Insane
Cứ ngỡ là yêu

Cứ ngỡ là yêu

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325043

Bình chọn: 8.00/10/504 lượt.


– Thế sao?

– À, thế này, công ty của chúng tôi phân rõ từng nhiệm vụ . Hợp đồng nào ký kết xong mới trình lên cho giám đốc, ông ta xem xét rồi ký vào . Hợp đồng lúc đó mới có giá trị.

– Để tôi đến đó chào ông ta một chút.

– Không phiền anh thế đâu, để lần sau tiện hơn. Lúc nãY, tôi có nói với ông ấy rồi.

Vũ Phong gật đầu, anh chui vào xe đề máy, chiếc xe lăn bánh . Lâm Uyên hỏi:

– Anh không có tài xế riêng à ?

– Có chứ, nhưng lần này là ngoại lệ vì tôi thích lái xe chở những cô gái xinh đẹp như cô.

Đỏ hồng đôi má, cô trách nhẹ:

– Thế anh chở biết bao nhiêu cô rồi mới đến lượt tôi, phải không?

Giơ một tay lên, anh bật cười:

– Oan cho tôi quá, không lẽ cô tin thật hay sao?

– Chứ lời của anh nói ra, không lẽ tôi không tin. Ng` ta nói xuất ngôn như phá thạch nên lời anh nói phải chắc chắn chứ.

– Cô thật là lém lỉnh, nhưng thú thật, chở cô lần này là lần thứ hai trong đời của tôi đấy.

– Vậy ra lần thứ nhất là chở bạng ái của anh, hết chối nhé.

Anh xua tay, đôi mắt thân thiện nhìn cô:

– Không phải đâu, mà đó là mẹ của tôi đấy.

Lâm Uyên le lười, cô liến thoắng:

– Thế tôi là người quan trọng lắm hay sao? Anh làm tôi hồi hộp quá.

Giọng của anh như gió thoảng, ru nhẹ cô bềnh bồng trong sóng gợn của con tim:

– Nếu có thể, sau này Lâm Uyên là người quan trọng nhất trong trái tim tôi đấy.

Cô không nói gì, chỉ cúi đầu e thẹn, đôi mắt dõi ra xa ngắm nhìn dòng người qua lại . Biết Vũ Phong đang nhìn ngắm mình trong kính, Lâm Uyên không dám nhìn lên. Cô lặng lẽ nhìn vào quyển sổ trên tay, lòng cô hồi hộp chi lạ.

Nghe loáng thoáng tiếng gọi tên mình, Quốc Bảo: mớ nhanh then cài cửa, chạy ra sân.

Nhưng không, ngoài sân chỉ có tiếng gió đêm xào xạc trên những chiếc lá và trênkia chỉ có những vì sao đang nhìn anh lạ lẫm . Sao lòng anh lại rối bời thế này nhỉ ? Suốt ngày ra vào quên này, quên kia, có phải anh đang lo lắng chuyện gì ? Nhưng không. Khi hỏi rõ lại lòng mình thì ra anh nhớ đến người yêu. Anh nhớ đến nỗi tiếng ai nói vẳng lại, anh cũng tưởng là Băng Thanh. Giờ này, cô ấy đang làm gì nhỉ ?

Anh muốn có cô trong vòng tay để thoa? đi nỗi nhớ, nhưng biết làm sao khi anh và cô đang cách nhau xa hàng chục cây số . Lòng anh nôn nao khi nghĩ đến Băng Thanh. Anh muốn bay ngay về thành phố để gặp cô, nhưng ngoại Năm đang bệnh, anh phải cận kề chăm sóc, biết làm sao được ? Thôi, đành mơ nhớ về em vậy, Băng Thanh.

Quốc Bảo lẩm nhẩm rồi quay vào . Anh bật đèn lên thì thấy Ngoại Năm đi ra. Anh lo lắng: span>

– Ngoại, ngoại bệnh mà ngoại còn đi đâu thế ? Gọi con là được rồi.

Ngoại năm móm mém cười:

– Cha bây, ngọai có bệng hoạn gì đâu. Thời tiết thay đổi, cảm nhẹ, chóng khỏi thôi.

– Con rót cho ngoại ly nước nhé.

– Ừ . Mà lúc nãy con đi đâu mà ngoại không nghe tiếng của con?

– Dạ… con ra ngoài át một tý đấy ngoại.

– Hà, chứ chẳng phải bây nhớ con Thanh đó sao? Nhìn dáng vẻ của con là ngoại biết rồi . Nè, có định cưới nó không? Nói cho ngoại nghe để ngoại mừng. Quốc Bảo đặt ly nước xuống bàn, cười xoa:

– Nhất định phải cưới, ngoại ạ . Vì cô ấy đã lấy trọng trái tim của con rồi . Không có cô ấy, chắc con không sống nổi.

Ngoại Năm lắc đầu:

– Tuổi trể bây giờ thật lạ, đòi sống đòi chết phải có nhau.

Anh ôm cánh tay bà, nũng nịu:

– Ngoại ơi, vậy lúc quen ông ngoại, ngoại có yêu hết mình hay không?

Mắt ngoại Năm nhìn xa xăm, mắt ngoại hình như đang có ngấn lệ:

– Lúc ngoại quen ông ngoại con đâu dễ như bây giờ . Nào là bom đạn chiến tranh khói lửa, nhưng tình cảm của nhau cũng mặn nồng như hai con bây giờ vậy.

– Con xin lỗi ngoại vì nhắc lại chuyện buồn của năm xưa.

Ngoại Năm xua tay:

– Thôi, con đi ăn cơm đi. Ngoại có nấu canh rau dền với cua đó.

– Ơ, thế à . Vậy là con ăn hết nồi cơm luôn. Con múc cháo cho ngoại nhé ?

– Thôi, ngoại mới ăn đó, con ăn đi.

– Dạ.

– À, sau hai tuần rồi, không thấy thằng Thái về chơi vậy con?

– Chắc nó bận chuyện công ty đó ngoại.

Định quay xuống bếp ăn cơm, anh lại nghe loáng thoáng tiếng bước chân và loáng thoáng tiếng nói của Băng Thanh. Bước nhanh lại mở cửa, chắng may cửa đập trúng trán làm anh choáng váng cả mặt mày.

Ngoại Năm nhíu mày nhìn đứa cháu trai kỳ lạ:

– Cái thằng này, hôm nay sao vậy ? Cứ lính quýnh cả lên, để ngoại ra xem coi nào . Có sao không con?

Sờ vào trán anh, bà kêu lên:

– Úi cha, sưng to quá . Để ngoại lấy muối đấp cho con.

Kéo tay ngoại, Quốc Bảo cười:

– Không sao đâu ngoại . ngoại để con làm là được rồi.

Bà lo lắng:

– Con có nhức đầu không?

Anh lém lỉnh:

– Có, ngoại ạ . Con nhức đầu đến nỗi không giờ nào con không nghĩ đến người yêu.

Ngoại móm mém cười . nụ cười của bà thật hiền hoà:

– Bây lúc nào cũng đùa được cả.

– con đi ăn cơm nha ngoại.

– Ừ.

Ngồi nhai xong miếng trầu, ngoại Năm định bước lại đóng cánh cửa thì một bàn tay ấm nắm lấy tay bà:

– Thưa ngoại, con mới về.

Ngoại Năm ngước đôi mắt hiền từ nhìn lên, ánh mắt bà thoáng vẻ vui mừng:

– Băng Thanh, con về đây tối thế ?

– Dạ, vì kẹt xe đó ngoại.

Bà nắm tay cô kéo vào nhà:

– Vào đi con.

Băng T