XtGem Forum catalog
Cô dâu nhỏ bị gạt cưới của tổng giám đốc

Cô dâu nhỏ bị gạt cưới của tổng giám đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3217232

Bình chọn: 8.00/10/1723 lượt.

Tô Hoa Nam chia tay với Anmi, làm sao có thể? Lúc này Đoan Mộc Mộc mới cảm giác mình cần phải thứ gì đó.

Đúng lúc này, cửa phòng lại bị đẩy ra, cô cho là Tô Hoa Nam trở lại, vội vàng nói, “Hoa Nam, anh đừng như vậy…”

Thanh âm bị dáng người ngăn lại, bởi vì cô nhìn thấy người tới không phải Tô Hoa Nam, mà là Tần Quỳnh, mặc dù cô ta cũng mặc đồng phục bệnh nhân, nhưng khí thế cao cao tại thượng kia cũng không giảm bớt.

“Tôi còn tưởng rằng cô thánh khiết thế nào, hóa ra cũng chỉ có thế!” Tần Quỳnh mở miệng chính là châm chọc, “Vừa bá chiếm An Thần, vừa không rõ ràng với chú hai anh ấy, Đoan Mộc Mộc, tại sao cô có thể không biết xấu hổ như vậy?”

Tấm màn che giữa các cô đã bị xé ra, cho nên hiện tại nói gì đều trần trụi trắng trợn, không cần phải che giấu nữa.

“Cấm cô nói bậy” Đoan Mộc Mộc chột dạ, “Quan hệ giữa tôi và Hoa Nam không giống như cô nghĩ.”

“Không phải anh ta hôn cô sao?” Tần Quỳnh nhanh chóng nói tiếp khiến Đoan Mộc Mộc tắt tiếng.

Bầu trời bên ngoài cửa sổ tối đen hoàn toàn, trong phòng bệnh không còn một chút ánh sáng, Tần Quỳnh đứng ở nửa bước xa hướng về, nhưng trong mắt cô ta lại sáng quắc, sáng làm cho người ta hoảng hốt.

“Cô buông tay đi!” Tần Quỳnh mở miệng, giọng nói lại trầm xuống, ít gây sự hơn lúc trước, “Quá khứ giữa tôi và An Thần ai cũng không thể thay thế, hai người cùng ăn một chén bột đậu, vì có thể gặp mặt nhau, anh ấy tình nguyện đứng ở trong mưa to bị xối cả đêm, còn vì đưa một phần quà tặng, anh ấy đi rửa chén đĩa cho người ta, đôi tay lạnh cóng nứt ra…”

Trước mắt Đoan Mộc Mộc hiện ra những tình cảnh này, nhưng chung quy lại cũng không cách nào đem những thứ kia gắn với Lãnh An Thần, anh là một người kiêu ngạo, ở trong mắt của Đoan Mộc Mộc, cuộc đời anh có những thứ tốt nhất, mà sẽ không phải ăn một chút khổ, nhưng Tần Quỳnh lại nói như vậy.

Mục đích của cô ta là cái gì đã rất rõ ràng, mặc dù Đoan Mộc Mộc thừa nhận đau lòng khi nghe xong lời này, nhưng cũng không đại biểu cho cái gì, vì thế cười nhạt một tiếng, “Vậy thì như thế nào, dù sao cũng là quá khứ, mọi người sống cho hiện tại cùng tương lai, không phải sao?”

Hình như Tần Quỳnh không ngờ cô nghe được những lời đó còn bình tĩnh như thế, “Lúc này anh ấy ở bên cạnh tôi, dù bây giờ cô ôm đứa bé của anh ấy, nhưng nửa giờ sau, anh ấy vẫn ôm tôi, đút tôi ăn, cô muốn hôn nhân thế này sao?”

