ỏ thêm một chữ : “Tiện.”
“Ừm, ở đây cách trường em hơi xa, nhưng mà, anh có thể nói lái xe của anh đưa đón em.”
“Không phải anh luôn tự lái xe à?”
“Anh có một lái xe, nhưng anh thích tự mình lái, cho nên anh ta vẫn rất rảnh rỗi. Lúc này vừa vặn tìm chút việc cho anh ta làm.” Anh lấy điện thoại ra định gọi.
Tôi giật điện thoại của anh lại : “Anh hai, anh tha em đi. Chỉ có ở phòng ngủ em mới thấy tự tại. Kì thi với em mà nói rất quan trọng, anh cũng không muốn em thấy không tự nhiên lúc ôn bài đúng không.”
Một điểm tốt ở Lịch Xuyên đối với tôi chính là rất hiểu chuyện. Anh cũng không miễn cưỡng tôi.
“Được rồi, tùy em.” Anh cười nhẹ, không kiên trì.
Mặc dù như vậy nhưng chúng tôi cũng mua một đống đồ ăn. Tôi xách hai túi, Lịch Xuyên xách hai túi, đi taxi về.
Ở đại sảnh, chúng tôi gặp Kỷ Hoàn. Anh ta đứng cùng một người thanh niên, cũng xách một đống đồ đi lên lầu.
“Hi, Lịch Xuyên, Tiểu Tạ!”
“Hi!” tôi có chút ngượng ngùng, Lịch Xuyên nắm tay tôi không chịu thả ra, một bộ dạng tình nhân ngọt ngào.
“Giới thiệu một chút, đây là Tiêu Nghị, nghiên cứu sinh khoa Tranh sơn dầu Mỹ viện trung ương.” Ngoại trừ một đôi mắt xếch giống như của Quan Vũ ra, Tiêu Nghị nhìn thật văn tĩnh, thật ôn hòa.
“Chào hai người.” anh ta bắt tay với chúng tôi.
“Đây là Vương Lịch Xuyên tiên sinh, Tạ Tiểu Thu tiểu thư. Vương tiên sinh là Kiến trúc sư, Tạ tiểu thư còn đang học đại học.”
Lịch Xuyên bỏ túi đồ từ tay trái qua tay phải, bắt tay với anh ta.
“Lịch Xuyên bị bệnh cũng không báo cáo với Tạ tiểu thư, hại người ta ngồi trong này khổ sở chờ đợi hơn 3 tiếng đồng hồ.” Kỷ Hoàn cười nói.
“Vậy à?” Lịch Xuyên xin lỗi liếc nhìn tôi một cái.
Tôi cúi đầu nhìn ngón chân mình.
“Anh nhất định sẽ nhận tội đầy đủ.” Lịch Xuyên nói.
Vào thang máy, tôi cười trộm : “Cái người tên Tiêu Nghị kia, ngực dựng thẳng tắp, nhìn có vẻ rất gay nha.”
“Bọn họ ở bên nhau hình như rất lâu rồi.” Lịch Xuyên nói “Tiêu Nghị thì không sao, Kỷ Hoàn lại cả ngày đòi đi Canada đăng kí kết hôn.”
“Em nói, Lịch Xuyên, sao anh không phải gay nha, anh vừa sạch sẽ lại chỉnh tề, trong nhà không nhiễm một hạt bụi.”
“Nhà anh mỗi ngày có người quét dọn.” anh nói “Nếu không có người quét dọn, em xem thử xem.”
“Sáng ngủ dậy anh có gấp chăn không?”
“Không gấp, em vừa lòng chưa.”
