Insane
Cứ ngỡ là yêu

Cứ ngỡ là yêu

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324830

Bình chọn: 9.5.00/10/483 lượt.



Vẻ kênh kiệu lúng liếng của Lâm Uyên làm Đình Thái chao đảo . Anh mỉm cười, nhưng đôi mắt vẫn không rời Lâm Uyên:

– Hình như lúc nãy, cô bảo tôi là con quỷ râu xanh, cho nên tôi phải trân trọng biệt anh đó và thự hiện những gì con quỷ muốn làm.

Thấy anh bước tới, Lâm Uyên hoảng hồn thụt lùi . Cô run giộng: – Ông côn đồ quá, tôi sẽ méc với bác Tiêu là ông ăn hiếp tôi.

– Mặc kệ, cô méc thì méc, dù sao tôi cũng ăn hiếp rồi . Bất quá cha tôi bắt tôi cưới cô về làm .. nô tì thôi chứ gì.

Đôi mắt rưng rưng, Lâm Uyên nói, giọng đã nghèn nghẹn:

– Ông chỉ muốn ăn hiếp tôi thôi. Tôi.. tôi đáng ghét lắm sao .. Ông .. Ông…

Đình Thái dừng chân. thật ra anh chỉ muốn lấy giúp cô một mẩu giấy nhỏ trên tóc thôi. Ngờ đầu sự hiểu lầm tai hại làm cho Lâm Uyên sợ đến phát khóc . Nhìn cô, sao lòng anh thương quá . Anh muốn ôm cô vào lòng, nhưng…

– Uyên này, đừng hiểu lầm .. Tôi chỉ muốn… Cô nín đi, đừng khóc như thế, tôi đau lòng lắm.

Cô tiếp tục mè nheo:

– Hu .. hụ. Ông ăn hiếp tôi cò n nói nữa hả . Tôi sẽ méc với bác Tiêu cho coi.

– Được, được, cô nín đi. Hay là vầy, tôi xin lỗi cô vậy.

Dừng ngay giọt nước mắt thứ tám, Lâm Uyên chu môi:

– Ông cũng biết xin lỗi nữa hay sao?

Đình Thái gãi đầu:

– Thật ra tôi chỉ muốn mời cô dùng cơm trưa, ai ngờ khi gặp cô, tôi chỉ muốn chọc giận, không biết vì sao nữa . Có lẽ đó là sự tương hợp giữa hai chúng ta.

Trề nhẹ môi, Lâm Uyên lúng liếng đôi mắt sắc sảo của cô:

– Hổng dám tương hợp đâu, ông đừng nằm mợ Còn chuyện đi ăn cơm hả ? Miễn bàn đi. Tôi không thích đi chung với ông. Vả lại, hôm nay tôi đã có hẹn rồi.

– Lâm Uyên à , tôi và cô co thể dĩ hoà di quý có được hay không? Tôi muốn có một người bạn như cô.

Nhìn gương mặt chân thành của anh, Lu không dám đùa nữa . Cô cúi mặt, lòng gợn sóng lao xao.

– Chuyền này ông co thể cho tôi suy nghĩ lại, vì tôi không muốn người ta nói tôi trèo cao, ông giám đốc à . Vả lại, tôi và ông hay gây gổ, biết có thể làm bạn của nhau được hay không?

Đình Thái khoát tay, giọng anh trầm ấm, nhưng chắc nịch:

– Chuyện ấy đâu có gì . Tôi nhường cô hoặc cô nhường tôi là được, hay là cô sợ tôi sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của cô ?

Lâm Uyên bật cười giòn, cô chìa tay:

– Anh làm như quan trọng lắm, đối với tôi, không có anh, tôi vẫn sống bình thường vui vẻ.

Cô đưa tay gãi đầu, ra vẻ suy nghỉ:

– Ng` xưa có câu: “Bớt thù thêm bạn ” Được rồi, tôi hứa sẽ chấp nhận anh vào một ngày gần đây.