Một câu nói đâm chọt chỗ đau nhất của Đoan Mộc Mộc, cô suýt nữa bật thốt lên câu không muốn, nhưng nghĩ đến Lãnh An Thần từng nói cho anh thời gian, cô lại cười, “Vậy thì như thế nào? Xã hội hiện nay đàn ông nào không có hai ba phụ nữ, chờ ngày nào đó anh ấy chơi chán, cuối cùng còn không phải là quay về nhà sao, tôi mới là vợ của anh ấy, cô gái duy nhất có thể công khai đứng ở bên cạnh anh ấy trong suốt đời này.”

Ý là đang nói dù Tần Quỳnh cùng anh yêu nhau đi nữa, cô ta cũng chỉ là tiểu tam không thể lộ ra ngoài ánh sáng mà không bằng người vợ trước mặt là cô đây, thân phận của cô ta sẽ bị người người khinh bỉ.

Sắc mặt của Tần Quỳnh không tốt, gần như hòa làm một thể cùng bóng đêm, “Nếu như cô đã nghĩ như vậy, tôi cũng không cần thiết phải nhiều lời… Lúc trước cho là cô có khả năng rời xa anh ấy bốn năm, tất nhiên sẽ không yêu anh ấy, bây giờ nhìn lại không phải vậy, cô yêu anh ấy!”

“Tần tiểu thư thật biết nói đùa, anh ấy là chồng tôi, tôi đương nhiên yêu rồi!” Đoan Mộc Mộc đáp lại cô ta.

“Vậy thì tốt, tôi mỏi mắt mong chờ, xem xem tình yêu của cô vĩ đại đến đâu?” Lúc Tần Quỳnh nói những lời này, Đoan Mộc Mộc nghe được mùi vị âm mưu, tai nạn xe cộ chính là một cái trong số đó, cô không biết cô gái này còn có mánh khóe gì, nhưng hiện tại Đoan Mộc Mộc không thể lùi bước, chỉ có thể gặp chiêu phá chiêu.

“Được, chúng ta chờ xem!” Đoan Mộc Mộc cười cười, “Người cười đến cuối cùng chính là người chiến thắng!”

Tần Quỳnh đi, Đoan Mộc Mộc lại không có cảm thấy nhẹ nhõm, cô giống như là một người bị buộc trên chiến trường, cảm thấy mệt mỏi, cũng không có khả năng lui ra, đúng như chiến tranh, cô không muốn chút nào.

“Cạch!”

Làm một tiếng vang, bên trong gian phòng lập tức sáng lên, ngay sau đó Đoan Mộc Mộc nhìn thấy hai bóng người bé nhỏ chạy về phía mình ––

“Mẹ”

Một tiếng êm ái, trong nháy mắt giải tán tất cả thương tổn cùng đau trong cô, Đoan Mộc Mộc đưa tay muốn ôm bọn trẻ, lại bị Lãnh An Thần đưa tay ra ngăn cản, sau đó nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của anh hướng về phía hai đứa bé, “Cha dặn các con thế nào, quên rồi sao?”

Tiểu Đường Tâm gật đầu một cái, “Chưa, nhưng con thật nhớ mẹ thân yêu.”

Đoan Mộc Mộc lôi Lãnh An Thần, “Em không sao!”

Nói xong, đưa tay hướng về phía hai đứa con, nhưng bọn trẻ cũng không dám đến gần cô hơn, cuối cùng Đoan Mộc Mộc chỉ có thể nhìn hướng Lãnh An Thần, anh tự tay ôm hai tiểu tử kia lên trên giường, sau đó để cho bọn họ thân mật.

“Mẹ, ba nói trong bụng mẹ có em bé rồi, thật sao?” Tiểu Đường Tâm luôn không để lời nói trong lòng, tay nhỏ bé đặt trên bụng Đoan Mộc Mộc.

Đoan Mộc Mộc nhìn Lãnh An Thần một cái, trong mắt của anh tràn đầy dịu dàng, còn mang theo nụ cười, tiếc là cô nhìn lại cảm thấ