Old school Easter eggs.
Cứ ngỡ là yêu

Cứ ngỡ là yêu

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324771

Bình chọn: 8.5.00/10/477 lượt.

hanh nhìn quanh, lòng cô thoáng buồn vì không thấy bóng của anh. Cô muốn ứa nước mắt, nhưng cô cố ngăn nó lại, vì cô sợ cô sẽ không gượng nổi.

Chỉ mới có ba ngày, mà cô tưởng chừng như vắng anh ba năm vậy . Cô biết rằng anh bận việc, nhưng sao lòng cô vẫn mong chờ và thương nhớ . Khi không chịu được cơn “đau tim” hoành hành, cô mới quyết định tìm anh dù chỉ để gặp mặt anh một giây, một phút.

Thấy cô ngồu trầm ngâm, ngoại Năm hỏi:

– Ủa, con về đây không có mang đồ đạc hay sao?

Cô giật mình, mỉm cười:

– Dạ, con về đây có chút ít công việc rồi con về liền, ngoại ạ . Con ghé thăm ngoại một chút rồi con đi.

– Tối thế này rồi con về được hay không? Hay là ở lại đây một đêm với ngoại rồi sáng hẵng về.

– Dạ không. Con cớ xe cơ quan, ngoại ạ.

Nói cho bà an tâm, nhưng thật ra một lát nữa cô không biết có xe về hay không. Thật là tai hại.

Ngoại định nói với cô việc gì thì có tiếng nói vọng ra:

– Ngoại ơi, canh ngon quá, con ăn sạch nồi, rồi ngày mai con đi hái, ngoại nấu cho con ăn nữa nhé.

Liền sau đó, Quốc Bảo hiện ra trước cửa buồn, tay anh còn bê tô cơm đầy ắp . Mắt anh dừng lại trên gương mặt quan thuộc mà anh luôn giữ trong tim. Miệng anh ngừng nhai, anh đưa tay dụi mắt vì anh sợ sẽ lầm như hai lần trước, nhưng không. Lần này đã là sự thật . Trước mặt anh là Băng Thanh bằng xương, bằng thịt . Cô đang nhìn anh với đôi mắt đầy ngấn lệ.

Vừa trông thấy anh, cô vụt chay ra cửa . Quốc Bảo hoảng hốt, anh bỏ tô cơm xuống bàn chạy theo . Ra đến sân, anh nắm tay cô gọi lớn:

– Băng Thanh, em làm sao vậy ? có chuyện gì ? nói cho anh biết đi. Sao gặp mặt anh, em lại bỏ chạy ?

Dònh lệ hoen đầy khoé mắt, Băng Thanh vẫn im lặng, lòng cô sao nặng trĩu thế này.

Quay mặt cô cho đối diện với mình, Quốc Bảo nhìn người yêu đang chan chứa lệ mà lòng anh đau. Anh kéo cô vào lòng, giọng nhẹ nhàng chan đầy cảm xúc:

– Không lẽ em giận anh? Anh xin lỗi . Anh xin lỗi . Anh xin lỗi… Em biết không? Từ lúc về đây, không ngày nào, không phút nào anh không nhớ đến em, nhưng biết làm sao được . Ngoại Năm đang bệnh, anh phải tận tình chăm sóc . Em hãy hiễu cho nỗi khỗ của anh, Băng Thanh à.

Nép trong vòng tay của anh, cô cảm thấy bao nỗi giận hờn biến mất, chỉ còn lại niềm yêu thương dâng ngập trong tim. Biết rõ được sự thật, cô càng yêu qúy anh hơn. Anh thật là một người đàn ông lý tưởng . Nép sát vào trong vòng ngực rắn chắc của anh, cô đắm chìm trong hạnh phúc . Nỡ nào cô giận anh chứ . Thật là .. Mình tự ái hơi cao, làm anh phải xin lỗi.

Cô bạo gan, bất ngờ câu lấy cổ anh, kéo anh đáp xuống nụ hồng đang hé chờ . Cả hai say sưa trong nụ hôn ngọt lịm . Hồi lâu, anh rời môi cô, nhẹ nhàng rỉ vào tai người yêu:

– Em thật là .. muốn hôn anh, nhớ anh thì yêu cầu, anh sẽ đáp ứng chọ Em làm thế, có ngày anh đau tim chết mất.

Băng Thanh chống chế.

– Em biết lỗi cho nên em mới .. chứ bộ . Anh còn nói nữa, em về liền đó.

Quốc Bảo bật cười:

– Í ẹ! Tiểu thư Nguyễn nỗi giận rồi à ? hay là mắc cỡ đây?

Đấm vào ngực anh, Băng Thanh đỏ mặt:

– Anh chọc quê em, phải không? Được rồi, em về thành phố liền đây.

Cô thoát khỏi vòng tay anh, bước lại, ló đầu vào nhà.

– Ngoại ơi, con phải về đây. Lần sau có dịp, con về ở chơi với ngoại thật lâu nhé.

– Ừ, để ngoại kêu thằng Bảo nó đưa con đi. Ban đêm ban hôm đi một mình không được đâu.

– Được rồi ngoại ơi, con không..

Cô chưa nói hết câu đã bị Quốc Bảo đưa tay che kín miệng . Anh trợn mắt nhìn cô:

– Em thật là .. bộ em không phải xuống đây vì anh hay sao? Em nỡ lòng làm khổ anh đến thế hay sao? Em muốn anh chết trước mặt em, em mới chịu hay sao? Em. Em…

Băng Thanh nín cười, cô lừ mắt.

– Anh cho em xin hai chữ “hay sao” đó đi, nghe rùng rợn quá hà . Buông em ra, để em còn phải về nữa, tối rồi.

Quốc Bảo lầm lì:

– Được, em mà vễ, anh sẽ tự vận trước mặt em để em thấy anh yêu em đến cỡ nào.

Muốn thử lòng của người yêu, Băng Thanh làm ra vẻ cương quyết.

– Được, anh cứ tự nhiên. Em phải về đây.

Cô vừa quay lưng thì nghe anh nói một câu “Vĩnh biệt”, rồi một tiếng ầm vang lên, nước bắn tung toé . Cô hoảng hốt hét lớn, nước mắt tuôn tràn trên má:

– Anh Bảo…

Tất cả mọi sự trở về trong im lặng, chỉ có tiếng nước vỗ lạch vào bờ.

Băng Thanh vụt chay lại bờ sông, cô tuôn theo anh mới tiếng nấc nghẹn ngào.

– Anh Bảo, đừng bỏ em mà.

Cô vừa ngoi lên mặt nước thì thân hình cô đã được bế bổng hẳn lên. Quốc Bảo mỉm cười hạnh phúc . Anh rỉ nhỏ vào tai người yêu:

– Anh biết là em rất yêu anh và không muốn anh chết mà, phải không?

Chương 06 – part 02

Bậu nhẹ vào cổ người yêu, Băng Thanh nấc nhỏ, nỗi xao động dào dạt tận con tim. – Anh thật là khờ, em có đáng để anh làm như thế hay không?

– Đáng chứ , vì em, anh có thể làm tất cả.

Đặt cô lên chiếc cầu ván, anh vuốt mũi cô:

– Em cũng gan thiệt, dám nhảY theo anh.

Co lém lỉnh:

– Tại em muốn tắm thôi. Thấy tay cô run nhẹ Quốc Bảo lo lắng . Anh dìu cô đứng lên.

– Vào nhà thay đồ đi em. Để một lát, em sẽ bị cảm lạnh đấy.

– Nhưng .. em .. em… không có mang theo đồ.

Quốc Bảo nheo mắt:

– Nhớ