ên cạnh anh nhiều năm như vậy, muốn cô không lấy thì những gì cô đã bỏ ra trong quá khứ phải làm sao?
Nhưng Âu Xảo Lệ cũng không nói thẳng, ngược lại, cô bất mãn mân mê đôi môi đỏ mọng, nghiêng người đến tiến sát khuôn mặt làm tất cả phụ nữ điên cuồng, chuyển qua liếm vành tai nhạy cảm của hắn, nhỏ giọng: “Không lấy hắn, chẳng lẽ anh lấy tôi?”
Nghe vậy, thân thể Bạch Tuấn Ngạn cứng đờ, trong đôi mắt xinh đẹp lập tức xuất hiện một ngọn lửa, tiếp đó, lật Âu Xảo Lệ đang ngồi trên người hắn xuống, ngay sau đó, lấy tốc độ cô không kịp phản ứng cầm giữ mông cô, từ phía sau cô đâm vào.
“A. . .”. Chỉ nghe Âu Xảo Lệ hét lên một tiếng, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn lại khôi phục ham muốn.
“Cô đang đùa với lửa!” Trên khuôn mặt Bạch Tuấn Ngạn tràn đầy dục vọng, mắt hắn càng thêm xám xịt, ngay sau đó, hắn nhanh chóng luật động.
“Ưm. . . Ưm. . . . . .”. Âu Xảo Lệ thoải mái ngâm ra tiếng tràn đầy say mê, dường như quên mất chuyện cô đang rầu rĩ một phút trước.
“Cô đúng là một con điếm”. Nói xong, hắn tăng nhanh tốc độ trong cơ thể cô khiến cô co rúm.
Thấy cô phóng đãng chưa thỏa mãn dục vọng. Sau lưng cô, Bạch Tuấn Ngạn nở nụ cười trào phúng, làm người ta không nhìn ra hắn đang đứng ở trạng thái cao nhất của tình dục!
“Ưm. . . Ưm. . . Làm thế nào. . . Làm thế nào. . . Tôi thật sự rất muốn làm thê tử của hắn”. Từng cỗ khoái cảm từ trong thân thể truyền đến, đột nhiên cô lại nghĩ tới chuyện làm cô tan nát cõi lòng.
“Vậy thì gả cho hắn đi”. Bạch Tuấn Ngạn trầm giọng, nghe không ra tâm tình của hắn.
“Ừ. . . A. . . Ngạn. . . Dùng sức một chút. . . Nhanh hơn chút nữa. . . A. . .”. Bởi vì động tác của hắn đột nhiên tăng nhanh, Âu Xảo Lệ cắn môi, lại nói: “Nhưng. . Hắn không muốn lấy tôi. . .”. Đính hôn hai năm rồi, số lần anh chạm vào cô có thể đếm được trên đầu ngón tay.
“Vậy thì nghĩ biện pháp khiến hắn nguyện ý cưới cô”. Lời nói từ tính khêu gợi truyền ra.
“Ừ. . . Làm sao, hắn mới nguyện ý. . . A”. Hắn chạy nước rút, Bạch Tuấn Ngạn phun mầm mống nóng bỏng của hắn vào cơ thể cô, lập tức, cả người Âu Xảo Lệ liền trở nên mềm nhũn.
Chương 85: Cô Bé Lọ Lem May Mắn Có Thai – Không Hẹn Mà Gặp (3)
“Chẳng lẽ cô không nhớ?” Bạch Tuấn Ngạn không để ý đến thân thể cô đã xụi lơ trên ghế sofa, khuôn mặt tuấn mỹ như Apollon tràn đầy lãnh khốc, đi thẳng tới ghế sa lon, cầm quần áo lên mặc, sau đó nói tiếp: “Nếu hắn không muốn cưới cô, vậy cô hãy dùng phương pháp xử lí truyền thống nhất. . .”
Bận rộn trong quán cà phê cho tới trưa, trưa lại vội vã chạy tới tiệm trà sữa. Trong lúc cô ngẩn người thì Trần Di dùng hai tay cũng làm không hết việc.
Nhìn dung nhan Âu Y Tuyết dần dần khôi phục huyết sắc, trong lòng Trần Di vô cùng lo lắng, mấy lần cô định mở miệng trấn an nhưng khi cô nhìn thấy biểu tình khổ sở của Âu Y Tuyết thì lại đem lời nói nuốt lại, vì vậy, vẫn phải ráng nhịn cho đến bốn giờ chiều.
“Quý khách đi thong thả, mời quý khách ghé lại lần sau”. Trần Di đứng ở trước quầy, mỉm cười nói với một vị khách. Cho đến khi bóng dáng người khách hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, cô mới thu hồi ánh mắt của mình nhìn về phía bên cạnh.
Âu Y Tuyết đang nhìn về phương xa, vẻ mặt ngốc trệ, bộ dáng ngẩn người.
Trần Di khua tay trước mặt cô, nhưng Âu Y Tuyết vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, vì vậy, Trần Di không thể làm gì khác hơn là nhắc nhở cô: “Tuyết, phục hồi tinh thần lại đi”
Bởi vì một câu nói này của Trần Di, lúc này Âu Y Tuyết mới kéo thần trí trở về thực tế.
“Làm sao vậy, có khách tới sao?” Âu Y Tuyết quay đầu, chống lại con ngươi tràn đầy lo lắng của Trần Di, khuôn mặt trở nên lúng túng.
Yên lặng thở dài một cái, Trần Di không khỏi nói sâu xa: “Bạn làm sao vậy? Cả ngày nay, hồn đều không ở trên người, có phải đã xảy ra chuyện gì không?” Từ khi hai người quen biết, nhìn cô từ một người ít nói biến thành người có thói quen cười yếu ớt, Trần Di không dám khẳng định nhưng ít nhất cô có thể nhìn ra 80% biến hóa của cô ấy.
Giống như hiện tại! Trên mặt tinh xảo không có một tia gợn sóng, chỉ có vẻ mặt lạnh lùng. Dường như Trần Di lại thấy bóng dáng của cô ngày trước.
Dường như nhận thấy ánh mắt thăm dò của cô, Âu Y Tuyết vội vàng cụp mắt xuống, sau đó nói: “Không có gì, không có gì xảy ra cả”. Mặc dù trên đường trở về, cô đã làm tốt công tác tư tưởng, nhưng trong lòng vẫn còn cảm giác nhói đau.
Nhìn cô lại bày ra bộ dáng này, rốt cuộc, Trần Di không nhịn được liền thở dài nói: “Bạn không lừa được mình đâu!” Từ trong từng tiếng nói, cử động đều có thể cảm thấy biến hóa của cô, dù cô cố che giấu thế nào cũng chỉ phí công.
Nghe vậy, Âu Y Tuyết lại lâm vào trầm mặc.
Thấy cô còn chưa muốn nói, Trần Di cũng không hỏi nữa.
“Ba nói, tối hôm qua, bạn đi qua tiệm, sau đó, ông kêu bạn cầm một phần bánh cho bọn nhỏ. Nhưng sau khi ba đóng cửa tiệm về đến nhà, bọn nhỏ nói, bạn chưa về. . .”. Nghĩ tới chuyện hôm qua, Trần Di thiếu kiên nhẫn.
Dứt lời, Âu Y Tuyết tự biết không thể dối gạt được.
Cô ngẩng đầu lên, hai mắt mệt mỏi chống lại ánh mắt lo lắng của Trần Di, cuối cùng, chậm rãi nói ra hai chữ: “Xin lỗi”
“Tại sao lại nói xin