Old school Easter eggs.
Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh

Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326811

Bình chọn: 8.5.00/10/681 lượt.

hút run, cho dù nhìn không thấu anh đi nữa, cô cũng biết, nếu ban đầu anh đã chấp nhận lấy cô thì sẽ không đơn giản rời khỏi.

Trong đáy mắt Lâm Hạo Sơ xẹt qua một tia mâu thuẫn, anh cắn răng, nhẹ giọng cười nhạo, “Em cho là bản thân rất hiểu anh?”

Hỷ Lạc nghe được giọng điệu đã từng quen thuộc, biết anh lại nhớ tới thế giới của chính mình, cô đi qua ôm lấy anh, vòng tay siết chặt thắt lưng anh, giọng nói trở nên mềm mại, “Em hiểu anh. Lâm Hạo Sơ, đừng trốn được không? Có vấn đề gì chúng ta cùng nhau đối mặt. Em sẽ luôn bên cạnh anh, không nên đem chính mình giấu đi nữa.”

Lâm Hạo Sơ tách từng ngón tay cô, cố sức đẩy cô ra, trong ánh mắt không có một chút thương tiếc nhìn thẳng cô, “Tần Hỷ Lạc, đừng tính toán việc khiến anh yêu em nữa, anh làm không được, cho nên, đừng có bức anh. Anh muốn ly hôn em.” Anh không hề nhìn cô, xoay người đi vào thư phòng khóa trái cửa.

Nước mắt Hỷ Lạc trào ra, cô chậm rãi đi tới đứng trước cửa, “Lâm Hạo Sơ, mặc kệ anh dùng phương pháp gì, em cũng sẽ không ly hôn với anh. Đời này em chỉ biết có anh, anh đuổi không nổi em.” Giọng nói Hỷ Lạc bắt đầu nghẹn ngào, tay cô ra sức đập cửa dường như trút hết ra, “Anh là kẻ hèn nhát, chỉ biết mỗi việc trốn tránh, anh xấu xa.” Hỷ Lạc ngã ngồi trên sàn nhà trước cửa phòng, nhỏ giọng nức nở, “Anh có thể trốn được ở đâu? Lại trốn, hay chỉ là có mỗi một mình anh…”

Lâm Hạo Sơ chán nản ngồi trên ghế da, nhìn về phía chân trời ngoài cửa sổ, ánh sao khắp bầu trời tỏa sáng cũng không làm anh thấy chói mắt. Anh từ từ nhắm mắt, Tần Hỷ Lạc, rời xa anh đi, cái gì anh cũng không thể cho em.

Không biết Hỷ Lạc ngồi trên mặt đất bao lâu, trong thư phòng một khoảng yên lặng, Lâm Hạo Sơ cả đêm cũng không có ra ngoài. Cô đi tới sofa trong phòng khách ngồi xuống, e là vì khóc quá lâu, con mắt sưng tấy lên, dựa vào sofa không biết thiếp khi nào.

Sáng sớm, Lâm Hạo Sơ ra khỏi thư phòng thì thấy Hỷ Lạc cuộn mình ngủ trên sofa. Ban đêm cuối thu, không khí lạnh lẽo khiến cả người cô có cảm giác mát lạnh. Lâm Hạo Sơ lấy chăn nhẹ nhàng đắp trên người cô, ngồi xổm bên cạnh sofa, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô, cô giống như không yên tâm cọ cọ vào sofa, Lâm Hạo Sơ nhìn gương mặt hơi ửng đỏ của cô, khóe miệng khẽ cong lên, cúi người in một nụ hôn trên khóe môi cô, thấp giọng nói, “Hỷ Lạc, xin lỗi em!”

Đến khi Hỷ Lạc tỉnh lại, Lâm Hạo Sơ đã rời khỏi. Gọi điện thoại cho anh vẫn không có người nghe, Hỷ Lạc thay xong quần áo, không yên lòng đến trường đi học, cả ngày đều rũ rượi phờ phạc. Vừa tan học liền bay về nhà, Hỷ Lạc đợi thật lâu, đồng hồ quay một vòng lại một vòng, cửa thủy chung vẫn không truyền đến âm thanh tra chì khóa mở cửa.

Lâm Hạo Sơ cả đêm cũng không có trở về, ngày thứ hai Hỷ Lạc không đến trường, đang chuẩn bị đến tòa thị chính tìm Lâm Hạo Sơ thì đột nhiên nghe thấy tiếng chuông cửa, cô mở cửa, một người đàn ông mặc âu phục màu đen đeo kính gọng vàng đứng trước cửa.

Anh ta hướng Hỷ Lạc cười cười, lấy ra một tấm danh thiếp, “Chào cô, tôi là Vu Văn Kiệt luật sư công ty luật Trung Vĩ.”

Tay Hỷ Lạc từ cánh cửa từ từ hạ xuống, không nghĩ tới Lâm Hạo Sơ thật sự không chỉ nói rồi thôi.

Vào trong nhà, luật sư Vu lấy ra một tập tài liệu đưa cho Hỷ Lạc, “Cô Lâm, đây là chứng cứ mà bí thư Lâm yêu cầu soạn thảo việc thỏa thuận ly hôn. Ông bà không có con cái cho nên không tồn tại vấn đề quyền nuôi dưỡng con cái, về chuyện chi phí sinh hoạt và phân chia tài sản…”

“Luật sư Vu!” Hỷ Lạc cắt đứt lời anh ta, “Tôi… không có ý định ly hôn anh ấy, giữa chúng tôi có chút hiểu lầm, thỏa thuận này tôi sẽ không ký.”

Luật sư Vu hiển nhiên không ngờ tới cô sẽ nói như vậy, anh ta có chút khó xử nhìn Hỷ Lạc, “Cô Lâm, đây đều là do bí thư Lâm dặn dò, trách nhiệm của tôi chẳng qua là truyền đạt cho cô ý nguyện theo sự ủy thác của người, anh ta nâng gọng kính gác ở chóp mũi, “Còn nếu như cô không ký, tôi đề nghị cô suy nghĩ lại cho kỹ càng.”

Thấy Hỷ Lạc trở nên im lặng, luật sư Vu muốn nói lại thôi, “Cô Lâm, xin lỗi tôi nhiều lời, bí thư Lâm đã đến tòa án trình báo cáo sức khỏe tâm lý của anh ấy, đã chẩn đoán chính xác anh ấy mắc bệnh đa nhân cách phân liệt nghiêm trọng, cho dù cô không ký, toà án cũng sẽ dựa vào ý nguyện của người ủy thác quyết định hai người ly hôn.”

Hỷ Lạc trợn to mắt nhìn anh ta, hô hấp bắt đầu hỗn loạn, “Anh nói, Lâm Hạo Sơ đã đến tòa án trình báo cáo tâm lý của anh ấy?”

Luật sư Vu gật đầu, tiếp tục nói, “Tình trạng của bí thư Lâm hiện nay, đã không còn thích hợp cùng cô chung sống với nhau, cho nên anh ấy lựa chọn ly hôn cũng là muốn tốt cho cô.”

Hỷ Lạc gục đầu xuống, cô sớm nên đoán ra, nhất định Lâm Hạo Sơ đã thấy hình ảnh trong DV, anh nhất định là đã biết bệnh tình chính mình.

Luật sư Vu trở nên trầm tĩnh, “Cô Lâm, bí thư Lâm và tôi cũng coi như quen biết đã lâu, tôi lắm miệng nói một câu, chuyện anh ấy quyết định rất khó thay đổi, thậm chí anh ấy đã trình đơn xin từ chức, chuyện này đủ để nói rõ anh ấy kiên trì bao nhiêu.”

Hỷ Lạc bỗng nhiên ngẩng đầu, luật sư Vu đem thỏa thuận ly hôn đẩy tới trước mặt Hỷ Lạc, “Cô Lâm, cô vẫn là cân nhắc cho