ốn, em không muốn mới ở cùng anh đã lại phải tách ra như thế!” Tần Quỳnh ôm lấy Lãnh An Thần, ôm thật chặt.
Cái kết quả này khiến Lãnh An Thần cũng không có nghĩ đến, trong khoảng thời gian ngắn anh cũng không biết nên nói cái gì, nói thật mặc dù vẫn còn oán hận cô, nhưng thời điểm nghe cô bị loại bệnh này, anh vẫn cảm thấy không thể nào lập tức tiếp thu được.
Một đêm này, Lãnh An Thần không trở về, Đoan Mộc Mộc cũng không ngủ, cô vẫn nhìn ngoài cửa sổ, vẫn nghe động tĩnh, nhưng cho đến trời sáng, cho đến khi lòng cô còn lạnh hơn so với sương sớm ngoài cửa sổ, cô cũng không đợi được anh trở lại.
Có phải xì căng đan nháo quá lớn nên làm khó anh rồi không?
Hay Tần Quỳnh đã xảy ra chuyện gì?
Hoặc là trong công ty có biến cố gì?
Hoặc là bản thân anh…
Một đêm này, cô suy nghĩ rất nhiều, nhưng không có dũng khí gọi điện thoại cho anh, cứ có cảm giác mình làm sai cái gì rồi, không còn mặt mũi nào.
“Mẹ, sao mẹ không ăn cơm?” Huân Huân thấy cô ngẩn người thì hỏi.
“Đúng vậy đó mẹ, mẹ xem mắt mẹ nghiêm trọng như mắt gấu rồi kìa!” Tiểu Đường Tâm cũng phụ họa theo.
“Cha chưa trở về, mẹ lo lắng cho cha sao?” Huân Huân nhạy cảm hơn tiểu Đường Tâm, một câu nói đã hỏi tới vấn đề quan trọng.
Đoan Mộc Mộc đau khổ cả đêm, bị câu hỏi của hai đứa bé làm cho muốn khóc, nhưng không được, cho dù muốn khóc cũng không khóc trước mặt bọn trẻ, cô liều mạng đè nén chua xót trong lòng, cố gắng nặn ra nụ cười, “Không có việc gì, các con đừng đoán lung tung!”
Thật sự sợ tâm sự của mình bị hai đứa bé phát giác, Đoan Mộc Mộc mở ti vi, nhưng vừa nhìn thì trái tim nhất thời càng rối loạn, sáng sớm trên tin tức nói tối hôm qua nội thành xảy ra tai nạn xe cộ…
Đứa bé được tài xế đưa đi, Đoan Mộc Mộc cũng không để ý điểm khó chịu trong lòng, gọi điện thoại cho Lãnh An Thần, lại là tắt máy, trước giờ anh luôn không tắt máy.
Sợ hãi xông tới, trái tim bị đày vào khoảng không, Đoan Mộc Mộc lại gọi cho Đỗ Vấn, vẫn không cách nào tiếp thông, tại sao có thể như vậy? Mỗi người đều không liên lạc được?
Đoan Mộc Mộc không thể bình tĩnh được nữa, cô quyết định đến hiện trường tai nạn xe nhìn, cũng không biết vì sao, ngày thường lập tức có thể khởi động xe, hôm nay làm thế nào cũng không mở được, cô gấp đến muốn khóc, cuối cùng nghe được có người gõ cửa xe, cô thấy là người làm nữ trong nhà, “Phu nhân, điện thoại của cô!”
Cô quá gấp, lại làm rơi điện thoại di động, lấy tới liền nghe, số điện thoại cũng không xem, cho là Lãnh An Thần, mở miệng liền hỏi, “Anh đang ở đâu, vì sao tắt máy, em lo lắng gần chết?”
Đầu kia trầm mặc, chốc lát mới mở miệng, “Mộc Mộc, em làm sao vậy?”
Đoan Mộc Mộc sửng sốt, lúc này mới nhìn mã số, lại là Tô Hoa Nam, căn bản không phải Lãnh An Thần, cô chịu đựng đau khổ cả đêm, giờ phút này cũng không tiếp thu nổi nữa, “Hoa Nam, tôi không tìm được anh ấy… Không phải anh ấy bị tai nạn xe cộ chứ? Tôi xem tin tức, tôi…”
“Mộc Mộc, em nói linh tinh gì thế?” Tô Hoa Nam ngắt lời cô, sau đó nói, “Cậu ta không có việc gì.”
Đoan Mộc Mộc giống như là nghe nhầm, thật lâu không dám đáp lại, cho đến khi đầu kia gọi cô, “Mộc Mộc, em không sao chứ?”
“Vậy anh ấy ở đâu?” Cô rốt cuộc tìm về trái tim của mình, nhẹ hỏi.
Tô Hoa Nam không trả lời, hình như Đoan Mộc Mộc đã hiểu ra cái gì, “Anh ấy ở chung một chỗ với Tần Quỳnh thật sao?”
“Ngày hôm qua cậu ta có làm cái gì với em hay không?” Tô Hoa Nam hỏi ngược lại.
Ngày hôm qua…
Tất cả đều giống như đoạn phim tua chậm, Đoan Mộc Mộc cười lạnh, “Có phải anh đặc biệt kỳ vọng anh ấy làm cái gì với tôi hay không? Hay kỳ vọng anh ấy về nhà trực tiếp ly hôn cùng tôi?”
“Mộc Mộc, em…”
Tô Hoa Nam còn chưa nói hết, Đoan Mộc Mộc đã nói tiếp, “Các người đạo diễn tuồng vui rất đặc sắc, coi tôi như đứa ngốc.”
“Em nghĩ anh làm vậy?” Tô Hoa Nam khẽ hỏi, âm thanh bao hàm khổ sở.
“Vậy muốn tôi nghĩ như thế nào? Bằng không làm sao sẽ đúng lúc như vậy?” Ngày hôm qua Đoan Mộc Mộc suy nghĩ cả đêm, thậm chí cô cũng hy vọng là mình đa nghi, nhưng quá đúng lúc, không thể không khiến người ta hoài nghi.
“Nếu em nghĩ rằng anh làm, vậy thì anh không còn lời nào để nói” Giọng Tô Hoa Nam rất trầm, hình như còn mang theo khàn khàn, “Anh gọi điện thoại cũng bởi vì không yên lòng về em, nếu em không phải tin thì thôi vậy… Còn nữa, anh không thể không nhắc nhở em, Lãnh An Thần không đáng giá để em bỏ ra như thế.”
Nói xong liền cúp điện thoại, không cho Đoan Mộc Mộc cơ hội mở miệng, cô ngẩn người cầm điện thoại di động, qua thật lâu, thân thể ngồi cũng sắp tê dại, điện thoại di động của cô vang lên lần nữa, lần này cô xem rõ ràng, là một chuỗi mã số rất xa lạ.
Sẽ là ai?
Bản năng muốn suy đoán, nhưng cô không cẩn thận ấn nút nghe, bên kia truyền đến âm thanh xa lạ, “Lãnh phu nhân sao? Cả đêm không thấy chồng mình thì cô có cảm tưởng gì?”
Đoan Mộc Mộc ngu muội giống như là bị người ta gõ một gậy.
Bên kia cười nhẹ hai tiếng, “Yên tâm, chồng cô không có làm loạn ở bên ngoài, chẳng qua là bị anh em tôi mời tới uống trà, nhưng cậu ta làm rớt một bảo bối của tôi, cho nên cậu ta phải lấy chút tiền tới bồi thường… Một tỷ