đến đây vì bà chủ đã cấm tôi không được gặp cô.
– Vậy…- Thiên Di lo lắng.
– Cô đừng lo, tạm thời bà chủ đang ra ngoài có chút việc. Tôi đến tìm cô Thiên Di cũng vì cậu chủ. Cậu ấy…
Thiên Di hoảng hốt nắm lấy tay cô Sang.
– Đã có chuyện gì xảy ra với Mạnh Hoàng? Cô mau nói đi!
– Chắc cô Thiên Di chưa biết, mấy hôm trước cậu chủ đã tuyên bố, nếu bà chủ vẫn tiếp tục ngăn cản cô và cậu chủ thì cậu chủ sẽ tuyệt thực.
– Có chuyện đó sao?
– Đúng vậy. Đã gần hai ngày nay cậu ấy không ăn uống gì, thuốc cũng không uống. Bác sĩ vào khám bệnh đều bị cậu ấy đuổi ra ngoài, không cho phép ai vào phòng.
– Sao Mạnh Hoàng có thể ngốc như thế chứ?- Thiên Di nói lớn, đôi môi cắn chặt xót xa.
– Không những thế, cậu chủ còn đang bị thương ở tay…
– Bị thương? Tại sao lại bị thương?
– Chuyện này tôi cũng không rõ. Nhưng nghe nói vết thương khá nặng, máu chảy rất nhiều nên…
Nghe cô Sang nói về Mạnh Hoàng mà mắt Thiên Di ngân ngấn nước. Những ngày qua chắc hẳn rất khó khăn cho Mạnh Hoàng. Và rồi nỗi đau trong tim đã đưa những giọt nước mắt ấy rời khỏi khóe mi của Thiên Di, rơi xuống nền đất. Cô Sang siết chặt tay Thiên Di.
– Cô Thiên Di, tôi biết rất khó khăn cho cô nhưng nếu có thể, tôi mong cô sẽ đến thăm cậu chủ. Bây giờ chỉ có cô mới cứu được cậu chủ mà thôi! Với sức khỏe của cậu chủ, tôi lo cậu ấy sẽ…
Tai Thiên Di như ù đi. Trong đầu nó bây giờ không có gì ngoài hình ảnh của Mạnh Hoàng. Khát khao được gặp và bên cạnh chăm sóc cho Mạnh Hoàng bùng lên trong nó mãnh liệt và cháy bỏng hơn bao giờ hết!
CHƯƠNG 20
Bà nói gì? Mạnh Hoàng…
Hoa nói lớn đến nỗi tất cả mọi người ở trong quán ăn đều quay lại nhìn nó và Thiên Di. Thiên Di đau xót gật đầu. Chỉ cần nhắc đến Mạnh Hoàng là nước mắt nó lại như muốn trào ra.
– Hai người đúng là điên cả rồi! Một người thì dầm mưa, một kẻ thì tuyệt thực! Mà bà Minh Mĩ kia cũng đúng là gỗ đá, thấy vậy mà còn làm ngơ. Bà ta có phải mẹ đẻ của Mạnh Hoàng không vậy?
– Bây giờ tôi thật sự rất muốn gặp Mạnh Hoàng…
– Nhưng thái độ của bà ta như vậy thì sao bà vào nhà đó được?- Hoa băn khoăn ngẫm nghĩ.
– Tôi cũng không biết phải làm thế nào nữa.
Thiên Di lắc đầu đầy bất lực. Trong lòng nó ngổn ngang trăm mối, muốn đi tới đích mà không biết phải đi con đường nào. Hoa ái ngại nhìn Thiên Di, bàn tay bối rối liên tục gõ xuống mặt bàn. Bỗng nhiên, như chợt nhớ ra điều gì đó, Hoa ngập ngừng lên tiếng.
– Thật… thật ra… có lẽ vẫn còn một cách.
– Cách gì?- Ánh mắt Thiên Di sáng lên một tia hi vọng.
– Nam Huy.
– Nam Huy?- Giờ đến lượt Thiên Di tròn xoe mắt.- Nhưng bà và Huy…
Hoa cười buồn.
– Tôi và Nam Huy thì sao chứ? Có lẽ đó cũng chỉ là tình yêu đơn phương của tôi mà thôi.
– Nhưng tôi không muốn bà phải khó xử…
– Ngốc. Bà đã vì tôi mà làm biết bao nhiêu chuyện. Chẳng lẽ một chuyện đơn giản thế này mà tôi lại không giúp bà?
Thiên Di nhìn Hoa đầy cảm động.
– Thật lòng cảm ơn bà nhiều lắm.
– Có gì mà cảm ơn chứ.- Hoa xua tay.- Tôi không chắc Nam Huy có chịu giúp chúng ta không vì dù sao Huy cũng là người thân tín của mẹ Mạnh Hoàng. Nhưng tôi sẽ cố.
Không gian giữa hai cô gái lại chìm vào im lặng. Mỗi người dường như đang theo đuổi những suy nghĩ riêng của mình mà không hề biết rằng, trên khuôn mặt cả hai đều đang phảng phất một nét buồn chẳng thể gọi tên…
***
Hoa ngồi một mình trong góc quán café, ánh mắt lơ đãng nhìn ra bên ngoài. Hôm nay trời nắng đẹp, bầu trời cao và rộng với những đám mây thả mình trôi lững lờ. Tối hôm qua, sau khi đã lấy hết can đảm, Hoa bắt đầu cầm điện thoại lên và nhắn tin cho Nam Huy. Và rồi kết quả của những tin nhắn dài dòng nhưng không đầu không cuối đó chính là một buổi hẹn. Buổi hẹn tại quán café.
Cánh cửa quán lại bật mở. Lần này là một chàng trai với vóc dáng cao lớn, khuôn mặt bảnh bao ưa nhìn bước vào. Trái tim Hoa đột nhiên đập rộn ràng, khuôn mặt nó bất giác trở nên ửng hồng trong nắng. Nam Huy tiến lại phía bàn của Hoa và ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
– Em tới lâu chưa?- Nam Huy mỉm cười.
Vẫn là nụ cười dễ thương và thân thiện ấy nhưng sao lần này Hoa lại thấy lòng mình khẽ nhói. Bởi có lẽ… nụ cười ấy dành cho tất cả mọi người chứ không phải chỉ dành cho Hoa.
– Em mới tới thôi. Anh uống gì?
– Lúc mới vào đây anh đã gọi đồ uống rồi. Dạo này…em vẫn khỏe chứ?- Nam Huy nhìn Hoa, tận sâu trong ánh mắt có chút gì đó đặc biệt.
– Tạm gác chuyện đó lại đi anh.- Hoa cười buồn.- Hôm nay em hẹn anh ra đây là có chuyện muốn nhờ anh.
– Em nói đi, nếu giúp được anh sẽ giúp.
– Về chuyện của Thiên Di… Em muốn nhờ anh giúp Thiên Di gặp Mạnh Hoàng.
Sắc mặt Nam Huy bỗng nhiên thay đổi.
– Chuyện này…
– Em biết rất khó cho anh nhưng anh có thể giúp họ được không?
– Hoa này…- Nam Huy khẽ thở dài.- Em hãy nhớ rằng anh đang làm việc cho bà Minh Mĩ. Trước đây bà ấy đã giúp bố anh rất nhiều, bố anh nợ ân tình của họ. Trước khi mất, ông cũng đã dặn dò anh rằng sau này nhất định phải tiếp nối công việc của bố, một lòng vì nhà họ Trần, vì bà Minh Mĩ. Thế nên việc này… anh không thể giúp em được.
– Vậy Mạnh Hoàng là cậu chủ của nhà đó, giúp Mạnh Hoàng cũng l