Polaroid
Cô dâu mặc váy đen

Cô dâu mặc váy đen

Tác giả: Yose_BTB

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323804

Bình chọn: 9.5.00/10/380 lượt.

ẽ Mạnh Hoàng cũng đang đau buồn như nó, thậm chí là đau buồn hơn nó. Thiên Di ôm chặt hộp bánh trong tay và lặng lẽ đứng trước cửa nhà Mạnh Hoàng. Bỗng nhiên mây đen từ đâu ùn ùn kéo đến, những hạt mưa bắt đầu rơi lách tách xuống mặt đất. Chỉ một lát sau mưa đã giăng trắng bầu trời, nhanh đến không ngờ. Thiên Di vẫn đứng dưới mưa mặc cho cả mình và hộp bánh đều đã ướt nhẹp. Một chiếc taxi đi tới trong màn mưa và dừng lại ngay trước mặt Thiên Di. Từ trong xe, Hoa vội vã bước xuống, không quên mang theo chiếc ô màu xanh.

– Mẹ bà nói không sai, bà đúng là đồ ngốc mà.- Hoa vừa che ô cho Thiên Di vừa giận dữ lên tiếng.

– Tôi chỉ muốn đợi để đưa cái này cho Mạnh Hoàng. Đây là loại bánh mà Hoàng thích ăn nhất. Vả lại, biết đâu mẹ Mạnh Hoàng sẽ mềm lòng…

– Sẽ chẳng có chuyện người đàn bà sắt đá ấy mềm lòng đâu! Nghe tôi, đây không phải là ý hay. Giờ về nhà đã rồi tôi với bà tính tiếp.

Hoa nói rồi nhanh chóng kéo Thiên Di vào trong xe. Nhìn cô bạn của mình run rẩy và tội nghiệp trong nỗi đau, lòng Hoa cũng như quặn thắt. Càng thương Thiên Di bao nhiêu thì Hoa càng thấy cảm động trước tình cảm của hai kẻ ngốc này bấy nhiêu. Tình yêu của họ đẹp và mãnh liệt, chứ không giống như thứ tình cảm dối trá của người đó…

Mạnh Hoàng lặng lẽ đứng bên cửa sổ, ánh mắt vẫn nhìn xuống phía dưới dù cho chiếc taxi kia đã đi khuất từ bao giờ. Ánh mắt ấy, khuôn mặt ấy, thân hình bé nhỏ trong mưa ấy,… tất cả như làm cho trái tim Mạnh Hoàng tan nát. Mạnh Hoàng hận mình không thể ngay lập tức chạy đến bên cạnh và ôm chặt người con gái ấy vào lòng. Hoàng vốn định sẽ đợi thêm một thời gian nữa xem phản ứng của mẹ mình thế nào nhưng có lẽ, người phụ nữ bao năm lăn lộn trên thương trường, ngày ngày chỉ biết đến những cuộc làm ăn buôn bán và những khoản lợi nhuận khổng lồ giờ đây đã trở nên chai sạn và cứng nhắc. Những việc làm của Thiên Di dường như vẫn chưa đủ để bà Minh Mĩ mở lòng cho hai người một cơ hội. Vậy thì đã đến lúc Mạnh Hoàng phải tham gia cuộc chiến- một cuộc chiến nhằm phá bỏ những suy nghĩ bảo thủ, cố chấp và cũng là cuộc chiến để bảo vệ người con gái mình yêu. Mạnh Hoàng tiến lại gần phía cánh cửa.

– Tôi có chuyện cần nói với mẹ tôi.

Một lát sau, có tiếng mở cửa và bà Minh Mĩ bước vào phòng. Hôm nay bà khoác trên mình bộ váy màu rượu vang sang trọng, đầy quý phái. Những trang sức đá quý trên người càng làm tăng thêm vẻ đẹp mặn mà của người phụ nữ đã đến tuổi trung niên.

