Ring ring
Cứ ngỡ là yêu

Cứ ngỡ là yêu

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324862

Bình chọn: 10.00/10/486 lượt.

hai bác . Tuần sau, anh nhận việc làm rồi . Có lẽ là ở Thủ Đức hay ở Đà Lạt.

– …

– Băng Thanh! Em đừng khóc mà . Chúng ta sẽ không xa nhau nữa đâu. Anh hứa sẽ ở bên em hoài, chịu không hả ?

Quẹt nhanh dòng nước mắt, cô nấc giọng dễ thương:

– Em không tin anh nữa đâu . Nói một đường làm một nẻo.

Anh ôm cô vào lòng, vỗ về:

– Em xem, chiếc nhẫn anh đã đeo vào tay em, xem như em trói buộc anh cả đời rồi . Anh còng cớ gì khác mà không ở bên cạnh em ? Trừ khi em không chịu làm vợ anh.

– Nói thì nghe hay lắm, nhưng khi cưới được người ta rồi sẽ thay lòng đổi dạ, đi sớm về khuya. Lúc đó, em còn lam được gì ?

Cụng đầu vào trán cô, giọng anh tha thiết và ấm áp vô cùng:

– Ng` khác thì có, nhưng Quốc Bảo này sẽ không có đâu . Em tin anh đi. Nếu em không tin, anh có thể thề mà.

Che miệng Quốc Bảo lại, cô lắc đầu, mắt nhìn anh đắm đuối:

– Vâng, em tin anh mà, nhưng…

Chưa nói hết câu, cô đã bị môi anh chiếm ngự . Hai người ngất ngây trong men say tình ái.

Rời môi cô, anh cười, đôi mắt anh nheo nheo như trêu chọc cô:

– Em tha cho anh đi, không thôi tối nay, anh không ngủ được vì nhớ em đấy.

Khoác ba lô lên vai, anh đưa tay nựng cằm cô:

– Đừng khóc nhè đấy nhé, không thôi, Lâm Uyên sẽ cười cho đấy.

– Anh nhớ những lời em nói chứ ?

Quốc Bảo đưa tay lên ngực :

– Vâng, thưa bà xã . Nó nằm trong đây này.

Ngoắc chiếc taxi vừa trờ tới, anh mở cửa xe, nhưng còn ngoái lại:

– Thanh này! Đến đây anh dặn việc này này…

Vô tư chạy đến bên anh, cô đâu biết đã lọt vào bẫy của anh. Khi cô đến gần anh, đưa tai cho anh nói nhỏ thì anh hôn lên má cô và bỏ nhỏ một câu làm cô đỏ mặt:

– Tối ngủ phảI mơ đến anh đấy.

Cửa xe đóng lại và khuất nơi ngã ba đường, nhưng cô vẫn luyết tiếc nhìn theo . Đôi mắt long lanh tràn đầy hạnh phúc.

– Xin cho hỏi, ai tên Nguyễn Ngọc Lâm Uyên ạ ?

Vén áo dài đứng lên, Lâm Uyên lên tiếng:

– Là tôi đây. Anh tìm tôi có việc gì ?

Chàng thanh niên ăn mặc lịch sự cầm bó hoa trên tay mỉm cười, chìa quyển sổ trước mặt cô:

– Mời cô ký tên nhận hoa.

Lu trợn mắt . Cô ngỡ ngàng, vì từ trước tới nay chưa có ai tặng hoa cho cô cả:

– Của tôi?

– Vâng, tôi có danh thiếp đây.

Run tay ký tên, cô đỏ mặt nhìn quanh khi tất cả trong phòng ai cũng nhìn cô:

– Cám ơn anh.

– Không có chi, đấy là côn việc của chúng tôi. Chào cô.

– Chào anh.

