Disneyland 1972 Love the old s
Cô dâu mặc váy đen

Cô dâu mặc váy đen

Tác giả: Yose_BTB

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323924

Bình chọn: 9.5.00/10/392 lượt.

g sẽ tin vào Mạnh Hoàng, tin vào tình yêu mà hai đứa đã phải rất khó khăn mới có được. Nhưng gần như ngay lập tức, bà Minh Mĩ lạnh lùng hất tay Thiên Di ra.

– Dù thế nào đi chăng nữa, tôi cũng nhất định không để chuyện của cô với con trai tôi tiếp tục diễn ra. Minh Mĩ tôi đã nói là sẽ làm! Còn bây giờ, mời cô ra khỏi nhà tôi!

– Cháu biết ngay bây giờ cô sẽ chưa thể chấp nhận cháu. Nhưng cháu nhất định sẽ khiến cô hiểu cháu hơn, cháu nhất định sẽ cố gắng để được bên cạnh Mạnh Hoàng.

Thiên Di cương quyết nói rồi quay lưng bước ra khỏi nhà họ Trần. Mãi tới khi biết mình đã đi xa khỏi đó, nó mới ngồi sụp xuống đường và nức nở khóc. Mọi quyết tâm và sự mạnh mẽ của nó như tan biến hết. Đứng trước mặt bà Minh Mĩ, nó đã cố để cho mình không từ bỏ, cố để không gục ngã trước người phụ nữ quyền lực ấy bao nhiêu thì giờ nó cảm thấy yếu đuối và kiệt sức bấy nhiêu. Nhưng nó không được bỏ cuộc, nhất định không bỏ cuộc. Thiên Di cố gắng nuốt nước mắt vào trong rồi đứng dậy đi tiếp dù cho trái tim vẫn đau nhói từng cơn.

CHƯƠNG 19

Bà Minh Mĩ bước lên tầng hai và tiến lại phía căn phòng của con trai mình. Mấy người vệ sĩ đứng ngoài thấy bà thì vội vã mở cửa rồi lùi sang một bên. Bước vào phòng, bà thấy Mạnh Hoàng đang nằm trên giường, khuôn mặt hơi xanh xao không biểu lộ chút cảm xúc.Thỉnh thoảng, chỉ có đôi mắt của Mạnh Hoàng là rực sáng khi nhìn vào mấy bức ảnh trên tay. Lại là ảnh của con bé đó.

– Con đã nghĩ thông suốt chưa?- Bà Minh Mĩ lên tiếng.

– Ý mẹ là sao? Mẹ muốn con nghĩ thông suốt về chuyện gì?- Mạnh Hoàng lạnh lùng hỏi lại mà mắt vẫn không rời khuôn mặt tươi cười của Thiên Di trên ảnh.

– Thông suốt về chuyện của con bé kia.

– Con đã nghĩ thông suốt từ lâu lắm rồi, đó là con sẽ không bao giờ chia tay Thiên Di.

– Có chí khí nhỉ?

Bà Minh Mĩ nói rồi tiến lại gần cửa sổ. Cũng từ ô cửa này, con trai bà đã bao lần ngắm nhìn đứa con gái ấy?

– Con bé ấy cũng nói như vậy. Nhưng ngày nào mẹ còn ở đây thì chuyện đó sẽ không bao giờ trở thành hiện thực.

– Mẹ đã gặp Thiên Di?- Mạnh Hoàng đứng bật dậy.- Mẹ đã làm gì cô ấy?

– Mẹ không làm gì nó, vả lại là nó tự tìm đường đến đây mà thôi.

– Mẹ đừng gây khó dễ cho Thiên Di nữa, đừng làm cho Thiên Di phải đau khổ.

– Con lo nó đau khổ vậy tại sao không nghĩ rằng mẹ cũng sẽ đau khổ khi con cứ mãi thế này?- Bà Minh Mĩ lớn tiếng chất vấn.

