hy vọng anh đừng nên suy nghĩ quá nhiều đến quá khứ, nếu không anh sẽ vĩnh viễn không có được vui vẻ thực sự…có lẽ anh nói đúng, cô không có tư cách nói những lời này chút nào…dù sao thì tình cảnh của cô cũng không giống anh…
“Xin lỗi anh Thiên, chúng ta đừng nói về vấn đề đó nữa, nên đi thắp nến lên rồi” Long Tịch Bảo nhẹ nhàng nói.
“Không cần thắp nến, anh không thích” Doãn Thiên Tứ cười khẽ lắc đầu. Đúng vậy, anh không thích…nói đúng hơn là anh sợ, sợ nhìn thấy ánh nến yếu ớt kia bị thổi tắt, tựa như trái tim yếu ớt của anh vậy.
Long Tịch Bảo cười cười, bắt đầu hát bài hát sinh nhật
Happy birthday to you,
Happy birthday to you,
Happy birthday to anh Thiên,
Happy birthday to you,
“Được rồi, tới lượt anh cầu nguyện rồi”.
“Được” Nói xong Doãn Thiên Tứ đan mười ngón tay vào nhau cầu nguyên, rồi ngồi xuống bắt đầu ăn bánh.
Long Tịch Bảo cũng yên lặng ăn bánh, không khí đột nhiên trầm hẳn.
Ăn bánh xong, Long Tịch Bảo sờ sờ cái bụng đầy đồ ăn của mình, nhỏ nhẹ nói “Khuya lắm rồi, cám ơn anh hôm nay đã chiêu đãi em, em luôn tới đây ăn chùa uống chùa, thật là không biết xấu hổ rồi, em nghĩ em phảo về thôi”.
“Phải về rồi sao?” Doãn Thiên Tứ nhàn nhạt nói, cô sớm như vậy đã muốn nhanh nhanh chạy về trong ngực của bon họ rồi sao.
“Ừm, chúc anh sinh nhật vui vẻ” Long Tịch Bảo cười ngọt ngào đứng lên.
“Anh vẫn chưa vui vẻ đủ mà, một chút cũng chưa đủ” Doãn Thiên Tứ đi tới trước mặt Long Tịch Bảo, thanh âm buồn buồn, giống như là oán tránh…lại như đứa trẻ làm nũng với cô.
(*) Black Forest: Chiếc bánh mang tên gọi đầy bí ẩn này có xuất xứ từ Đức. Sở dĩ có tên gọi này là bởi nguyên liệu đặc trưng của bánh là rượu anh đào (“Kirsch”); màu đen của bánh tượng trưng cho khu rừng đen (“Schwarzwälder”), một địa điểm nổi tiếng hấp dẫn khách du lịch. Khu rừng này có rất nhiều những cây anh đào, theo một tục lệ từ xưa, khi mỗi đôi trai gái cưới nhau, họ đến đây và trồng một cây anh đào. Từ hình ảnh khu rừng đen thẳm với những cây anh đào chín mọng, những người thợ làm bánh đã chuyển tải vào bột mì và trứng, để biến chúng thành chiếc bánh trứ danh nước Đức ngày nay. Tạo hình của chiếc bánh này làm người ta liên tưởng tới những cánh rừng ngút ngàn đầy bí ẩn, với những lớp bánh bông lan chocolate đều đặn chồng lên nhau, điểm xuyến bằng anh đào ngâm đỏ rực, cùng vụn chocolate rải đều trên mặt bánh như đất rừng mùa lá rụng.
CHƯƠNG 66: ĐỂ ANH LÀM CHỦ NUÔI CỦA EM
Chương 66: Để anh làm chủ nuôi của em
Tịch Bảo sửng sốt, ngơ ngác nhìn anh, không biết nên nói gì… anh nói trực tiếp cái vấn đề kia quá… còn có… giọng điệu như vậy là sao… trời ạ… cứ giống như giọng điệu của tiểu thụ với tiểu công nói chuyện với nhau…
Tiểu công: Hôm nay em vui vẻ chứ? Tiểu thụ: không vui vẻ, em không hề có cảm giác vui vẻ! Tiểu công: ở chung với anh cũng chưa có cảm giác vui vẻ sao? Được, hôm nay anh liền làm em vui vẻ mới thôi! Tiểu thụ: aaa, đừng như vậy… (bạn này nhiễm đam mỹ quá xá rồi)
Oh, My, God, thật là không chịu nổi, máu mũi sắp phun ra rồi… hình ảnh sắc dục YY hiện lên rồi… hai người đó, một người giống Long Tịch Bác – là đại công bá đạo, người kia lại giống Doãn Thiên Tứ – mỹ nam quyến rũ… ôi mẹ ơi… thật là kích tình quá đi mất…
“Bảo Nhi?” Doãn Thiên Tứ nhìn nụ cười trên mặt Long Tịch Bảo bất chợt rùng mình, nhẹ kêu cô.
“Vâng… a, chuyện gì vậy anh?” “Nữ lưu manh” phục hồi lại tinh thần, trên môi cô đọng lại nụ cười bí ẩn.
“Em đang suy nghĩ cái gì?” Doãn Thiên Tứ nhíu nhíu mày thấp giọng hỏi, nhìn bộ dạng của cô cũng đoán được cô đang ngĩ gì… haiz, thật là tức chết anh… vì sao cô có khuynh hướng suy nghĩ về vấn đề này không được bình thường…
Long Tịch Bảo vội vàng nuốt nước miếng, sau đó lúc lắc bàn tay bé nhỏ chê cười nói “Anh yên tâm, em tuyệt đối không có so sánh anh với tiểu thụ như anh nghĩ đâu”.
“Bốp” một tiếng… đúng vậy… người nào đó bị đập vào đầu sưng một cục (đầu LTB: này, tôi chọc giận cô cái gì mà cốc tôi? Tại sao tôi luôn bị đánh??!!(#’’^%) lời tác giả: ngại quá, bởi vì đánh cô là thuận tay nhất, bởi vậy cô cần phải nhẫn nại một chút, ai bảo cô là nơi cao nhất trên người cơ chứ ~(@^_^@)~ đầu LTB: (ㄒoㄒ) vô nhân tính!!! Tại sao cô lại để tôi ở đó chịu thống khổ như vậy ).
“Hu hu… bạo lực… bạo lực là không tốt… ” Long Tịch Bảo giơ tay lên ôm đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn meo meo phàn nàn.
Cô đã không trách anh phát ra loại âm thanh nghe ái muội mê hoặc cô thì thôi, ngược lại anh lại còn đánh đầu cô.
Doãn Thiên Tứ nhìn khuôn mặt đáng yêu của cô, thừa lúc cô còn chưa kịp phản ứng, liền lôi cô vào trong lòng mình ôm thật chặt.
“Này… anh Thiên” Long Tịch Bảo không biết phải làm sao.
“Bảo Nhi, để anh làm “chủ nuôi” của em có được hay không? Anh nhất định sẽ đối với em thật tốt, sẽ luôn yêu thương em, chìu chuộng em, nấu cơm cho em ăn, nói chung là em muốn gì anh đều làm cho em” Doãn Thiên Tứ ôn tồn nói, anh không muốn cho cặp sinh đôi kia như ý nguyện… anh muốn cướp cô từ tay bọn họ… Nhưng có phải hay không chỉ vì nguyên nhân này… có lẽ cũng chỉ mình tim của anh mới xác định được.
Long Tịch Bảo sửng sốt… suy nghĩ đầu