anh nên tức tốc đi ngay không mang đồ phải không? Vậy mà còn chối cãi nữa hay sao?
– Ư, anh lại ghẹo em. Biết vậy, em không thèm yêu anh để đừng khổ như bây giờ.
– Vậy sao? Nhưng lỡ yêu rồi phải chịu thôi người ơi. Thôi, vào nhà anh lấy đồcủa anh cho em mặc, được không?
Cô còn chần chừ thì anh đã bế cô trên tay: – Không cần phản đối, anh nói là phải nghe. Nếu không, bệnh anh không thèm lo đâu.
– Anh dám không lo à ?
– Cha, ra uy rồi, phải không. Nè,nói em biết, anh không dễ ăn hiếp đâu nghe. Đụng đến anh là anh ăn thịt em đó.
Anh bước vào nhà, cô vùng vằng nhảy xuống đất.
Ngoại Năm trợn mắt:
– Trời ạ . Hai đứa con làm gì mà ướt nhem thế kia ? vào thay đồ nhanh đi, kẻo cảm lạnh thì khốn.
Đưa bộ đồ ngủ của anh cho cô, Quốc Bảo cười:
– Này, bộ đồ anh mới giặt đấy nhé, không dơ đâu mà em sợ.
Cô côm nhanh bộ đồ đi nhanh vào phòng tắm . Một lát sau, cô trở ra, khép nép trong bộ áo rộng thùng thình . Thấy Quốc Bảo nhìn mình châm chú, cô e thẹn đỏ bừng đôi má, mắng yêu anh:
– Anh ném đôi mắt ấy đi, em móc nó ra bây giờ.
Kéo mạnh cô vào lòng, anh thủ thỉ:
– Em đẹp quá, đẹp như thiên thần vậy.
Cô cố gắng thoát khỏi vòng tay của anh:
– Này, đừng có lợi dụng nhé . Em sẽ méc ngoại Năm, nói là anh ăn hiếp em đấy.
Anh phì cười, nhìn gương mặt lém lỉnh của người yêu:
– Biết ngoại thương em rồi . Em xem nè, ngoại hâm cháo nóng cho em ăn đấy . Em ăn đi, kẻo đói bụng rồi than, anh không biết chạy đâu để mua hủ tiếu cho em.
Tô cháo thịt bầm hành tiêu thơm phức làm ruột của Băng Thanh cồn cào . Cô cong môi:
– Xì, nếu có đói, em sẽ tự đi nấu ăn, không cần phiền đến anh.- Thật nhé, anh phải đi ngủ đây . Chúc em ăn ngon miệng.
Vừa quay đi, anh lại quay ngược trở lại:
– À này, em ăn xong, vào phòng anh mà ngủ nhé.
Băng Thanh hiểu lầm ý của anh, cô tròn mắt nhìn anh trân trối :
– vào phòng của anh?
Quốc Bảo bật cười:
– Xin tiểu thư đừng hiểu lầm . Anh đã đọn sẵn chỗ cho anh rồi . Yên tâm đi. Thôi, anh đi ngủ đây, buồn ngủ quá.
Anh vưa khuất nơi cửa, Băng Thanh xụ mặt, dòng nước nóng đang dâng ở khoé mắt . Anh thật là nhẫn tâm, bỏ cô một mình.
Ngồi xuống ghết, cô không muốn ăn nữa . Nước mắt bắt đầu lăn dài xuống đôi má mịn . Nỗi nghèn nghẹn nơi cổ làm cô thở cũng khó khăn.
Bất chợt, một vòng tay ấm áp quấn quanh người cộ Giọng nói của anh trầm ấm, hơi thở của anh phà vào má cô làm cô run nhẹ.
– người yêu của tôi lại mè nheo nữa rồi, phải không? Chết thật, thế thì làm sao tôi có thể rời xa nàng được ? Nàng sẽ khóc . Khóc đến ngập cả vùng này luôn.
Băng Thanh méo mó:
– Tôi không cần đâu . “Ông” thật là vẽ chuyện . Mau đi ngủ đi, không thôi ốm đi mấy ký lô đấy.
Quốc Bảo phì cười, anh bỏ nhỏ vào tai người yêu:
– Anh không muốn ngủ một mình . Anh muốn em…
Chưa nói hết câu, anh đã bị véo một cái thật đau vào taỵ Anh vưa xoa, vưa nhăn nhó:
– Úi cha, sao nặng tay thế “bà xã” ?
Băng Thanh trợn mắt, anh liền đánh trống lảng:
– này, để anh đút cháo cho em ăn nhé.
Anh múc một muỗng cháo thổi rồi đưa đến môi cô.
– này, em ăn đi, cháo thịt ngon lắm.
Cô còn do dự thì muỗng cháod dó đã được đưa vào miệng của anh. Anh vừa ăn, vừa gật gù, trông rất đáng ghét.
– Ừm, ngon quá . Không ăn thật là tiếc. Tức quá, Băng Thanh chạy sang. Cô đưa tay chộp lấy cổ anh, miệng gầm gừ trông rất đáng sợ.
Quốc Bảo nín cười, anh đưa tay bế bổng cô lên xoay mấy vòng.
– Này, em định ám sát anh hay sao?
Cô ỡm ờ:
– Nếu thế thì sao? Ai biểu anh ham ăn, ăn hiếp em làm chi.
– Trời ạ ! chỉ có hai nguyên nhân đơn giản thế mà nỡ giết anh sao? Ôi, tội nghiệp cho thân tôi. Nhưng mà lúc nãy, anh đút sao em không chịu ăn ? giờ đổ thừa anh ham ăn. Giải thích cho rõ , nếu không .. hừ…
– Tại người tạ. người ta mắc cỡ chớ bô.
Nhìn nét thẹn thùng, e lệ thật là dễ thương hiện rõ trên gương mặt của người yêu. Ôi, sao đáng yêu chi lạ . Tình yêu nôn nao dậy sóng trong anh. Anh nhìn cô ngây ngất, và từ từ, anh cúi xuống…
Thấy anh im lặng hơi lâu, cô mới ngước lên nhìn, không ngờ mặt đã kề sát mặt, môi đã kề môi. Cô chỉ kịp nghe anh nói một câu rồi cụp mắt đón chờ:
– Anh yêu em, Băng Thanh.
Nụ hôn kéo dài làm cả hai si dại . Cô choàng tay qua cổ anh thì thầm câu nói yêu thương:
– Em yêu anh,Quốc Bảo
Ngoài kia, gió từ sông thổi vào làm cho đám lá kế bên nhà xào xạc như ru điệp khúc một tình yêu…
Băng Thanh choàng tỉnh . Cô đưa mắt nhìn quanh. Phát hiện ra mình đang nằm trong vòng tay ấm áp của anh và hiện trường xung quanh giúp cô lấy nhanh lại trí nhớ . Thì ra cô đã…
Tuy rất yêu anh, cô sẵn sàng dâng hiến, nhưng sao cô vẫn thấy lo sợ phập phòng . Chẳng phải là cô không tin anh, nhưng tại sao… Tại sao cô vẫn thấy hoang mang? tim cô đập nhanh hơn, nước mắt rưng rưng…
Như cảm giác được sự lo sợ của người yêu, Quốc Bảo choàng tỉnh . Anh siết nhẹ bờ vai thon thả của người yêu, giọng anh ấm áp mang đầy niềm hối lỗi:
– Anh xin lỗi, anh đã đi quá xa . Nhưng em hãy hiểu và tin anh, vì anh yêu em và anh sẽ cưới em làm vợ . Em biết không? Khi quen được em, anh như người được cải tử hô1i sin