Old school Easter eggs.
Cô dâu mặc váy đen

Cô dâu mặc váy đen

Tác giả: Yose_BTB

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323285

Bình chọn: 8.5.00/10/328 lượt.

sao? Còn… còn bệnh tình của Mạnh Hoàng nữa, đi gấp như vậy có phải đã rất nghiêm trọng rồi hay không? Thấy khuôn mặt đầm đìa nước mắt đang dần tái dại của Thiên Di, người phụ nữ kia vội vã hỏi địa chỉ và gọi taxi đưa nó về nhà. Thiên Di như người mất hồn, cứ ngơ ngác làm theo tất cả trong vô thức. Cả khi chiếc xe đã về tới nhà, nó vẫn ngồi im lặng, chỉ có hai dòng nước mắt là không ngừng trào ra trong đau khổ và vỡ vụn. Chiếc mày bay kia có lẽ đã cất cánh từ lâu, đã mang người con trai mà nó yêu thương nhất cùng cả trái tim và tình cảm của nó tới một vùng đất xa xôi… Bao giờ? Phải đến bao giờ chiếc máy bay ấy mới trở lại?

CHƯƠNG 22

Thiên Di ngồi co mình trong chiếc áo khoác len to sụ ngoài ban công, đôi mắt lặng lẽ nhìn xuống đường phố sáng đèn bên dưới. Mới đó mà mùa đông cùng những cơn gió lạnh thấu xương đã lại tới, Mạnh Hoàng đã rời Việt Nam được gần nửa năm. Trong suốt quãng thời gian đó, người bạn của Thiên Di không chỉ là nước mắt mà còn có cảm màn đêm. Bởi Thiên Di biết, khi màn đêm buông xuống thì ở đất nước bên kia bán cầu, bình minh mới bắt đầu xuất hiện. Thiên Di muốn Mạnh Hoàng có thể cảm nhận được tình cảm của nó dù là bất kì khoảng thời gian nào trong ngày. Mọi người đều nói Thiên Di ngốc, Thiên Di khờ nên mới chờ đợi một người trong khi không có bất kì thông tin nào về người đó, không biết khi nào người đó mới trở về. Nhưng Thiên Di chỉ mỉm cười khi nghe những lời ấy bởi nó chưa bao giờ ngừng hi vọng về một tương lai tốt đẹp với Mạnh Hoàng. Nó tin chắc rằng một ngày không xa nữa Mạnh Hoàng sẽ trở về bên nó, sẽ lại ôm chặt lấy nó mà nói rằng: ” Anh nhớ em”. Nghĩ đến đây, Thiên Di khẽ cầm chậu cây xương rồng hình trái tim bên cạnh lên và dịu dàng cất tiếng:

– Anh có biết tại sao em lại trồng xương rồng không? Đó là một loài cây tuy có vẻ ngoài khô cứng nhưng lại ẩn chứa sức sống vô cùng mãnh liệt. Và khi nó nở hoa thì những bông hoa mang một vẻ đẹp rất kì lạ, rất đặc biệt. Em hi vọng anh cũng như tình cảm của chúng ta sẽ giống như cây xương rồng này, luôn vươn lên mạnh mẽ dù ở bất kì hoàn cảnh nào. Hứa với em, ngày xương rồng nở hoa cũng là ngày anh trở về bên em, anh nhé? Em sẽ chờ… Nhất định, em sẽ chờ.

– Chán thật đấy! Trời lạnh làm tôi chẳng muốn bươc chân ra khỏi nhà. – Hoa nằm dài trên giường của Thiên Di, vừa trùm chăn kín mặt vừa than thở.

– Có Nam Huy bên cạnh thì sợ gì lạnh nữa? Chỉ có tôi mới cảm thấy lạnh.

Nghe thấy giọng nói trầm buồn của Thiên Di, Hoa vội chui ra khỏi chăn và ngồi sát vào cô bạn.

