xin thôi việc.
– Tại sao?- Hoa sửng sốt.
– Vì anh không thể làm việc mà người mình yêu không thích, lại càng không thể nhìn người ấy rơi lệ.
Nói đến đây, Nam Huy nhìn thẳng vào mắt Hoa và khẽ nắm lấy tay nó. Dường như không tin vào những gì đang diễn ra, Hoa bối rối rút tay lại rồi nhanh chóng quay mặt đi nơi khác.
– Anh đừng biến em thành đồ ngốc nữa được không?- Hoa mỉm cười chua xót. Những kí ức trước đây vẫn nằm sâu trong trái tim và trí óc của nó.- Một lần… một lần với em là quá đủ rồi.
Nam Huy vội vã nắm lấy vai Hoa và xoay lại phía mình.
– Anh không biến em thành đồ ngốc, mà đứng trước em anh mới chính là kẻ ngốc nghếch nhất! Anh biết anh đã làm em tổn thương, đã làm em cảm thấy như mình bị lừa dối và phản bội. Nhưng anh cũng biết rằng anh có tình cảm với em từ rất lâu rồi. Chỉ có điều, lúc ấy anh không thể buông lỏng trái tim mình, anh không thể tùy tiện nói những lời yêu thương với em dù cho đó là việc mà anh muốn làm.
– Vậy giờ thì anh có thể tùy tiện đứng trước mặt em nói như thế sao?- Hoa nói mà mắt ngấn lệ.- Anh coi em là con rối của anh để anh có thể nói đến là đến, nói đi là đi, nói yêu là yêu, nói ghét là ghét hả?
Bao nhiêu đau khổ và ấm ức của Hoa còn chưa được trút hết thì Nam Huy đã ôm ghì lấy nó. Cánh tay rộng lớn và ấm áp của Nam Huy phút chốc làm lòng Hoa như dịu lại.
– Thời gian qua anh đã suy nghĩ rất nhiều, trong đầu anh có biết bao nhiêu giả thiết và lựa chọn, cái nào cũng khiến anh cảm thấy vô cùng phân vân. Nhưng cuối cùng anh đã quyết định chọn em, anh muốn chính anh sẽ là người đem lại cho em hạnh phúc. Hãy tha thứ cho những lỗi lầm trong quá khứ của anh. Và… hãy trở về bên anh, em nhé?
Hoa vòng tay ôm lấy Nam Huy và bật khóc nức nở. Những giọt nước mắt lần này không đắng cay chua xót, cũng không đau đớn mệt mỏi mà là những giọt nước mắt của hạnh phúc, niềm vui. Ngay lúc này đây, Hoa thầm cảm ơn Thượng đế vì cuối cùng nó cũng đã được ở bên cạnh người mình yêu, đã hiểu được tình cảm của người ấy. Bên ngoài kia, những ánh đèn lung linh từ các nhà hàng, quán ăn đã bắt đầu bật sáng, chiếu rọi lên hai bóng người đang chìm đắm trong tình yêu ngọt ngào.
***
– Anh vào được chứ?
Tiếng của Trần Bùi vọng vào từ ngoài cửa khiến bà Minh Mĩ ngạc nhiên đặt mấy bản báo cáo xuống mặt bàn.
– Anh vào đi.
Bà Minh Mĩ nói và bước ra khỏi bàn làm việc. Tiếng mở cửa vang lên. Trần Bùi nhanh chóng bước vào trong phòng, khuôn mặt vẫn còn nguyên nét mệt mỏi.
– Sao anh lại về nhà giờ này?
Bà Minh Mĩ đón lấy chiếc vali từ tay chồng rồi mang cốc nước đến. Trần Bùi vừa uống nước vừa ngồi xuống giường, từ trong đáy mắt hiện lên một nỗi suy tư nào đó.
– Máy bay vừa hạ cánh thì anh liền về nhà luôn, không ghé qua công ty nữa.
– Có chuyện gì mà anh gấp gáp thế?- Bà Minh Mĩ hỏi nhưng gần như ngay lập tức, với sự thông minh sắc sảo của mình bà đã đoán ra được lí do.- Có phải vì chuyện của Mạnh Hoàng?
Trần Bùi gật đầu.
– Đúng vậy. Anh có nghe mấy người nói sơ qua về chuyện của hai đứa chúng nó rồi. Anh thấy chuyện này em có phần hơi quá đáng.
– Em quá đáng?- Bà Minh Mĩ giận dữ hỏi lại.- Tất cả mọi việc em làm đều vì muốn tốt cho con trai của mình, như vậy cũng là quá đáng?
– Thiên Di là một đứa con gái rất tốt, chính nó cũng đã cứu Mạnh Hoàng trong vụ tai nạn trước đây. Bản thân anh không thấy con bé có gì đáng chê trách cả.
– Nhưng bố mẹ nó đang nợ tiền của gia đình chúng ta, ai biết được rằng có phải nó tiếp cận Mạnh Hoàng cũng chỉ vì tiền, vì muốn xóa đi số nợ kia? Rồi còn mọi người nữa, họ sẽ nghĩ gì khi con trai chúng ta yêu và lấy một đứa con gái đến ở nhà người khác để trả nợ?
– Em là mẹ của Mạnh Hoàng, vậy em có bao giờ nhận ra rằng từ lúc Thiên Di xuất hiện, con trai chúng ta đã thay đổi thế nào không? Nó đã bắt đầu biết yêu thương, biết cho đi và nhận lại. Đây chẳng phải là điều mà chúng ta luôn mong muốn sao?
– Đâu cần con bé đó thì Mạnh Hoàng mới như vậy? Em tin khi cảm nhận được tình thương của chúng ta thì tự bản thân Mạnh Hoàng cũng sẽ thay đổi.
– “Tình thương”? Em gọi thứ tình cảm cứng nhắc và áp đặt của em là tình thương?- Trần Bùi bắt đầu cao giọng.- Em không thể thôi cái tính cố chấp của mình đi được sao?
– Anh à.- Bà Minh Mĩ bước đến và nắm lấy tay chồng.- Bên ngoài kia có biết bao gia đình điều kiện tốt hơn muốn gả con gái cho chúng ta. Kết thân với họ, không chỉ tốt cho Mạnh Hoàng mà còn có lợi cho sự nghiệp và việc làm ăn của cả nhà họ Trần.
– Em muốn mang hôn nhân của con trai mình ra để làm công cụ làm ăn, đánh đổi hạnh phúc cả đời nó chỉ vì tiền?- Trần Bùi hất mạnh tay bà Minh Mĩ ra và quát lớn.
– Ý em… ý em không phải là như vậy.
– Ý em chính là như vậy! Anh không ngờ em lại là một người mẹ ích kỉ và lạnh lùng đến thế. Mạnh Hoàng không còn nhỏ nữa, hạnh phúc của nó là do nó lựa chọn và quyết định. Còn em, em hãy suy nghĩ cho kĩ về bản thân mình đi, đừng biến tình mẫu tử của em thành sự căm ghét của Mạnh Hoàng.
Trần Bùi giận dữ bước ra ngoài và đóng sập cửa lại. Bà Minh Mĩ ngồi phịch xuống đất như người mất hồn, một vài giọt nước mắt trào ra khỏi khóe mi. B
