ỉ cần vén màn lên là có thể nhìnthấy Đông Phương Cửu? Buồn cười quá,thật sự là buồn cười quá. Xúc động ôm hi vọng, kết quả chẳng qua cũng chỉ là tràn đầy thất vọng.“Nhìn xong rồi? Vậy nằm xuống nghỉ ngơi đi. Hẳn là trưa mai có thể đến bến đò.” Âu Dương Yến ánh mắt phức tạp, nhìn tôi nói.“Ừ…”Tay cầm bố liêm (*) từng chút từng chút buông ra. Có bao nhiêu không nỡ, cũng chỉ có bản thân mình biết.(*) Bố liêm = Rèm cửa sổ xe ngựa.Hoàng cung Kim quốc,Kim Hoađiện.Tô Tử Chiêm so với Đông Phương Cửu tới sớm hơn một khắc, cho nên hắn tận mắt thấy bộ dáng Đông Phương Cửu xuất hiện tại Kim Hoađiện.Giây thứ nhất nhìn đến là không thể tin, giây thứ hai là kinh ngạc, giây thứ ba hắn liền cười to ra tiếng.“Lương hoàng làm sao vậy? Không phải là mới từ sa mạc trở về chứ?” Lời trêu chọc liền nói ra nhẹ nhàng như vậy. Ai bảo người trước mắt này không có một chút bóng dáng của Đông Phương Cửu.Đông Phương Cửu có thể quyến rũ, có thể lười biếng, có thể phong lưu, có thể âm hiểm, có thể bá đạo, nhưng tuyệt đối không thể…lôi thôi…Xin cho phép Tô Tử Chiêm tiên sinh chọn cái từ ‘lôi thôi’ này. Bởi vì bây giờ trong mắt hắn Đông Phương Cửu chính là cái loại nam nhân lôi thôi lếch thếch rất thông thường trên đường.Không có khí thế, không có khí độ, không có phong độ. Nếu như phải có cái gì, thì chính là tốc độ.Đông Phương Cửu một cước vừa bước vào Kim Hoađiện, thanh âm gấp gáp khó dằn nổi của hắn vang dội truyền khắp toàn bộ đại điện.“Thượng Quan Lăng đâu?”Đông Phương Cửu không nhìn hoặc là nói căn bản không có nghe thấy lời nói khiêu khích của Tô Tử Chiêm, một đôi mắt phượng ở trongKim Hoa đi ệ n nhìn một lượttừ trên xuống dưới từ trái qua phải, cuối cùng mởi trở lại trên người Tô Tử Chiêm đang nhìn mình như nhìn quái vật kia: “Hiên Viên Tiêu đâu? Hắn làm chủ nhân như thế nào vậy? Khách đến hắn cũng không ra tiếp sao?!”Tô Tử Chiêm cười: “Đã tới, vừa mới đi. Bây giờ, nếu không thấy ngài, ta cũngđã đi rồi.” Con ngươi xanh biếc lại dạo một vòng trên người Đông Phương Cửu.Đông Phương Cửu mắt phượng vừa chuyển, chợt cong xuống dưới, khách khí chắp tay vái chào với Tô Tử Chiêm, nói: “Nói vậy Tô đại nhân biết nàng ở đâu sao?!”Tô Tử Chiêm nhún nhún vai, như là bất đắc dĩ: “Đáng tiếc, ta chỉ biết Lăng nha đầu không ở trong hoàng cung Kim quốc này, nàng cùng người ta đi rồi. A, không phải cùng Lương hoàng ngài sao? Thật là kì quái nha.” Tô Tử Chiêm sao lại không biết Thượng Quan Lăng đi với ai rồi, hắn là cố ý làm cho Đông Phương Cửu khó xử.Không sai, hắn chính là đang tìm lỗi. Vậythì sao chứ?Hắn chỉ cần nghĩ đến việc Lăng nha đầu tại Bắc U làm chuyện ngốc nghếch, thì không thể không trách Đông Phương Cửu. Nếu không có tên Đông Phương Cửu này, Lăng nha đầu nhà hắn sao lại làm chuyện ngốc nghếch để bản thân gặp phải nguy hiểm như vậy chứ? Nha đầu kia chạy trốn so với hắn còn nhanh nhẹn hơn!Đông Phương Cửu nhất thời ngơ ngẩn. Nếu không phải một khắc kia hắn chú ý tới Tô Tử Chiêm phất tay áo định rời đi, hắn cũng sẽ không hoàn hồn. Hắn lách người một cái, liền chen đến trước người Tô Tử Chiêm, không đợi Tô Tử Chiêm giận dữ mở miệng, hắn liền mở miệng gằn từng tiếng hỏi trước: “Nói—Thượng Quan Lăng đi với ai rồi?” Ánh mắt sáng ngời, không giận mà uy.Tô Tử Chiêm bị Đông Phương Cửu kinh động đến, sửng sốt, tiếp theo rủ nửami mắt xuống, lạnh lùng trả lời: “Ta chính là không muốn nói cho ngươi biết, vậy thì sao hả Lương hoàng?”Nghe vậy, Đông Phương Cửu cười to, mắt phượng hơi nheo lại, môi chậm rãi khép mở, hắn nói: “Không sao, chỉ là, ta sợ ta không đi ngươi liền không thể bước ra khỏi Kim Hoa điện này nửa bước.”“Ngươi…” Tô Tử Chiêm cực kì bực bội, hai mắt trợn tròn căm tức nhìn Đông Phương Cửu. Hắn chỉ hận giờ phút này bản thân không có ngân thương trong tay. Chỉ là Tô Tử Chiêm cũng không biết rằng võ công của Đông Phương Cửu đã sớm xưa không bằng nay rồi.Hôm sau.Kim quốc, trấn nhỏ ởLâm Hải.Ánh dương ấm áp trên cao chiếu rọi, dày đặc khắp trời đều là hy vọng, hoặc có lẽ là tuyệt vọng.Giờ phút này, đã là chính Ngọ (giữa trưa). Biển, cũng là trầm tĩnh, rất trầm tĩnh, hết sứctrầm tĩnh, giống như biển chết, không có sức sống.Bỗng nhiên, một thân ảnh chạy như điên tới ven bến đò. Bụi đất đầy người sớm đã che đậy cẩm y, trên khuôn mặt mệt mỏi chỉ có đôi mắt thăm thẳm sáng ngời, cố chấp tìm kiếm người kia.“Lăng nhi! Lăng nhi! Tiểu Lăng nhi của gia!” Điên cuồng mà gào thét, với trời với đất với biển giống như chết này.Một thân ảnh xanh biếc chậm rãi bước tới, thở dài một tiếng, sâu kín mở miệng: “Người cũng đi rồi, cho dù ngươikêu vỡ cuống họng cũng có tác dụng gì?”Đông Phương Cửu đứng ở cửa bến đò, ánh dương ấm áp chỉ còn lại sương mù, rất nhanh sẽ là cổ nguyệt tà dương.Bỗng dưng, trong đầu vù vù một tiếng nổ vang, đầu đau muốn nứt ra.“Ngươi làm sao vậy?” Tô Tử Chiêm thấy Đông Phương Cửu ngửa đầu thẳng tắp ngã hướng về phía sau, tung người một cái liền đến phía sau hắn, thật nguy hiểm mà đỡ lấy, “Ngươi đến nỗi đó sao?” Không phải là không đuổi kịp thôi sao, cũng không phải là sinh ly tử biệt, đến lúc đó lại đi truy tìm trở về thì được rồi.Đông Phương Cửu đẩ