– Dạo này bà có nhận được tin tức gì từ Mạnh Hoàng không?

Thiên Di mỉm cười lắc đầu:

– Ngoại trừ lá thứ đầu tiên ấy thì chưa có bất kì thứ gì khác cả. Không email, không điện thoại, không lời nhắn,…

– Vậy… bà tính cứ mãi chờ đợi thế này sao? Nhìn thấy bà ngày ngày buồn bã, tôi cũng không vui chút nào. Hay bà…

– Hoa, bà hiểu tính tôi mà. – Thiên Di nhìn thẳng vào mắt Hoa.- Tôi sẽ kiên trì, tôi sẽ ở đây và chờ Mạnh Hoàng dù cho có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

Hoa siết nhẹ tay Thiên Di. Không một cái gật đầu hay tiếng “ừ” nào cả nhưng Thiên Di hiểu, Hoa đã, đang, và sẽ vẫn bên cạnh ủng hộ mình. Đột nhiên chiếc điện thoại trên bàn đổ chuông, nhạc bài hát We were in love vang lên càng làm không khí trở nên lạnh lẽo và u ám. Thiên Di chậm rãi nhấc điện thoại.

– Alo?

– Thiên Di à, tôi là Minh Mĩ đây.

Thiên Di mở to mắt kinh ngạc. Là điện thoại của mẹ Mạnh Hoàng từ Mĩ! Nó run run trả lời:

– Dạ… Cháu nghe đây cô.

– Đưa Mạnh Hoàng sang Mĩ đã lâu mà tới bây giờ tôi mới có thể gọi điện cho cô, chắc thời gian qua cô cũng đã chịu nhiều vất vả rồi. Tôi biết đây sẽ là cú sốc lớn với cô nhưng… cô hãy bình tĩnh nghe tôi nói… Mạnh Hoàng… Mạnh Hoàng… nó mất rồi! Các bác sĩ đều đã cố gắng nhưng ca phẫu thuật không thành công, Mạnh Hoàng… nó….

Thiên Di nghe bà Minh Mĩ nói mà tai nó như ù đi, tất cả mọi thứ đột nhiên trở nên đảo điên và quay cuồng trước mắt nó. Một sức ép vô hình nào đó đè nặng lên lồng ngực khiến trái tim Thiên Di như nổ tung vì đau đớn. Sự đau đớn không thể che giấu bộc lộ ra cả bên ngoài. Đôi mắt hoảng loạn của Thiên Di dáo dác nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm chút ánh sáng hiếm hoi nào đó nhưng chỉ một màu đen tăm tối bao phủ lấy nó. Tất cả đều trở nên nhạt nhòa và biến dạng, Thiên Di buông rơi chiếc điện thoại rồi ngã lăn ra đất, hai mắt nhắm nghiền.

– Thiên Di, Thiên Di! Bà sao vậy? Thiên Di! Tôi xin bà, bà đừng làm tôi sợ.

Hoa nhào tới đỡ lấy Thiên Di và ra sức lay gọi. Từ khóe mắt Thiên Di, một giọt nước mặn chát vừa mới rỉ ra.

***

– Mạnh Hoàng, anh đừng đi!- Thiên Di hét lớn rồi ngồi bật dậy, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi.

– Thiên Di, con tỉnh rồi hả?

Giọng nói êm dịu của mẹ ở bên cạnh kéo nó ra khỏi cơn ác mộng. Thiên Di nhìn xung quanh và nhận thấy mình đang nằm trong phòng, cả người mệt mỏi. Xung quanh là thuốc, là khăn… Cuối giường, mẹ của Thiên Di đang cẩn thận sắp xếp lại mọi thứ, khuôn mặt hiện rõ vẻ tiều tụy và lo lắng.

– Mẹ, con đã mơ một giấc mơ rất khủng khiếp. Con mơ Mạnh Hoàng chết, Mạnh Hoàng bỏ con mà đi.

– Thiên Di….- Mẹ nó khẽ xoa đầu con