” Anmi chợt mở miệng, sau đó Đoan Mộc Mộc lại nghe thấy âm thanh thứ gì bị ném bể.
Tất cả âm thanh ở nơi này đều lắng xuống, Đoan Mộc Mộc tránh ra từ trong ngực Tô Hoa Nam, lại bị cảnh tượng trước mắt kinh động…
Người Tô Hoa Nam đều là bột đậu, ngay cả trên mặt và trên đầu cũng có, nếu như không phải anh che chở mình, những thứ đồ này nên rơi vào trên người cô, bởi vì người Anmi hận là cô.
“Hoa Nam, anh có sao không?” Quan tâm theo bản năng, Đoan Mộc Mộc đưa tay dọn dẹp những thứ đồ trên đầu cùng trên người anh.
Chợt, tách tách tách tách ánh sáng nhấp nhoáng, Đoan Mộc Mộc cảnh giác thì Lãnh An Thần đã bảo vệ cô, nhưng cô biết hình như đã chậm một bước.
––”Xin hỏi Lãnh tổng, đối với chuyện ngày hôm nay ngài thấy thế nào?”
––”Lãnh tổng, có tin đồn nói năm xưa vợ ngài cùng Tô tổng là một đôi, chuyện này có phải là thật hay không?”
Câu hỏi của phóng viên đập vào mặt, làm cho người ta không chống đỡ kịp, nhưng Lãnh An Thần thủy chung không nói, phóng viên lại ném vấn đề cho cô ––
“Lãnh phu nhân, cô và mối tình đầu đến cửa hàng ăn cơm, là vì nhớ lại tình yêu xưa kia sao?”
…
Tất cả mọi thứ đều chỉ hướng cô, Đoan Mộc Mộc lập tức bị đẩy đến đầu sóng ngọn gió.
CHƯƠNG 166: KHÔNG THẤY ANH
Đoan Mộc Mộc bị Lãnh An Thần mang đi, đem tất cả hỗn loạn để qua sau lưng, bị anh mang theo lao ra khỏi cục diện này, thật ra thì cô vui vẻ, ít nhất ở trong thời khắc đó, anh lựa chọn bảo vệ cô.
Sau lưng, Tần Quỳnh có gọi anh, nhưng anh cũng không có quay đầu lại, vẫn mang cô lên trên xe, sau đó trực tiếp trở về nhà, nhưng điện thoại di động của anh cũng không ngừng lại.
Hình như chuyện này gây hơi lớn, vẻ mặt Lãnh An Thần vô cùng lo lắng trước nay chưa từng có, Đoan Mộc Mộc núp ở trên ghế sa lon, nhưng cũng không làm được gì, chỉ có thể kinh ngạc nhìn anh, nhìn anh kéo cà vạt, nhìn anh nổi giận, thậm chí muốn đập điện thoại di động, cô không nói ra một chữ, rất dễ nhận thấy cô bị người ta bố trí bẫy, nhưng lại không cách nào nói ra với anh.
“Chuyện này ai dám tiết lộ ra nửa chữ, sẽ để cho hắn biến mất” Cuối cùng, Lãnh An Thần phát ra lời nói tàn nhẫn, sau đó ném điện thoại di động trên ghế sa lon.
Ánh mắt Đoan Mộc Mộc cùng anh chạm nhau, ánh lửa lấp lánh trong con ngươi giống như bắn ra ngoài, hình như một giây kế tiếp có thể hủy diệt mọi thứ trước mắt, Đoan Mộc Mộc nhìn thấy vẻ kinh người đó của anh thì vẻ mặt khẩn trương níu chặt ghế sa lon phía dưới.
“Cái đó, là Anmi cầu xin em tìm Tô Hoa Nam, cô ta nói không muốn chia tay với anh ấy, em mới tìm anh ấy…” Đoan Mộc Mộc nói đứt quãng về chuyện ngày hôm nay.
“Không phải anh đã cảnh cáo em rồi sao? Không nên gặp bọn họ một mình!” Anh gầm nhẹ, cắt đứt tất cả.
Sau lưng Đoan Mộc Mộc căng cứng, hình như một giây kế tiếp là có thể đứt đoạn, anh đã cảnh cáo mình như vậy, nhưng tuyệt đối không ngờ kết quả sẽ như thế này.
“Em…” Cô còn muốn nói tiếp gì nữa, nhưng không ngờ lúc này điện thoại di động của anh vang lên lần nữa, đáng tiếc anh cũng không nhìn, ánh mắt vẫn chăm chú vào trên người của cô, giống như là muốn xuyên thủng cô.
Chuông điện thoại di động cuối cùng dừng lại, bên trong là một mảnh tĩnh lặng, Đoan Mộc Mộc há miệng, vẫn cảm thấy cần phải giải thích rõ, nhưng không đợi cô mở miệng, điện thoại di động của anh lại vang lên, có thể lặp lại cuộc gọi với anh, nhất định là có việc gấp, hình như Lãnh An Thần ý thức được điểm này, anh lấy qua di động nghe, nhưng trong nháy mắt sắc mặt liền thay đổi cả.
“Cái gì? Tôi lập tức qua…” Anh vừa nói vừa chạy ra ngoài, thậm chí cũng không có liếc nhìn cô một cái.
Không biết đã xảy ra chuyện gì? Nhưng nhất định là việc gấp!
Trong bệnh viện, Tần Quỳnh nằm ở trên giường, chăn trùm kín mặt, chỉ nghe được tiếng cô khóc thút thít.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Lãnh An Thần trầm giọng hỏi hướng hộ lý.
Hộ lý lắc đầu, đôi tay sợ hãi vặn vạt áo, Đỗ Vấn một bên thấy thế mở miệng, “Sau khi anh trở về từ cửa hàng bột đậu, ký giả liền điên cuồng hỏi Tần tiểu thư, cô ấy té xỉu ngay tại chỗ…”
Nhưng coi như té bất tỉnh, cũng không khiến cô khóc như vậy, chẳng lẽ là bởi vì lúc ấy anh bỏ mặc cô? Trong đầu Lãnh An Thần mới vừa thoáng qua nghi ngờ, lại nghe Đỗ Vấn nhỏ giọng nói, “Đã có kết quả kiểm tra của Tần tiểu thư rồi!”
Lãnh An Thần nhíu mày, “Thế nào?”
Tuy chỉ có hai chữ, nhưng âm thanh lại cứng ngắc, từ sau khi cô trở về, lại nhiều lần vào bệnh viện, tuyệt đối không phải là tình huống bình thường.
“Bệnh bạch cầu!” Đỗ Vấn khạc ra ba chữ, không khí lập tức ngưng trệ, làm cho người ta không thể hô hấp.
Một hồi lâu, tất cả mọi người lui ra, Lãnh An Thần đi tới kéo cái chăn của Tần Quỳnh, “Kết quả này có thể là chẩn lầm, anh sẽ liên lạc chuyên gia nước Mĩ, sẽ làm một hội chẩn toàn diện cho em, em đừng lo lắng.”
Tần Quỳnh khóc lớn hơn, “Tại sao trời cao tàn nhẫn với em như vậy? Tại sao?”
Sắc mặt của cô tái nhợt, một đôi mắt sưng đỏ, dáng dấp vốn nhu nhược, giờ phút này càng thêm thương cảm.
Lãnh An Thần vươn tay, vuốt đầu cô, cũng không nói ra lời an ủi, chỉ có thể nói, “Có thể là chẩn lầm!”
“An Thần, em không muốn chết, thật không mu