Old school Swatch Watches
Cô dâu mặc váy đen

Cô dâu mặc váy đen

Tác giả: Yose_BTB

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323363

Bình chọn: 7.00/10/336 lượt.

gái, đôi mắt rơm rớm nước.- Không phải là mơ… con hôn mê đến hôm nay đã là ngày thứ ba. Còn Mạnh Hoàng… Mạnh Hoàng đi thật rồi!

Thiên Di như chết lặng. Không phải là mơ? Vậy cuộc điện thoại đó…?

– Không, không đúng. Mẹ đang nói dối con có phải không? Mẹ nói đi!- Thiên Di điên loạn gào lên trong nước mắt.- Mạnh Hoàng chưa chết, nhất định là chưa chết! Con biết rồi, ở đây có sự hiểu lầm nào đó. Con phải đi tìm Mạnh Hoàng!

Thiên Di nói rồi hất tung chiếc chăn và chạy ra cửa. Thấy vậy, mẹ nó vội vã chạy đến ôm chặt lấy nó, nước mắt lưng tròng:

– Thiên Di, con bình tĩnh lại đi! Con đừng làm mẹ đau lòng thêm nữa được không con?

– Mạnh Hoàng đã hứa với con là sẽ ở bên con, đã nói con đừng bỏ cuộc. Con đã chờ…

Mẹ cũng thấy mà, con đã chờ…phải không mẹ? Con có thể chờ mà sao Mạnh Hoàng không thể trở về bên con? Tại sao? Còn rất nhiều nơi chúng con muốn đến, rất nhiều việc chúng con muốn làm. Vả lại… vả lại con còn phải làm cô dâu của Mạnh Hoàng nữa. Thế nên Mạnh Hoàng không thể chết được! Không thể!

Thiên Di hét lớn và lại ngã xuống. Lần này không có lấy một giọt nước mắt nào trào ra. Là vì nước mắt đã cạn hết hay vì một trái tim đã vỡ vụn đóng băng thì không thể khóc?

Trời lạnh. Những cơn gió mùa đông bắc ùa đến cùng cơn mưa phùn lất phất càng làm thời tiết Hà Nội thêm khắc nghiệt. Mọi người ra đường đều khoác trên mình những chiếc áo to dày và ấm áp, ai ai cũng cắm cúi đi thật nhanh để mong thoát khỏi cái giá lạnh ngoài đường phố càng sớm càng tốt. Hoa không nằm ngoài số đó, nó nhét hai tay sâu vào bên trong túi áo, vừa đi vừa xuýt xoa. Vì đi nhanh nên thoắt cái nó đã dừng chân trước cổng nhà Thiên Di. Sau khi được cô giúp việc dẫn vào, Hoa chậm rãi tiến lại phía phòng khách.

– Cháu chào cô.- Hoa cúi đầu khi thấy mẹ Thiên Di ngồi lặng lẽ trong phòng, ánh mắt không rời phía nhà bếp.

– Cháu đến rồi à? Ngồi đi.

Hoa mỉm cười ngồi xuống ghế rồi đặt chiếc túi xách sang bên cạnh.

– Tình hình Thiên Di thế nào rồi cô?

– Vẫn không có gì tiến triển, cũng đã mấy tuần trôi qua rồi. Các bác sĩ đều nói đây là một triệu chứng tâm lí, nó phải tự mình thoát khỏi những điều ấy thì mới có thể hồi phục được.

– Cô để cháu vào thăm Thiên Di được không?

Mẹ Thiên Di gật đầu buồn bã. Hoa đứng lên và đi vào trong bếp. Vừa tới nơi, Hoa đã thấy Thiên Di đang lúi húi trộn bột mì để nướng bánh. Nướng bánh xong nó lại trộn bột mì…rồi lại nướng… Phát hiện ra có người đang quan sát mình, Thiên Di cười tươi và chạy lại phía Hoa.