Chúng tôi quay lại nhà anh, mỗi người đều đeo một chiếc tạp dề rất ra dáng, Lịch Xuyên giết cá, tôi hầm canh. Lịch Xuyên thái đồ ăn, tôi xào rau. Tôi vẫn nghĩ Lịch Xuyên là thiếu gia, không thể tin được anh làm mấy việc này lại vừa nhanh vừa giỏi, đúng là có huấn luyện đàng hoàng. Lịch Xuyên nói, tuy rằng nhà anh không thiếu tiền, nhưng anh và anh trai lúc đi học đại học đều tự đi làm kiếm tiền sinh hoạt, rất ít khi xin viện trợ của gia đình.
“Đương nhiên, bố anh thanh toán chi phí lớn nhất, học phí.”
Tôi thấy anh đang thái cà rốt. Tôi nói “Đồ ăn nhiều lắm rồi, đừng thái nữa.”
“Em hầm canh ngon cho anh uống, anh cũng làm một loại canh ngon cho em uống.” anh đi rửa sò “Clam Chowder (canh sò), em uống lần nào chưa?”
Tôi không biết gì, nói “Chưa.”
“Canh này anh thích uống từ nhỏ, công thức lại là bà ngoại anh truyền cho anh nữa.”
“Vậy anh dạy em, được không?” tôi đứng sát cạnh anh, nhìn anh rửa sò.
“Không dạy. Đây là bí kíp. Chuyên dùng để lấy lòng người thương.” Anh đun nóng nồi lên, bỏ bơ vào, xèo một tiếng, đổ một chén cà rốt nhỏ vào xào. Sau đó anh lại bỏ nước dùng gà vào, sau đó anh bỏ sữa nguyên chất vào, bỏ khoai tây nghiền vào, bỏ sò, chậm rãi hầm.
Hầm cá xong rồi, tôi làm hai món đơn giản, chia đồ ăn thành bốn dĩa, tôi uống Clam Chowder của anh, anh uống canh cá Lư của tôi, chúng tôi cầm đũa cùng nhau ăn cơm, uống bia.
Tối hôm đó, tôi nằm trong vòng tay ôm ấp của Lịch Xuyên, ngủ rất sớm. Trên giường Lịch Xuyên bỏ không ít gối đầu. Anh nói anh chỉ có thể ngủ nghiêng qua bên trái, nếu xoay người qua bên phải, sẽ giống như lăn vào một cái hố. Cho nên anh cần gối để chặn eo. Anh dùng tiếng Pháp đọc “Hồi ức cuốn theo dòng nước” cho tôi, đọc chưa xong một trang, tôi liền ngủ. Nửa đêm anh rời giường uống sữa, tôi cũng tỉnh lại theo. Sau đó chúng tôi làm tình trong bóng tối, vô cùng kịch liệt, vô cùng chăm chú, vì vậy xé rách vài chiếc gối, tới hừng đông chúng tôi mới phát hiện trên người toàn lông ngỗng.
Lịch Xuyên lái xe đưa tôi tới trường, chúng tôi ở cổng trường hôn tạm biệt. Ân ái kịch liệt làm cho tôi đau xương sống và eo, nhưng Lịch Xuyên lại nói, vẻ mặt tôi hồng hào, tinh lực dư thừa, ý chí chiến đấu sục sôi.
“Chúc em may mắn!”
“Chúc anh trúng thầu!”
Kĩ năng nói và nghe là thế mạnh của tôi, làm bài khá tốt. Nhưng so với Phùng Tĩnh Nhi có huấn luyện kĩ càng, học thức uyên bác thì rất khó nói. Sau khi kiểm tra giữa kỳ, trong phòng ngủ có một loại không khí cạnh tranh, mỗi người yên lặng cố gắng vì học bổng, không thông báo điểm số cho nhau.
Tôi vốn rất để ý tới điểm số, bây giờ, điểm số không quan trọng nữa, tôi chỉ mỗi thời mỗi khắc nhớ nhung một người, Lịch Xuyên.
Buổi trưa lúc đi thi về, tôi tính đi lấy nước thì phát hiện bình thủy đã đầy từ hồi nào.
“Là anh Tu Nhạc lấ