Đình Thái mừng rỡ, anh nắm lấy tay cô bóp nhẹ:

– Cám ơn Uyên đã hiểu anh.

– Nè, đừng nói thế, Uyên chưa hiểu anh đâu, còn phải tìm hiểu đã.

– Anh sẵn sàng mở cửa trái tim để em tìm hiểu.

– Hổng dám đâu, cho em xin đi. Bạn gái anh đánh em bỏ xứ.

Đình Thái nhìn cô nồng ấm . Con tim anh bây giờ đang đập rộn ràng cả lên, cơ hội cho anh tìm chỗ đứng trong tình yêu đã mở lối . Anh thật không ngờ sự thay đổi đột ngột của tình cảm hai người, khiến anh không còn cảm giác trống trải và xa vắng nữa . Như thế đủ hiểu Lâm Uyên đã giữ một vị trí quan trọng trong lòng anh.

Đình Thái nhìn cô say đắm . Ánh mắt của anh nồng nàn êm dịu chan chứa yêu thương:

– Chúng ta có thể đi dùng cơm chung để đánh dấu lần giao hoà vĩnh viễn này hay không?

Lâm Uyên xua tay, cô vô tư nắm tay anh mà không biết tim của anh đang rộn ràng:

– Chưa chắc là giao hoà vĩnh viễn đâu, nhưng mà xin lỗi anh lần này vậy . Lần sau, em sẽ khao anh, được chứ ?

Đình Thái vui vẻ gật đầu, đúng lúc cửa thang máy bật mở . Anh đưa tay:

– Mời tiểu thư.

Lâm Uyên bật cười . Sao bây giờ trông anh lạ thế nhỉ ? Anh không còn là một ông giám đốc uy quyền, không còn là một Đình Thái cao ngạo, lạnh lùng, khô cằn như trước nữa, mà thay vào là một con người khác, vui tươi, sống động . Gương mặt điển trai của anh toa? sáng, chắc anh đang yêu đời lắm đấy.

Cô nhẹ nhàng liếc anh, thầm nghĩ:

“Biết anh vui vẻ thế này, cô đã làm hoà với anh từ lâu rồi . Biết đâu anh và cô đã thân thiết nhau.”

Tất cả mọi điều suy nghĩ sai lệc về Đình Thái cô đã quyên khuấy chúng đi, thay vào là một tình cảm nhẹ đang dần chiếm lấy tình cảm của cô.

Ra tới cổng, cô đưa mắt nhìn quanh, lòng hồi hộp lo sợ.

Cô thoáng mừng rỡ khi thấy Vũ Phong đứng chờ nơi bên trái của cổng.

Bước nhanh lại, cô cúi đầu, nhẹ giọng:

– Xin lỗi anh, tôi quên mất thời gian.

Vũ Phong bật cười, anh đưa tay xem đồng hồ, nheo mắt:

– Ồ, không sao. Tôi chỉ đứng chờ cô khoảng nửa tiếng thôi.

Ngỡ anh đang trách móc, Lâm Uyên xanh mặt . Cô rối rít:

– Xin lỗi anh. Bữa cơm trưa này, tôi sẽ mời anh, anh đừng trách lỗi nhé ?

Nhìn nét mặt lo sợ của cô, Vũ Phong không nén được lòng . Anh nhẹ nhàng mớ cửa xe:

– Mời cô lên xe.

– Anh bỏ lỗi cho tôi chứ ? – Làm sao tôi nỡ băt lỗi một cô gái xinh đẹp và hiền ngoan như thế chứ.

– Cám ơn anh.

Lâm Uyên ngoái đầu lại nhìn phía sau, thấy Đình Thái đứng nơi xa nhìn cô, trông anh hơi buồn buồn . Biết làm sao được, để chiều nay cô giải thích với anh vậy. Vũ Phong tò mò:

– Đấy là bạn trai của cô à ?

Lâm Uyên xua tay:

– Không phải . Đó là giám đốc của tôi.

Vũ Phong nhíu mày: