Khiêm buồn bã kém chi, mãi đến lễ cưới của Mộng Hoa, mới lại vui lên ít nhiềụ
Không khí vui vẻ có tính lây lan. Vào những ngày này ngay cả Nhỏ Ngân, Nhỏ Thúy, Vú Hồ cũng hớn hở. Ai gặp nhau cũng nói lời chúc mừng. Nhưng nét cười của Mộng Phàm càng ngày càng ít. “Mũ lọng đầy Kinh hoa, Người ấy riêng tiều tụy” Hôn kỳ của cô với Thiên Bạch vẫn còn chậm trễ chưa định.
Thiên Bạch đã ở lại trường học, làm trợ giáọ Sau khi Mộng Hoa và Thiên Lam kết hôn, anh đến nhà họ Khang thường hơn. Gặp Mộng Phàm, anh vẫn rất dịu dàng hỏi một câu:
– Mộng Phàm, còn muốn tôi đợi bao lâu nữả
Mộng Phàm cúi đầu không nói, trong lòng xao xuyến nhớ Hạ Lỗị “Hạ Lỗi, anh ở phương nàỏ Đi đã một năm vẫn không tin tức. Hạ Lỗi, Hạ Lỗi, anh quá vô tình!”
– Cô biết không? Thiên Bạch nhìn Mộng Phàm đăm đăm Hạ Lỗi chưa biết chừng đã kết hôn, sinh con rồi!
Vai Mộng Phàm khẽ run lên, vẫn cúi đầu không nóị
– Được rồi! Thiên Bạch nhẫn nại, thở dài một cái – Tôi đã nói, tôi sẽ đợi cô, không sợ cô bắt tôi đợi cô mười năm, hai mươi năm, một trăm năm … tôi đều sẽ đợi cô! Tôi không giục cô, nhưng, xin cô thỉnh thoảng cũng nghĩ đến tôi, được không? Năm nay tôi đã hai mươi ba tuổi rồi! Có phải cô rắp tâm để tuổi thanh xuân của chúng ta bị lãng phí trong cảnh chờ đợi hay không?
– Thiên Bạch, anh … anh … anh đường vì con người tôi … Cô muốn nói: tiếp tục lãng phí thêm nữa! Nhưng cô lại nói không ra lờị Thiên Bạch nhanh chóng làm cử chỉ ngăn lại:
– Xong rồi, xong rồi! Đừng nói nữa! Tôi rút lại những lời tôi vừa nóị Mộng Phàm! Anh lại thở dài – Khi nào cô chuẩn bị xong để làm tân nương của tôi, xin báo cho tôi biết!
Mộng Phàm trước sau vẫn không báo cho anh biết, thoáng một cái mùa thu đã đến.
Hôm đó, một phong thư từ Vân Nam, qua núi vượt qua đèo tới, cuối cùng rơi và tay Thiên Bạch. Thiên Bạch nhận được thư, mừng rỡ muốn cuống lên. Chạy như bay đến nhà họ khang, gọi Mộng Phàm rạ Mộng Hoa, Thiên Lam, Khang Bỉnh Khiêm … mọi người tranh nhau đọc, mỗi người đều lệ nóng đầy tròng, khích động khôn tả.
Bức thư đó viết như sau:
Thiên Bạch và Mộng Phàm mến,
Tôi nghĩ phút tôi cầm bút viết bức thư này, có lẽ hai bạn đã thành thân, chưa biết chừng đã có một tiểu Thiên Bạch hoặc một tiểu Mộng Phàm rồi! Tính từ ngày tháng chia nhau đến nay đã một năm tám tháng chia nhau đến nay đã một năm tám tháng lẻ ba ngày! Xem đấy, quả thật là tôi tính toán từng ngày từng ngày!
Từ khi xa nhau, tôi không ngày nào quên nổi các bạn, không ngày nào không chúc phúc cho các bạn ngàn lần vạn lần, chỉ do tôi hành tung vô định, trước sau sống những ngày phiêu bạt, cho nên cũng không có cách nào định tâm được viết thư báo tin bình an. Sau khi tôi rời Bắc Kinh, trước tiên về tới Đông Bắc, nhìn lại ngôi nhà gỗ nhỏ đổ nát xiêu vẹo, tế phần mộ cha mẹ trong khói hoang có rậm, cũng từng bước một dẫm chân lên dấu chân thời thơ ấu, cảm xúc trong lòng quả là không bút mực nào tả xiết. Tiếp đó, tôi phiêu lưu đến bờ nam Bắc Đai Giang, xuyên qua vô số thành phố lớn nhỏ, cuối cùng tôi dừng bước chân ở Vân Nam xa xôi, một thành cổ nhỏ có lịch sử lâu đời, phong tục thuần phác: đó là Đại Lý.
Đại Lý, là nước Nam Chiếu đời Đường, cũng là chỗ người tộc “Lặc Mặc” là tên mà người Hán gọi họ, sự thực, họ xưng là “Tộc Bạch”! Tộc Bạch và Đại Lý là tổng hòa tất cả cái đẹp thiên nhiên! Có cái hoang sơ của thời nguyên thủy, có cái lãng mạn cổ điển, tôi cơ hồ vừa đến đêy, đã bị nó làm cho say đắm. Cuối cùng tôi đã tìm đươc cái tôi đã mất, cũng tìm lại được mục tiêu của đời sống và giá trị của sinh tồn! Thiên Bạch và Mộng Phàm, xin các bạn yên tâm về tôi, xin chuyển lời tới nghĩa phụ. Tôi rất cảm kích người đã mang lại cho tôi sự giáo dục, để cho tôi trở thành con người hữu dụng, để dâng hiến cho những người khác! Tôi quả là cảm giác kích vô cùng. Nhớ lại một đời tôi, từ Đông Bắc đến Bắc Kinh, con đường đi quả lạ lùng hiếm thấy … tôi không thể không tin trong cõi u minh sẵn có sự an bài của thần linh!
Trước mắt, tôi ở nhờ trong nhà tộc trưởng, đem vị thuốc và tri thức về y học mà tôi nhiều năm học được, chữa bệnh giúp cho người tộc Bạch. Cũng luôn luôn phải đối đầu với “trại ba” (người Hán gọi là phù thủy) của nó. Khi nhàn rảnh, tôi bắt cá, đi săn, mùa thu thu hoạch, mùa đông cất giữ. Lối sinh hoạt ấy dường như quay về thời mười tuổi về trước của tôi, chỉ có tôi thời thơ ấu, ẩn cư nơi hoang dã, khó tránh khỏi cô độc. Con người tôi bây giờ, sống trong hoàn cảnh này cũng khó tránh khỏi tịch mịch. Tịch mịch vì bời nhớ nung mà ra! Nhớ nhung mỗi một người thân ở Bắc Kinh, nhớ nhung các bạn!
Từng nửa đêm mộng về, điên cuồng gọi tên các bạn rồi tỉnh giấc, đối ngọn đèn côi, giờ lâu vẫn không nguôi nổị Cũng có lúc hình bóng của các bạn, buồn rầu để cho một cơn gió núi man rợ, chế nhạo sự điên cuồng của mình. Tóm lại, là nhớ các bạn, rất nhớ rất nhớ các bạn! Cái nhớ nhung ấy không biết bao giờ mới hết? Nghĩ tôi vốn đã “hữu duyên”, không thể lại làm người “vô phận”, những năm còn sống, mong mỏi có ngày gặp lại! Thiên Bạch, Mộng Phàm! Xin muôn vàn trân trọng! Kính chúc nghĩa phụ nghĩa mẫu khỏe mạnh, Mộng Hoa, Thiên