mới có thể làm cho Bách Hiên sống lại? Kỳ tích. . . . . . Còn có thể xuất hiện lần nữa sao?
Tử Thất Thất nằm trên giường bệnh không thể nào ngủ được, mặc dù Phương Lam nói rất đúng, đứa bé trong bụngcô là vô tội, cô không thể bởi vì chính mình thương tâm khổ sở mà khiến đứa nhỏ này mất đi sinh mạng. Nhưng cô không có cách nào khống chế tâm tình mình, càng không thể khống chế tim của mình. Cô muốn đi xem Bách Hiên một chút, cô muốn ở bên cạnh hắn, ít nhất. . . . . . Tong hai ngày cuối cùng này, cô muốn bên cạnh hắn. . . . . .
Chợt giương đôi mắt, nhìn Mặc Tử Hàn vẫn liên tục bên cạnh quan tâm cô.
Mặc Tử Hàn chống lại tầm mắt của cô, trong nháy mắt lộ ra vẻ mặt dịu dàng , chờ đợi cô mở miệng.
“Mặc Tử Hàn. . . . . .” Cô nhẹ giọng kêu.
“Ừ?”
“Anh có thể giúp em một việc nữa không?” Cô cầu xin.
Mặc Tử Hàn dường như đã chuẩn bị tinh thần, dù đau lòng nhưng vẫn nhàn nhạt cười, nói, “Em nói đi,chỉ cần em mở lời tất cả anh đều có thể làm vì em!”
“Có thật không?” Cô hỏi lại
“Dĩ nhiên!”
“Vậy. . . . . . Nếu như em nói chúng ta không cần đợi Phương Lam thuyết phục Bách bá mẫu, lập tức tới chỗ Bách Hiên có đợc hay không?”
“Không thành vấn đề, anh giúp em!” Mặc Tử Hàn trả lời ngay.
“Vậy nếu như em bởi vì nhìn thấy Bách Hiên tâm tình quá kích động, ngộ nhỡ sinh non thì sao?”
“Không sao, anh sẽ không trách cứ em!” Mặc Tử Hàn dịu dàng cười, để cho cô yên tâm.
“Vậy nếu như. . . . . . Nếu như. . . . . .” Cô đột nhiên nghẹn ngào , lặp đi lặp lại hai chữ này rồi ngập ngừng không biết tiếp tục như thế nào
“Nếu như cái gì?” Mặc Tử Hàn đau lòng chịu đựng , cười nói, “Em nghĩ nói cái gì?”
“Em. . . . . .Em muốn nói. . . . . .Em. . . . . .”
“Không sao, em nói đi, anh cái gì đều đáp ứng , chỉ cần em nói anh biết, anh toàn bộ. . . . . . Đều đồng ý!” Hắn cuối cùng chần chờ dừng lại, nụ cười trên khóe miệng khẽ run.
Tử Thất Thất trong nháy mắt á khẩu, cổ họng giống như bị sợi dây nắm chặt. Cô không nói được, cô không cách nào đối với người đàn ông này nói ra những lời quá đáng, cô thương hắn, rất yêu rất yêu, nhưng là, bây giờ cô cảm thấy mờ mịt. . . . . . Cô phải yêu thường hắn như thế nào đây? Dùng cả tính mệnh mà Bách Hiên đã hai lần cho cô, cô chỉ muốn yêu thương người đàn ông này?
“Hihi . . . . .” Cô đột nhiên cười, sau đó nhìn hắn nói, “Không có gì, anh giúp em đi gặp Bách Hiên một chút đi, cảm ơn anh”
“Được, anh đi ngay!” Mặc Tử Hàn nói xong, liền lập tức đứng lên, sải bước ra khỏi cửa phòng.
“Mặc Tử Hàn!”
Tử Thất Thất đột nhiên gọi hắn lần nữa.
Mặc Tử Hàn ở cửa phòng, nụ cười trên mặt hắn bởi vì cô mà trong nháy mắt vỡ tan, hắn không có quay đầu lại, đưa lưng về phía cô nhẹ giọng nói, “Thế nào? Còn có chuyện gì sao?”
“Không có! Chỉ là. . . . . . Muốn cám ơn anh!” Tử Thất Thất nhìn theo bóng lưng hắn, nước mắt đã nhòe trên mặt
“Đồ ngốc, chuyện nhỏ như vậy ,sao phải cám ơn, anh đi, sẽ trở lại thật nhanh!” Hắn nói xong, liền mở ra cửa phòng.
Những giọt nước mặt nhẹ rơi vào khóe miệng, môi Tử Thất Thất rung rẩy, cô cắn môi nhẹ giọng nói “Ừ. . . . . .”
Mặc Tử Hàn nghe thanh âm của cô, một bước đi ra khỏi cửa phòng!
“Cạch cạch!”
Cửa phòng đóng lại, nước mắt Tử Thất Thất lại lăn xuống từng giọt từng giọt, cô cúi đầu nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình, nghẹn ngào nói, “Bảo bối. . . . . . Mẹ không muốn mất đi con. . . . . . Xin con đừng bỏ mẹ mà đi. . . . . . Kiên nhẫn một chút. . . . . . xin con ngàn vạn lần không được từ thân thể của mẹ rời đi. . . . . . Nhất định phải bình àn ra đời . . . . . Mẹ. . . . . . Thực xin lỗi con. . . . . .”
Chưa đến lúc chào đời, tại sao lại miễn cưỡng thành hình , cô thật nghi ngờ bà mụ.
Cô không còn cách nào nằm yên một chỗ nghỉ ngơi, cả trí óc lẫn tâm can cô không lúc nào không lo lắng cho Bách Hiên. Cô muốn biết tình trạng củahắn , cho dù biết cũng vô ích, nhưng vẫn muốn làm theo ý mình đi xem hắn một chút, muốn quan tâm hắn, muốn cùng với hắn trải qua 48 giờ cuối cùng này. . . . . .
“Bảo bối. . . . . . Cầu xin con . . . . . Ngoan ngoãn ở lại trong bụng mẹ . . . . . Ngoan ngoãn nhẫn nại nữa một chút. . . . . . Ngoan ngoãn. . . . . . Nhất định phải ngoan. . . . . . Coi như là mẹ van cầu con. . . . . . Cố gắng đừng rời bỏ mẹ. . . . . .”
CHƯƠNG 285: BÁCH HIÊN, TÔI MUỐN GẢ CHO ANH, HÀI LÒNG CHỨ!
Phòng bệnh
Bách Hiên vẫn nằm tĩnh lặng trên giường bệnh, máy đo nhịp tim bên cạnh phát ra âm thanh nhịp nhàng, sắc mặt hắn vẫn luôn tái nhợt không có một chút sức sống. Nếu không có bình ôxy phát ra tiếng nhè nhẹ, lờ mờ hơi nước, hắn thật giống như là một người đã chết , không còn sinh khí.
Đột nhiên. . . . . .
“Cạch cạch” cửa phòng mở ra, Tử Thất Thất tiến vào bên trong phòng bệnh, đi tới bên giường.
Lần này cô rất bình tĩnh, tâm tình cũng không bất an như trước, cả người đều vô cùng an tĩnh, chỉ có thái độ vô cùng xót xa, lộ vẻ ưu thương rất chân thực.
Cô từ từ ngồi vào chiếc ghế bên cạnh giường bệnh, sau đó nhẹ nhàng nắm bàn tay Bách Hiên lạnh như băng.
“Bách Hiên. . . . . . Anh có thể nghe được thanh âm của tôi không?” Cô nhẹ giọng mở miệng, cố nở nụ cười đầy chua sót
“. . . .