vực thương mại thượng thừa. Ngay sau đó trong nước cũng có nhiều chi nhánh của công ty, hơn nữa nhân tài tinh anh càng thêm đếm không xuể, tiền bạc hùng hậu, mà nó cường đại như thế nhưng lại không ổn định, vậy làm sao có thể làm cho người ta tin và phục chứ?
Tựa hồ là sớm dự liệu bà sẽ có phản ứng như thế, giờ khắc này, Âu Thiên cũng có vẻ cực kỳ bình tĩnh.
Hai mắt tối đen như sao đêm nhàn nhạt rũ xuống, mắt khép hờ nhìn rượu đỏ trong ly đế cao, ông nói một cách qua loa: “Dự án hợp tác Hoàng Quan bị cướp đoạt, tổn thất mấy tỷ”
“Việc này. . .” Nghe vậy, Lý Dao Viện lập tức hít một hơi, vẻ mặt trắng bệch. Thân thể của bà bỗng nhiên cứng đờ, sửng sốt một hồi lâu lúc này mới khẩn trương nói: “Ông có phải hay không ở trên thương trường đắc tội người nào?”
Mặc dù không muốn nghĩ như vậy, nhưng đây là duy nhất có thể giải thích nguyên nhân thất bại của dự án này! Dự án hợp tác Hoàng Quan là dự án mà xí nghiệp Âu thị họ vạch ra hai năm nay, hơn nữa hai bên cũng đã hiệp đàm tốt bày tỏ ý nguyện hợp tác. Nhưng bây giờ lại thất bại rồi, vậy cũng chỉ có một nguyên nhân có thể giải thích chuyện này xảy ra. . . Đó chính là nhất định có người ở nội bộ Hoàng Quan khích bác ly gián, nếu không một người luôn luôn hết lòng tuân thủ lời hứa như James tuyệt đối sẽ không bội ước .
Ánh mắt kinh ngạc xen lẫn vội vàng lần nữa nhìn về Âu Thiên bên cạnh, lại thấy ông chỉ là cúi thấp đầu yên lặng nhìn rượu trong chiếc ly cao cổ rơi vào trầm tư. . . . . .
※
Đứng ở bên cạnh bồn, Âu Y Tuyết hoảng sợ nhìn vẻ mặt trắng bệch của mình trong gương, không biết bao nhiêu lần tự nói với mình phải bình tâm xuống, nhưng là bởi vì trong lòng có chút đau đớn lần nữa dâng lên mà khiến cho cô thế nào cũng không cách nào bình tâm lại được.
Cô đến tột cùng là làm sao vậy! Rốt cuộc tại sao phải bởi vì hai câu của chị ta mà mất hồn mất vía, thậm chí rối loạn tâm trí.
Kết hôn. . . Mang thai. . .
Bốn chữ này giống như con dao nhọn, ở trong lòng của cô hung hăng khắc hai vết thương. Lập tức xé trái tim cô ra, vết thương đầm đìa máu tươi, đau đớn có thể thấy rõ.
Cô mím môi, quật cường nhìn chính mình, nhìn vẻ mặt tuyệt mỹ của mình trong gương không chút thay đổi. Mặc dù tim như muốn ngừng đập, nhưng cô vẫn như cũ ưỡn thẳng ngực làm người ta không thấy rõ tình cảm chân thật của cô, mà đây là cô, một người có máu có thịt kiên nhẫn hơn so với bất cứ cô gái nào!
Lúc đang từng giây từng phút trôi qua, không biết qua bao lâu, có lẽ là cảm giác mình ra ngoài lúc này sẽ khiến họ chú ý, cho nên lúc này Âu Y Tuyết mới nhanh chóng cầm lấy khăn ở trong rổ bên cạnh đã được chuẩn bị sẵn, dính chút nước muốn lau đi vết rượu trên váy, vậy mà lại nghe được giọng hài hước ở phía sau lưng cô truyền đến, cắt đứt động tác của cô.
“Cô yêu anh ta sao?”
Nghe vậy, Âu Y Tuyết theo nơi phát ra âm thanh quay lại nhìn, lại thấy bên cạnh không biết từ lúc nào bên cạnh xuất hiện một bóng người. Mà khi cô nhìn ra bóng người này thì trong lòng cũng là không khỏi ngẩn ra.
“Tôi không biết chị đang nói gì” Cô nhàn nhạt trả lời, trong giọng nói không có chút nào gợn sóng, làm người ta không rõ cô tâm tình của giờ khắc này.
Âu Xảo Lệ khéo cười một tiếng, ngay sau đó đôi tay ôm ngực xoay người lại nhìn thẳng Âu Y Tuyết.
Cho dù gần hai năm không gặp, nhưng dung nhan tinh xảo xinh đẹp của cô ta lại thường ở trong đầu của cô nổi lên! Không phải là bởi vì nhớ cô ta, mà bởi vì là hận cô ta! Nếu như ban đầu không phải cô ta cùng anh dây dưa không rõ, cô cũng sẽ không chụp được những hình kia! Nếu như không phải là những hình kia, Trạch cũng sẽ không xảy ra tai nạn xe cộ càng sẽ không đối xử lãnh đạm với cô! Cho nên nguồn gốc của tất cả mọi việc, tất cả đều là lỗi của cô ta!
Ánh mắt chứa ý cười lại không biết từ lúc nào biến thành sắc bén, khóe môi vốn là treo cười yếu ớt cũng bởi vì cô quải lên giễu cợt, cô ta chán ghét liếc mắt nhìn cô người đang chùi váy, lạnh lùng nói: “Không biết? Cô lại không biết?” Mặc dù hận không thể xé khuôn mặt làm cho cô căm ghét, chỉ là giờ phút này cô vì đại cục nên nén lại trong lòng.
Dứt lời, trả lời cô tất nhiên là một mảnh an tĩnh.
Âu Y Tuyết không tiếng động không ngừng lau chùi vết bẩn đỏ như máu, ở mặt ngoài xem ra cũng không phải là bởi vì cô mà có thay đổi gì, kỳ thật không phải vậy, tay cô dùng sức cầm khăn nhưng lại đơn giản để lộ vẻ không yên tĩnh trong lòng cô.
“Hừ!” Không nghĩ tới cô như vậy, lại còn là bộ dạng như người chết, Âu Xảo Lệ từ trong đáy lòng cảm thấy khó chịu. Mắt lạnh liếc cô, đột nhiên cô nâng lên nụ cười lạnh lẽo: “Cô thật cho là đêm hôm đó không ai biết cô làm việc trái với lương tâm sao?”
Thân mình Âu Y Tuyết sửng sốt, động tác trong tay dừng lại, sắc mặt trong nháy mắt rút hết máu. Cô run run quay đầu lại vừa lúc đối mặt với vẻ mặtghét cay ghét đắng của Âu Xảo Lệ nhìn về phía cô.
“Cô. . . Cô đang nói. . . . . . Cái gì. . .” Trong lòng không khỏi lo lắng, cô khiếp sợ nhìn ánh mắt không giống như đùa giỡn của cô ta, lòng như đao cắt.
Mà tất nhiên Âu Xảo Lệ rất hài lòng khi cô bày ra bộ mặt này, cô hưởng thụ khóe miệng
