Insane
Đại luật sư và thực tập sinh

Đại luật sư và thực tập sinh

Tác giả: Mật Tiễn Bách Hợp

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324731

Bình chọn: 9.5.00/10/473 lượt.

t sự nhục nhã!”

Alan dở khóc dở cười, không ngờ cái tên nhà thiết kế ẻo lả này cũng là một kẻ trọng sắc. Anh rất không đồng tình nói: “Khách hàng chứ không phải người yêu, kén cá chọn canh làm gì, hơn nữa, không phải cậu đã bán cho anh ta rồi sao?”

“Đồ tôi bán cho anh ta là đồ do thợ làm, không phải tác phẩm của tôi. Tôi không bao giờ chà đạp những bản thiết kế bảo bối của mình đâu.”

“Tôi nói anh ta ăn mặc kì cục không vừa người. Cậu không thể giúp anh ta chọn mấy bộ vừa vặn hơn sao?”

“Quần áo trong tiệm tôi là size dành cho người bình thường, dáng người không đẹp thì đừng trách quần áo!!”

Cuối cùng Alan phải hứa rằng sau này sẽ không giới thiệu những khách hàng xấu như thế đến cửa tiệm nữa, Marc mới chịu cúp điện thoại tha cho anh. Alan tự cảm thấy may mắn vì mình vừa cao ráo vừa đẹp trai, nếu không anh đã chẳng thể làm bạn được với luật sư Denny này, cũng không thể tìm được một nhà thiết kế có tay nghề cao.

Tự kỉ xong, Alan chợt nhớ đến người yêu đã vài ngày không gặp. Từ sau khi Lý Duy khai giảng, số lần gặp mặt nhau của hai người ít hẳn đi. Tuần trước, công việc của cả hai nhiều không làm xuể, cuối tuần cũng không thể gặp nhau. Hôm qua anh họp từ sáng đến tối, hôm nay là thứ ba, Lý Duy bận học không tới công ty. Alan thở dài, nhìn cây xương rồng tròn tròn, lại thấy trước chậu xương rồng có vài viên chocolate kisses. Ngày hôm qua Lý Duy thừa dịp tan ca không còn ai đã lẻn vào phòng Alan để lại. Alan cầm một viên chocolate, giật tấm giấy gói màu đỏ sậm bên ngoài ra, bỏ viên chocolate vào miệng nhai từ từ, nụ cười từ trong lòng lan đến trên mặt.

***

Thứ tư, Lý Duy đi làm. Hôm nay hai người vẫn không có nhiều cơ hội trò chuyện với nhau, nhưng cả hai đều biết người kia đang ở gần mình nên trong lòng càng an tâm hơn so với ngày thường. Khuôn mặt tròn tròn hồng hồng như bánh bao càng ngày càng đáng yêu. Còn bạo long cả người bốc màu đỏ tự nhủ mình, Alan, nhịn xuống, cằm muốn rớt rồi. Người không biết chuyện xì xào bàn tán, dây thần kinh trên mặt của ông chủ có vấn đề sao? Lúc Alan đối xử nhã nhặn với một luật sư phạm sai lầm, luật sư kia xém chút nữa bị doạ cho khóc, bộ ông chủ muốn chiên cô lên sao.

Lúc tan ca, Alan gọi Lý Duy vào phòng, nói: “Anh phải đi công tác ở Hồng Kông hai ngày, tối thứ sáu về. Cuối tuần này em có dự tính gì không?”

Lý Duy lắc đầu, Alan lấy một chiếc chìa khoá và một tấm thẻ từ trong ngăn kéo ra đưa cho Lý Duy: “Đây là thẻ ra vào và chìa khoá nhà anh. Cuối tuần đến nhà anh đi.”

Lý Duy có hơi xúc động, cậu nghĩ Alan giao chìa khoá cho cậu nghĩa là quan hệ của hai người đã tiến thêm một bậc, thế là vui vẻ phấn khởi nhận chìa khoá: “Khi nào em đến được?”

“Tối thứ sáu được không? Chuyến bay của anh có chút trễ, về tới nhà chắc cũng hơn 11 giờ.”

“Em chờ anh.”

Alan nở nụ cười, cười đến mờ ám. Lý Duy đỏ mặt, đang vui vẻ đột nhiên nhớ tới rất nhiều bạn bè của Alan cũng có chìa khoá nhà anh. Nhớ đến đó, cậu không vui nữa, do dự nói: “Có phải anh giao chìa khoá nhà cho rất nhiều người không…”

“Anh chỉ giao cho Denny và Lâm Chính đề phòng khi có chuyện khẩn cấp. Lâm Chính rất ít khi xài, Denny thì anh đã dặn rồi, sau này tới nhà anh phải báo trước, phải nhấn chuông cửa nữa.” Alan dừng một chút, buồn cười nói, “Cậu ấy còn nói cứ sợ nhầm với cái thời đại học hay về kí túc của bạn qua đêm, bảo nếu có em ở nhà anh thì nên treo một cái cà vạt ở cửa ra vào để cậu ấy không tuỳ tiện xông vào.”

Lý Duy không biết nói sao, cậu không muốn trực tiếp gặp mặt Denny.

Lúc Alan đi công tác, anh vẫn giữ nguyên thói quen mỗi ngày gọi cho Lý Duy ít nhất hai lần. Lúc anh không ở công ty, nhiều người đồn vụ sáp nhập công ty AB gây ra chuyện lớn, Alan rất có thể sẽ bị huỷ tư cách tham gia đề cử. Lý Duy có chút lo lắng hỏi Alan, Alan nói cho cậu biết chuyện cũng bình thường. Anh và Nguỵ Thiên giúp công ty AB tìm một đối tác giải quyết vấn đề tài chính của họ, hai cổ đông chấp nhận hoà giải, giới truyền thông cũng lắng dần, số tiền mua bán của công ty đó đa phần chi cho phí luật sư, trụ sở bên Mĩ biết được rất vui vẻ, lão Cát lại uổng công một phen tính toán.

Nghe Alan thoải mái nói, Lý Duy vừa sùng bái vừa thấy thích. Cậu yêu chết người đàn ông gặp chuyện lớn cũng không sợ này, chuyện phiền toái gì cũng không thành vấn đề với anh, cũng cực kỳ yêu cái tính lúc bị những chuyện vặt chọc bực mình sẽ xù lông cằn nhằn liên miên không dứt giống hệt như trẻ con. Cậu hoàn toàn hiểu đây là cách giải toả áp lực công việc của Alan, cậu thích nghe anh càu nhàu, vuốt ve tâm trạng anh. Trước đây, lúc Alan dạy dỗ những người làm sai, đem những mệt mỏi trong lòng mình phun hết ra nhưng tâm trạng cũng không chuyển biến tốt. Nhưng nếu càu nhàu với Lý Duy, dù người kia chỉ cười khẽ một tiếng là anh đã thấy an tâm, rất nhanh tâm trạng đã ổn định.

***

Tối thứ sáu, lần đầu tiên Lý Duy dùng chìa khoá mở cửa nhà Alan ra, không hiểu sao lại thấy vui vẻ. Cậu cảm giác ngôi nhà này lẫn chủ nhân của nó đều rộng mở chào đón cậu. Cậu thong thả đi thăm lại từng căn phòng, đứng ngây ngốc trong phòng ngủ của Alan một hồi, nhìn cái này