– Con đã quyết định từ bỏ rồi chứ? Mẹ biết mà, một con bé ngốc nghếch đứng chờ dưới mưa dù biết không có hi vọng thì sao xứng với con.- Bà Minh Mĩ mỉm cười ngồi xuống ghế.

– Mẹ nhầm rồi.- Mạnh Hoàng lạnh lùng cất lời.- Chẳng lẽ đến bây giờ mẹ vẫn chưa hiểu được tình yêu của chúng con?

– Đừng có nhắc đến hai từ ấy với mẹ!

– Nhưng mẹ nhất định phải nghe! Tình yêu không phải là thứ mà mẹ có thể ngăn cấm hay ép buộc. Con cũng sẽ không để mẹ tiếp tục làm tổn thương đến Thiên Di nữa.

– Vì con bé đấy mà con dám quay lưng lại chiến tranh với mẹ?- Bà Minh Mĩ đứng phắt dậy, ánh mắt không giấu nổi sự tức giận.- Con bé đó có gì đáng để con làm vậy?

– Thiên Di là tất cả những gì con có, thậm chí cô ấy còn cứu mạng con, cứu mạng đứa con trai của mẹ đấy, mẹ hiểu không?

– Mua được chứ? – Bà Minh Mĩ cười khẩy.- Mẹ đang hỏi con liệu tiền sẽ mua được cái gọi là “cứu mạng” đấy chứ? Mai mẹ sẽ sang nhà con bé đó và đưa tiền cho gia đình bên ấy, số tiền họ nợ nhà ta cũng sẽ được xóa hết. Vậy là được đúng không? Cái giá đó không hề rẻ đâu.

– Mẹ thôi đi! Đừng lúc nào cũng nhắc đến tiền! Ngày nào mẹ chưa chấp nhận Thiên Di thì ngày ấy con tuyệt đối không ăn và mẹ cũng đừng vô ích bảo bác sĩ đến đây khám bệnh cho con.

Mạnh Hoàng nói rồi quay mặt ra phía cửa sổ mặc cho bà Minh Mĩ đang đứng nhìn con trai mình một cách trân trối. Hai mắt bà mở to hết cỡ, đôi lông mày dướn cao một cách bất thường.

– Con…- Bà Minh Mĩ như không tin vào những gì vừa nghe thấy. Phải đến vài phút sau bà mới lấy lại được bình tĩnh.- Giỏi lắm! Con tưởng dùng hạ sách này thì mẹ sẽ đầu hàng sao? Muốn tuyệt thực? Vậy thì cứ tuyệt thực đi!

Và một lần nữa bà Minh Mĩ bước ra khỏi phòng trong sự tức giận gần như không thể kiềm chế. Rốt cuộc thì con bé đó đã cho con trai bà uống bùa mê thuốc lú gì? Nếu chuyện đã đi quá xa thế này, thì bà lại càng không thể nhắm mắt cho qua.

***

Thiên Di ngồi lặng lẽ trong phòng. Tiếng nhạc vui vẻ của bài Firefly không làm tâm trạng Thiên Di nhẹ nhõm hơn chút nào. Nó chăm chú ngắm nhìn chiếc vòng tay đang lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời- chiếc vòng mà Mạnh Hoàng đã tặng nó khi còn ở Nha Trang. Bỗng nhiên từ bên ngoài có tiếng gõ cửa, giọng nói của mẹ Thiên Di vang lên.

– Thiên Di, có người tìm con này.

Mẹ Thiên Di vừa dứt lời thì cánh cửa bật mở.

– Cô Sang? Sao cô lại đến đây?- Thiên Di ngạc nhiên nói lớn.

Cô Sang mỉm cười bước vào phòng và ôm chặt lấy Thiên Di. Nỗi xúc động khiến đôi tay cô trở nên run rẩy.

– Cô Thiên Di, gặp cô tôi mừng lắm.

– Cháu cũng vậy… Nhưng sao hôm nay cô lại tìm cháu?

Cô Sang từ từ buông tay ra và buồn bã nhìn Thiên Di.

– Thật ra tôi lén