– Sao tới giờ bà mới đến. Mau vào đây!- Thiên Di nói rồi kéo tay Hoa tới bên bàn ăn, nơi có đến hàng chục chiếc bánh đủ loại.- Bà nói Mạnh Hoàng thích ăn bánh nào nhất? Bánh quy, hay là bánh kem? Tôi không biết nên cứ làm tất cả, lát nữa mang đến cho Mạnh Hoàng.

– Thiên Di.- Hoa xót xa nhìn cô bạn.- Mạnh Hoàng đã chết rồi. Người chết thì không thể ăn bánh của bà nữa, bà hiểu không?

Thiên Di ngơ ngác nhìn Hoa, rồi lại ngơ ngác nhìn chỗ bánh như một đứa trẻ. Những chiếc bánh này đều rất ngon mà, sao Mạnh Hoàng có thể không ăn được chứ? Thiên Di lại nhoẻn miệng cười rồi tiến về chỗ lò nướng, đút khay bánh mới làm xong vào trong lò. Dường như không thể chịu đựng được cảnh này thêm một phút nào nữa, Hoa chạy lên phòng Thiên Di và lôi ra một đống đồ đạc. Rồi nó lại chạy xuống bếp và ném tất cả những thứ ấy lên bàn.

– Thiên Di, bà nhìn đi! Đây là ảnh của Mạnh Hoàng. Nhưng Mạnh Hoàng đã chết rồi, ca phẫu thuật không thành công, cậu ấy đã chết thật rồi!

Thiên Di ngừng tay và từ từ cầm mấy tấm ảnh lên.

– Đúng rồi, là Mạnh Hoàng. Nhưng… Mạnh Hoàng không chết. Bà đừng nói linh tinh, Mạnh Hoàng không chết! Cậu ấy vẫn sống và sẽ nhanh trở về đây thôi.

– Bà đừng tự lừa gạt bản thân mình nữa!- Hoa bóp mạnh vai Thiên Di.- Bà và Mạnh Hoàng đã rất yêu nhau, hai người đã có những kỉ niêm đẹp với nhau nhưng đó chỉ là quá khứ! Bây giờ Mạnh Hoàng đã chết, bà phải sống cho hiện tại và tương lại, hiểu chưa? Bà nghĩ bà hành hạ bản thân mình thế này thì Mạnh Hoàng có thể sống lại ư? Bà làm vậy liệu Mạnh Hoàng có thể mỉm cười được không?

Thiên Di mở to mắt nhưng rồi đôi mắt ấy dần cụp lại, nó ngồi phịch xuống đất như một cái xác không hồn. Những tiếng nấc nghẹn ngào vang lên. Một tiếng… Hai tiếng… Cuối cùng vỡ tan thành những giọt nước mắt đầy đau đớn.

– Tương lai? Tôi còn có tương lai sao? Đúng rồi, tương lai của tôi chính là làm cô dâu của Mạnh Hoàng. Tôi muốn làm vợ của cậu ấy.

– Bà nói cái gì?- Hoa thốt lên kinh ngạc.

– Tôi muốn làm vợ của Mạnh Hoàng.- Thiên Di rành rọt nhắc lại từng tiếng.

– Bà điên sao? Mạnh Hoàng đã chết rồi.

– Mạnh Hoàng đã chết, nhưng ngoài Mạnh Hoàng tôi cũng không lấy ai cả. Tôi sẽ tổ chức đám cưới…

– Bà… thực sự muốn như vậy sao? Bà đã suy nghĩ kĩ chưa? Nhưng còn bố mẹ của bà?

– Tôi tin rồi họ cũng sẽ đồng ý.

Thiên Di chỉ nói như vậy rồi lẳng lặng bước ra ngoài. Bầu trời bên ngoài cũng giá lạnh y như tâm hồn của nó.

***

Thiên Di đứng soi mình trước gương, bên cạnh là ngổn ngang đủ mọi thứ để chuẩn bị cho lễ cưới ngày mai. Đúng vậy, ngày mai Thiên Di sẽ đến lễ đường, sẽ chính thức trở thành