Chương 05 – part 02

Ngắm những bông hoa hồng tươi thắm, Lâm Uyên cố gắng moi trong đầu những ký ức đã qua, để xem có những chi tiết nào liên quan tới kẻ tặng hoa hay không. Nhưng vô vọng thay, đầu óc cô trống rỗng, không còn nghĩ ngợi được gì cả.

Cái vỗ vai khá mạnh làm cô choàng tỉnh: – Này! Làm gì mà ngồi mộng mơ vậy cô em? Nhớ người yêu hả ?

Lâm Uyên thở dài:

– Phải có để nhớ cũng hay, nhưng ngặt nỗi là em chưa có.

Yến Linh trợn mắt: – Chu choa ơi! Hoa hồng đẹp chưa kìa . Nè! Nói chị nghe, ai tặng hoa em vậy ? Có phải…

Hơi nhíu mày, Lâm Uyên lắc đầu:

– Em không biết ai rảnh rỗi như vậy nữa, nếu chị thích, em tặng lại chị này.

– Thật sao ? em không hối hận chứ ?

– Dĩ nhiên là không rồi, vì hoa hồng, em đầu có thích đâu.

– Vậy chị cám ơn em nha.

– Không có chi.

– À này, Hôm qua, em ra sân bay cđón ông khách người Hoa nào đó, thành công không?

Lâm Uyên liếc xéo: – Em còn chưa hỏi tội chị gạt em nữa đó, nhưng mà nghĩ hôm qua thành công, nên em tha cho chị.

– Hừm, em đúng là…

– Ma lem chứ gì ? Chưa bằng anh Công Thành đâu.

Ôm bó hoa bước nhanh tránh cho Lâm Uyên thấy đôi má đỏ hồng của cô, Yến Linh làu bàu:

– Miệng của em đó, chị dán băng keo bây giờ.

Mỉm cười quay trở lại bàn làm việc.

Ngồi không được bao lâu thì có tiếng hỏi lớn:

– Xin lỗi, ai trong quý vị là cô Nguyễn Ngọc Lâm Uyên ạ ?

– Tôi đây.

Cô gái ăn mặc cũng rất lịch sự bước đến, đặt bó hoa vào tay Lâm Uyên.

– Hoa của cộ Xin cô ký nhận.

Nhìn bó hoa cúc vàng còn đọng vài giọt sương, xen bên trong là những cánh hoa màu tím rất đẹp, Lâm Uyên gật đầu và lia nét bút:

– Cám ơn cô.

Ung dung bước lại bình hoa để trống nơi bàn tiếp khách, cô đặt bó hoa vào và kéo chỉnh lại cho hợp mắt . Thoáng cảm thấy hài lòng, cô bước đi.

Bích Hoa mỉm cười:

– Em cắm hoa đẹp quá.

– Vâng. Đó là loại hoa em thích nhất.

– Chà, không biết chàng trai nào hiểu rõ tính tình của tiểu thư Uyên vậy tả Này, có tiết lộ không, hay là chờ bị ép cung?

Lu xác nhận, mắt tròn xoe không gợi chút dốn gian:

– Em cũng không rõ nữa . Em chưa có bạn trai.

– Vậy em phải cẩn thận mới được đó nha, vì có người để ý rồi đấy.

– Để em xem chàng trai nào mà hiểu rõ tâm lý của em đến thế . Biết đâu đó là chàng hoàng tử trong mộng rồi sao?

Cả hai bật cười giòn . Lu chìa tay:

– Này, chị Hoa, chị hứa giúp em vạch mặt chàng ta chứ ?

– OK, nếu nằm trong tầm tay của chị.

Chuông điện thoại reo vang, Bích Hoa khoát tay:

– Stop đi, có điện thoại kìa cô nương.

Nhanh tay bắt ống nghe, Lâm Uyên thoáng nhíu mày vì đầu dây bên kia có tiếng nói quen quen:

– Xin người đẹp cho ý kiến về món quà lúc sáng nay, được không?

Hình dung ra được “kẻ” làm chuyện ấy, cô bặm