Polly po-cket
Cô dâu mặc váy đen

Cô dâu mặc váy đen

Tác giả: Yose_BTB

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323450

Bình chọn: 7.5.00/10/345 lượt.

à giúp nhà họ Trần. Vả lại, không phải anh cũng thấy tình cảm của Mạnh Hoàng và Thiên Di rồi sao? Tình yêu của họ với đối phương không hề ít.

– Anh hiểu. Nhưng dù sao đi chăng nữa anh cũng không thể phản bội bà Minh Mĩ. Thật sự xin lỗi em.

Nam Huy nói rồi đứng dậy nhưng Hoa đã nhanh chóng nắm lấy tay của Huy.

– Anh có hiểu thế nào là tình yêu không?- Hoa cúi thấp đầu.

– Em…em nói gì?

– Em hỏi anh có hiểu thế nào là tình yêu không?

Hoa ngẩng đầu lên quát lớn, đôi mắt buồn bã ngấn lệ.

– Có những lúc em đã ảo tưởng, đã nghĩ rằng mình đang yêu và được yêu. Nhưng mọi thứ không như những gì em nghĩ. Tình yêu không phải thứ tình cảm được xây dựng bằng niềm vui nhưng cuối cùng nhận lại nước mắt mà tình yêu thật sự phải trải qua gian khổ và khó khăn, sau đó mới tới được hạnh phúc cùng những nụ cười. Thiên Di và Mạnh Hoàng đúng là một cặp đôi như vậy. Họ không dễ gì đến được với nhau, chẳng lẽ bây giờ anh nỡ để cho tình cảm thanh khiết, đẹp đẽ như vậy bị phá vỡ?

Nam Huy im lặng không nói. Nhìn những giọt nước mắt của Hoa mà lòng Huy đau xót. Liệu Hoa có biết rằng, tình cảm mà Nam Huy dành cho Hoa cũng là tình yêu? Nam Huy hít một hơi thật dài, bàn tay siết nhẹ lấy tay của Hoa.

– Được rồi, việc này cứ giao cho anh.

Chín giờ tối ở nhà họ Trần, hai vệ sĩ đứng trước cửa phòng Mạnh Hoàng vẫn chăm chú quan sát nhất cử nhất động xung quanh. Tuy đã muộn nhưng dường như sự tập trung của họ không hề thuyên giảm, thậm chí có phần cảnh giác hơn. Nam Huy nhẹ nhàng bước đến bên cạnh hai người đó và khẽ hắng giọng.

– Cậu Nam Huy…- Hai người vệ sĩ kia vội vã cúi đầu.

– Các anh vẫn chưa nghỉ sao?- Nam Huy lên tiếng.

– Dạ, còn nửa tiếng nữa mới hết ca của chúng tôi.

– Vậy thì các anh cứ về trước đi, trong nửa tiếng này tôi sẽ đứng canh chừng giúp các anh. Không còn sớm nữa đâu.

– Nhưng…- Một trong hai người có vẻ do dự.

– Sao?- Nam Huy nhếch môi.- Không tin tưởng tôi à?

– Dạ không, chúng tôi không có ý đó. Vậy phiền cậu Nam Huy rồi.

Hai người vệ sĩ một lần nữa cúi chào Nam Huy và nhanh chóng bước xuống cầu thang. Chờ cho họ đi khuất, Huy mới quay lại vẫy tay với Thiên Di và Hoa.

– Chà, ải này có vẻ đơn giản hơn mấy ải trước nhỉ?- Hoa thở phào nhẹ nhõm.

– Suỵt, em nói nhỏ thôi.- Huy đặt tay lên miệng ra dấu rồi nói với Thiên Di.- Không có nhiều thời gian đâu. Hai người chỉ có nửa tiếng để nói chuyện trước khi đám vệ sĩ canh chừng ca sau đến. Tôi và Hoa sẽ đợi ở ngoài này. Mau lên!