– Ở bên cạnh Thiên Di,con sẽ hạnh phúc.- Khuôn mặt Mạnh Hoàng bỗng tươi tỉnh hơn khi nhắc tới người con gái mà mình luôn yêu thương.- Và khi con hạnh phúc thì cũng chẳng có lí do nào để mẹ đau khổ.

– Con nên nhớ nó đến đây là để trả nợ, không hơn không kém. Và bố của con bé ấy cũng đã mang con gái mình ra để làm vật thay thế, để trao đổi như một món hàng.

– Là bất đắc dĩ, là gia đình ta đã ép gia đình họ! – Giọng nói của Mạnh Hoàng bắt đầu trở nên gay gắt.- Mẹ đừng nghĩ ai cũng chỉ biết đến tiền như mẹ!

– Câm ngay!

“Bốp!”.Bàn tay bà Minh Mĩ run run giữa không trung. Vậy là lần đầu tiên trong đời, bà đã giơ tay tát đứa con trai của mình. Nhưng đó chỉ là những cảm xúc thoáng qua, khuôn mặt bà ngay lập tức lại trở về với vẻ lạnh lùng và nghiêm nghị cố hữu.

– Con hãy nhớ điều này cho mẹ, đừng mơ rằng đứa con gái tầm thường đấy sẽ được tiếp tục qua lại với con. Mẹ sẽ không để cho những ý đồ của con tiểu hồ li tinh ấy thành công đâu!

– Mẹ đừng nói về Thiên Di bằng những lời lẽ đó!- Mạnh Hoàng không hề đếm xỉa đến cái tát vừa rồi, thứ Hoàng quan tâm bây giờ chỉ là Thiên Di.

– Nó đã nói nó không từ bỏ, cả con cũng vậy. Được thôi, để mẹ xem con và nó còn cứng đầu đến bao giờ!

Bà Minh Mĩ nói rồi bước ra khỏi phòng, lập tức bên ngoài lại vang lên tiếng khóa cửa lách cách. Căn phòng trở về với vẻ im lặng đến đáng sợ. Mạnh Hoàng bỗng nhiên nắm chặt tay và đấm mạnh vào tấm gương phía trước. Một…hai…ba…, rồi rất nhiều những giọt máu đỏ tươi rơi xuống nền đất. Nỗi đau thể xác không sao lớn bằng vết thương trong lòng và sự bất lực của Mạnh Hoàng. Đột nhiên một cơn đau từ tim dội đến khiến Mạnh Hoàng phải ôm chặt lấy lồng ngực.

***

– Thiên Di, con lại làm mấy việc này nữa hả?

Mẹ Thiên Di buồn bã lên tiếng. Từ sau hôm ở nhà Trần Bùi về, sáng nào Thiên Di cũng vào bếp chuẩn bị những món ăn mà Mạnh Hoàng thích rồi đem đến trước cửa nhà đó. Nó kiên trì đứng chờ cả buổi chỉ để được vào bên trong nhưng lần nào cũng đành thất vọng ra về sau khi trời đã tắt nắng.

– Con không muốn bỏ cuộc.- Thiên Di mỉm cười.

– Mẹ cũng rất muốn con ở bên Mạnh Hoàng vì chỉ khi bên cậu ấy, mẹ mới thấy con cười tươi như vậy. Nhưng Minh Mĩ là một người rất cố chấp, bà ấy sẽ không dễ dàng để cho hai đứa bên nhau đâu.

– Mẹ, dù thế nào con cũng sẽ cố gắng.

Thiên Di nói rồi xếp nốt chỗ bánh mới nướng vào hộp và bước ra khỏi nhà. Ánh nắng mặt trời nóng bỏng bên ngoài không làm cho Thiên Di chùn bước, ngược lại làm cho kí ức về những ngày đầu tiên gặp Mạnh Hoàng ùa về trong tâm trí Thiên Di càng rõ ràng hơn. Nó cứ mải mê suy nghĩ cho tới khi đến nhà Mạnh Hoàng từ lúc nào mà nó cũng không hay. Thiên Di thất thần nhìn lên cánh cửa sổ tầng hai, bên trong cánh cửa ấy có l