu Thiên nheo mày , rồi cậu ta đứng lên – Tôi thực sự chịu bạn rồi đó , không thể dạy được đâu .
– Tiểu Thiên à … – Ôi trời , đánh chết cái tật lơ đãng của tôi đi cho xong .
– Kệ hắn đi , xem hắn đi được bao xa ? – Ni Na lại tiếp tục châm chích .
– Bạn !! – Tiểu Thiên giận tím mặt , nhưng không cãi được gì nên càng tức hơn .
– Thôi nào , thôi nào … Chúng ta học thôi ! – Và tất nhiên , tôi lại trở thành người làm hoà bất đắc dĩ cho hai con sư tử Hà Tây này . Amen !
* * * * * * *
Buổi tối .
Sau giờ ăn cơm .
– A , sao cái này lại khó vậy chứ ? – Ni Na vò đầu bứt tai với tôi , nó lăn lộn trên giường hết bên này đến bên khác .
– Muốn kêu thét gì thì về nhà mày mà la ! – Tôi kí đầu nó rõ đau – Biết nhà tao đông người không hả ?
– Chài , nhờ có tao mà nhà mày trông sáng sủa hẳn ! – Nó chịp miệng – Tao đúng là Thiên thần mà .
– Thế thì xin mời Thiên thần bay về tổ , đừng có ngủ chùa nhà tao nữa – Tôi làm động tác đưa tiễn – Đêm nào mày cũng gác chân lên người tao , khó ngủ lắm .
– Này , nếu không phải tại bố mẹ tao đi công tác , chị tao đi cưới chồng … thì tao cũng chẳng thèm sang nhà mày đâu ! – Nó lè lưỡi .
Tôi nhăn mặt đáp trả , rồi cũng nhảy lên giường ôm lấy nó . Tôi chọc vào hông nó , nó lăn ra cười ha hả . Chơi một hồi mệt quá , tôi lại quay sang hỏi :
– Thế bố ****** và chị Vy không có ý kiến gì hả ?
Nó nghịch nghịch tóc tôi , giọng nói như vọng về từ một nơi xa xôi nào đó :
– Mọi người bảo tuỳ tao thôi ! Vì dù gì đây cũng là công sức của tao , là sự lựa chọn của tao ; chẳng ai ép được cả .
– Vậy mày tính sao ? Đi hay không ? – Tôi nín thở chờ đợi câu trả lời của nó .
– Mày nghĩ tao bỏ mày được sao ? – Nó nhe răng ra cười , ánh mắt nham hiểm .
Tôi ngồi dậy , theo quán tính lại sờ tay lên cổ – đụng trúng sợi dây chuyền bạc có khắc hình mặt búp bê . Nhìn vật này , tim tôi như thắt lại …
Quả thực , tôi vẫn chưa quên nổi chuyện xưa !
– Rồi mày sao ? Có dự định gì khi sang đó chưa ? – Ni Na cũng ngồi dậy theo tôi , nó cũng lần tay theo cổ và chạm vào sợi dây chuyền của tôi .
– Thì học bổng mà , dĩ nhiên là …
Nhưng tôi chưa kịp nói hết câu thì Ni Na đã chen ngang :
– Mày biết tao hỏi chuyện gì mà .
Thấy ánh mắt nó nghiêm túc , biết trốn cũng không được ; tôi đành ấp úng :
– Tao muốn tìm Thái Vũ , để cám ơn cậu ấy đã trả nợ giúp …
– Còn gì nữa ? – Nó gặng hỏi , nhất định không chừa cho tôi con đường thoát thân .
Tôi im lặng , hai tay bấu chặt vào nhau làm các khớp xương như muốn long ra .
– Và … và tao …
Ni Na cũng lặng im chờ đợi tôi mở lòng , tôi nghĩ mình không nên giấu nó làm gì :
– Và tao muốn tìm anh ấy , tao muốn được gặp anh ấy .
Hình như Ni Na chẳng mấy bất ngờ trước câu trả lời của tôi , nó nằm thụp xuống giường và nói :
– Ngu ngốc ! … – Nó im im một hồi , rồi cái giọng thân thương và quen thuộc của nó lại cất lên bên tai tôi – Nhưng như vậy mới là Kim My tao quen .
Tim tôi rung lên một nhịp :
– Cám ơn mày ! – Tôi ôm chầm lấy nó .
– Mà ngẫm một tuần sau phải xa tên Tiểu Thiên đó … – Nó thì thầm , hình như là ngại ngùng – Cũng thấy buồn , thấy nhớ …
– Á à ! – Tôi hét lên , nhảy vào trêu chọc nó – Bắt quả tang mày đơn phương người ta nhé ! Mai tao mách Tiểu Thiên !
– Đáng chết , con nhỏ này … – Ni Na cũng không vừa , nó quay sang thọc lét tôi .
Và đêm đó , tôi đã cười thật nhiều .
Với bạn tôi , với những dự định trong tương lai …
Và ba năm trước , cũng trong một đêm như thế .
Tôi đã cười thật nhiều , hạnh phúc thật nhiều .
Với anh ấy … với những kỉ niệm đã qua .
CHAP 39 : NHẬT BẢN :
Một đất nước xa lạ .
Những con người xa lạ .
Nhưng không hiểu sao …
Em thấy nó thật gần gũi và quen thuộc .
* * * * * * *
Sân bay Nội Bài .
Ngày 20/2 .
Mới đó mà hai tuần đã nhanh chóng trôi qua . Hiện giờ tôi , Ni Na cùng người nhà của hai đứa đang có mặt ở sân bay để thực hiện cuộc đưa tiễn cảm động , đầy nước mắt .
Cái Na nhất định đòi chị Vy mua cho bằng được cái Laptop vaio , và cuối cùng thì hôm trước ước mơ của nó cũng thành hiện thực ; nên bây giờ trông vẻ mặt nó tươi tỉnh lắm , chẳng thấy đau buồn gì khi sắp phải xa gia đình .
Tôi cũng vậy . Vì tôi biết , có phải tôi đi đánh bom khủng bố nhà băng hay đi kháng chiến đâu ; tôi đi rồi sẽ trở về … Tôi biết vậy nên không buồn . Hơn nữa , tính tôi sinh ra cũng đã mạnh mẽ rồi , việc xa gia đình trong khoảng thời gian hai năm không phải là chuyện gì đó quá kinh khủng và tồi tệ đối với tôi .
– Con đã mang đủ hành lí chưa Kim My ? – Mẹ nắm lấy tay tôi .
– Mẹ à , hành lí đã chuyển qua bên đó từ hai ngày trước rồ