y âm thanh đáng sợ hơn là mờ mịt.
Lãnh An Thần nói sẽ tin cô, nhưng bây giờ còn có thể tin sao?
Cô đụng người đàn bà anh yêu mến nhất…
Cũng không biết trải qua bao lâu, Đoan Mộc Mộc nghe được âm thanh cửa phòng mở ra, một người cảnh sát tuổi còn trẻ đi vào, gõ cửa nói, “Luật sư của cô tới, có chuyện có thể nói với anh ấy.”
Là luật sư tới, nhưng cô không có tìm luật sư, nhất định là Lãnh An Thần sắp xếp, vậy vì sao anh không đến?
Đoan Mộc Mộc trầm mặc nhìn cửa, thấy một người đàn ông giày tây, số tuổi cũng không lớn, cũng chỉ hơn ba mươi tuổi, nhưng hai mắt lộ ra tinh anh, anh ngồi vào trước mặt Đoan Mộc Mộc, cũng đặt một ly trà nóng trước mặt cô, sau đó nhàn nhạt mở miệng, “Tôi là luật sư của Lãnh An Thần tiên sinh, Vương Minh Đào.”
“Anh ấy đâu?” Đoan Mộc Mộc nhìn người đàn ông trước mắt, chợt phát giác cũng không quan tâm vụ án thế nào, chỉ là muốn biết lúc này Lãnh An Thần ở nơi nào, đang làm gì?
Vương Minh Đào hơi ngừng lại, nói tiếp, “Thật xin lỗi, Lãnh tiên sinh chỉ bảo tôi tới giúp cô, nếu như cô có cái gì có thể nói với tôi, tôi tin tưởng nhất định sẽ trả lại công bằng cho cô.”
Đây là anh sắp xếp sao? Nếu thế tại sao anh không đến!
Đoan Mộc Mộc nâng ly trà trước mặt lên, uống một hớp, chỉ là trà rất đắng, đắng làm cô khó có thể nuốt xuống, gian nan nuốt xuống trà đắng, cô ngẩng đầu nhìn về phía luật sư, “Anh ấy bảo anh khuyên tôi nhanh nhận tội sao?”
Luật sư bị lời của cô làm cho sững sờ, hình như nhìn thấu vẻ mặt hốt hoảng của cô, không thể không nói, “Tình huống của cô chỉ có thể gặp luật sư cho nên Lãnh tiên sinh căn bản không tới được.”
Hoá ra là như vậy!
Nghe được câu này, tâm tình rối rắm của Đoan Mộc Mộc mới an định chút, lại nghe luật sư hỏi, “Cô có thể nói một chút về tình hình lúc đó được không? Tôi muốn hiểu cặn kẽ, như vậy mới có lợi cho cô.”
Nhưng hình như Đoan Mộc Mộc không nghe lọt lời nói của luật sư, vì vậy lại hỏi, “Anh ấy có nói cái gì không?”
Luật sư sửng sốt một chút, lắc đầu.
Anh không muốn nói một câu với cô sao? Hay là trong lòng đã ngầm thừa nhận cô là người đụng Tần Quỳnh?
Trước khi tới luật sư biết quan hệ giữa cô và Tần Quỳnh, giờ phút này nhìn dáng vẻ của cô, hình như có chút không đành lòng, giải thích, “Lãnh tiên sinh bảo tôi tới, chính là tin tưởng cô vô tội, Lãnh phu nhân cô nên phối hợp, nói việc đã qua ra.”
Đoan Mộc Mộc ngốc ngốc nhìn trà nóng trước mặt, chỉ thấy khí nóng từ từ lạnh đi, giống như là lòng của cô, trước mắt cô là mỗi một chi tiết nhỏ về cuộc gặp mặt đối thoại với Tần Quỳnh, nhưng cô nói không ra lời, cổ họng như bị người bóp, cô không mở miệng được.
Thật ra thì cô không có dũng khí, nói chuyện như kéo dài trận chiến lao lực, vừa rồi cô đã moi tim nôn ra máu nói một lần với cảnh sát, hiện tại cô không còn có hơi sức lại đi lặp lại.
“Phòng cà phê có camera, các người tự đi xem” Đoan Mộc Mộc biết luật sư tới, cũng không thể để cho anh ta tay không mà về, huống chi người ta là vì tốt cho mình.
Lúc này lại nghe thấy tiếng thở dài của luật sư, “Rất không khéo, camera trong phòng cà phê bị hỏng, cho nên…”
Camera bị hỏng?
Làm sao sẽ đúng lúc như vậy!
“Lân cận thì sao? Cũng không thể hỏng nốt chứ?” Đoan Mộc Mộc mơ hồ cảm thấy mùi vị âm mưu.
Luật sư chuẩn bị ghi chép thì dừng bút lại, nhìn Đoan Mộc Mộc, nói một câu khiến cô vô cùng tuyệt vọng, “Chỗ đó rất vắng vẻ, những cửa hàng khác mặt tiền nhỏ căn bản không có camera.”
Lời này có nghĩa là chỉ cần Tần Quỳnh mở miệng chỉ định cô đụng người, như vậy cô có trăm cái miệng cũng không thể biện bạch?
Ý thức được việc này, Đoan Mộc Mộc chợt buồn cười, cô tự cho là thông minh, tự cho là trong trận đấu với Tần Quỳnh mình hơi thắng, nhưng cuối cùng người thắng lại là cô ta.
Nếu như cô ta một mực chắc chắn mình, Đoan Mộc Mộc tất nhiên không cách nào lật người.
Được, thật tốt!
“Tôi không có gì đáng nói, hay là chờ cô ấy tỉnh dậy” Không phải Đoan Mộc Mộc buông tha, mà cảm thấy bây giờ không cần thiết lãng phí nước miếng, bởi vì hiện tại cô nói nhiều hơn nữa cũng không bằng một câu nói của Tần Quỳnh khi tỉnh lại.
Luật sư lại hỏi cô một vài lời, nhưng cô im bặt không nói, cuối cùng không có cách nào, luật sư đành phải rời đi.
Cửa phòng đóng lần nữa, Đoan Mộc Mộc mệt lả té ở trên ghế, cô chỉ cảm thấy mệt mỏi, ngắm nhìn cửa sổ nhỏ trong phòng thẩm vấn, rất nhỏ, ánh sáng cũng rất yếu, hình như trời sắp tối rồi.
Còn nhớ rõ cô bị cảnh sát mang tới đây, chính là sau giữa trưa, mà bây giờ đã sắp tối rồi, hóa ra cô đã bị giam lâu như vậy.
Cả đời này lần đầu tiên vào đồn cảnh sát, hẳn là bởi vì một cô gái, Đoan Mộc Mộc chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ như vậy.
Trời bên ngoài càng ngày càng mờ, cuối cùng bốn phía hòa thành một màu sắc, lúc này cô chợt nhớ tới đứa bé còn ở vườn trẻ, không khỏi lo lắng.
Có thể tưởng tượng Lãnh An Thần vẫn còn nhớ, bất luận như thế nào, rốt cuộc anh có yêu mình hay không, đó dù sao cũng là con anh, anh sẽ không mặc kệ đâu!
Nhắm mắt lại, cô ép buộc mình không thèm nghĩ nữa, nhưng mắt khép lại cũng có lệ chảy xuống từ khóe mắt…
Tại sao có thể có lệ? Rõ ràng cô không muốn k