Nói xong, Nam Huy lập tức đẩy Thiên Di vào trong phòng và đóng cửa lại. Trong lúc Thiên Di còn đang hồi hộp và lúng túng thì một giọng nói đã cất lên.

– Thiên Di?

Thiên Di quay về phía phát ra tiếng nói. Và rồi mắt nó bắt đầu ươn ướt khi thấy Mạnh Hoàng ngồi trên giường, khuôn mặt nhợt nhạt xanh xao như sắp bị rút cạn sức sống. Nhìn thấy Thiên Di, Mạnh Hoàng như không tin đó là sự thật. Bao nhiêu cảm xúc cứ lẫn lộn khiến đôi lông mày của Mạnh Hoàng khẽ nheo lại nhưng trong đáy mắt lại ánh lên một niềm vui khó mà diễn tả. Mạnh Hoàng mỉm cười bước xuống giường nhưng đôi chân như thể không còn sức lực khiến Mạnh Hoàng ngã khuỵu. Thấy vậy, Thiên Di vội vã chạy tới đỡ lấy Mạnh Hoàng, nó bắt đầu nức nở:

– Đồ ngốc, anh định làm em lo lắng đến chết thì anh mới vui sao?

– Đấy là câu đầu tiên em muốn nói với anh hả? Còn câu đầu tiên anh muốn nói với em lại là: anh nhớ em, nhiều lắm.- Mạnh Hoàng siết chặt lấy Thiên Di và nói.

– Em cũng nhớ anh, nhớ đến mức chính em cũng không ngờ mình có thể nhớ một người nhiều đến vậy.- Nước mắt Thiên Di trào ra mỗi lúc một nhiều.- Thế nhưng… em không thể đứng nhìn anh mãi như thế này, em thật sự không thể! Em thà rời xa anh còn hơn trông thấy anh gồng mình lên chịu đau khổ vì em.

Mạnh Hoàng sững sờ mở to mắt bởi chưa bao giờ Mạnh Hoàng nghĩ đến việc sẽ rời xa Thiên Di, tất cả những việc Hoàng làm đều là vì muốn được ở bên cạnh người con gái ấy. Thiên Di không đủ dũng cảm để đối diện với Mạnh Hoàng, nó cúi thấp đầu như để trốn tránh ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn chút đau khổ kia. Nhưng rồi bàn tay Mạnh Hoàng đã nâng cằm Thiên Di lên, dịu dàng lau những giọt nước mắt đang lăn dài trên má của nó.

– Đồ ngốc, đừng khóc nữa. Em có biết mỗi lần em khóc là mỗi lần anh cảm thấy đau lòng không? Anh làm vậy không phải vì em, cũng không phải vì anh mà vì cả hai chúng ta. Chúng ta rất khó khăn mới có được ngày hôm nay, nên cũng không thể dễ dàng buông xuôi được. Bây giờ em khóc vì anh nhưng một ngày nào đó anh sẽ biến những giọt nước mắt ấy thành nụ cười hạnh phúc!

Thiên Di gục đầu vào vai Mạnh Hoàng để tìm lại cái cảm giác quen thuộc mà chỉ cách đây ít lâu nó luôn có được- cảm giác yên bình vì được bảo vệ và chở che. Đột nhiên cánh cửa phòng bật mở.

– Tôi nghĩ nhà họ Trần đã không chào đón cô từ lâu rồi mà, cô Thiên Di.

Thiên Di hoảng hốt quay lại phía sau. Bà Minh Mĩ đang đứng sững trước cửa phòng, ánh mắt không giấu nổi sự giận dữ nhìn Thiên Di như thiêu như đốt. Đúng lúc ấy, không biết sức mạnh nào đã giúp Mạnh Hoàng đứng bật dậy một cách đầy dứt khoát.

– Mẹ, mẹ định làm gì?

– Làm gì? Câu này mẹ phải hỏi con mới đ