XtGem Forum catalog
Để anh gặp em lúc tốt nhất

Để anh gặp em lúc tốt nhất

Tác giả: Mã Hiểu Dạng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327141

Bình chọn: 8.00/10/714 lượt.

“Nhưng quan hệ của Hạ Thiên và diễn viên nữ không tốt, không cần phải mời chị quay phỏng vấn, còn tung ra lên mạng nữa!”

“Em hiểu bao nhiêu về Hạ Thiên hả? Không phải anh ấy có xì căng đan với bạn gái Bạch Nhược Đồng à?!” Tần Vũ Tinh phản bác.

“Cô minh tinh hạng ba không biết xấu hổ Bạch Nhược Đồng kia làm sao có thể là bạn gái của Hạ Thiên được! Chị dùng đầu óc suy nghĩ một chút có được không!” Vẻ mặt Hứa Gia Văn tràn đầy vẻ xem thường Bạch Nhược Đồng, hừ lạnh, nói tiếp: “Chị đừng nghe gió nổi đã tưởng mưa rơi, cũng chỉ là ký giả viết vớ vẩn. Em thà tin Hạ Thiên là bạn trai của ông chủ công ty truyền thông, Thẩm Huy.”

. . . . . .

Tần Vũ Tinh im lặng, cô đi tới bàn trang điểm soi gương.

Hứa Gia Văn giống như bệnh thần kinh, ở bên cạnh Hạ Thiên này, Hạ Thiên nọ, giúp cô phổ cập Hạ Thiên ‘giữ mình trong sạch, công tích vĩ đại.’ như thế nào.

“Reng reng reng.” Điện thoại Tần Vũ Tinh vang lên.

Cô đang tô ‘môi đỏ bóc lửa’, nên Hứa Gia Văn đi đến đầu giường lấy điện thoại.

Hứa Gia Văn nhìn chằm chằm chữ trên màn hình điện thoại di động, sợ run lên, cười toe toét hỏi: “Chị, ‘khốn kiếp’ là ai thế? Chị có bao nhiêu kẻ đáng ghét vậy hả?!”

Phịch một tiếng, Tần Vũ Tinh hết hồn, đụng đổ nước hoa hồng.

Trong sổ danh bạ của cô, cô đã đổi tên Hạ Thiên thành hai chữ… ‘Khốn Kiếp’.

Chương 39

Nhận điện thoại? Vẫn là không nhận.

Tần Vũ Tinh nhìn thoáng qua Hứa Gia Văn.

Hứa Gia Văn sửng sốt, kinh ngạc nói: “Chị, người ta tìm chị. Còn rất cố chấp… Vì sao là ‘khốn kiếp’?”

Tần Vũ Tinh vẻ môi son xong, đi từng bước tới gần Hứa Gia Văn, đột nhiên đưa tay ra, đoạt lại di động của cô, thản nhiên nói: “Em là con nít, đừng hỏi người lớn lung tung.”

“Chị… ôi ~” Hứa Gia Văn làm nũng, nói: “Được rồi, em mặc kệ, mặc kệ. Nhưng chị phải giúp em chuyện của Hạ Thiên mới được.”

“Chuyện Hạ Thiên gì?” Tần Vũ Tinh lạnh lùng hỏi.

“Chính là giúp em giới thiệu chụp hình đó!” Hứa Gia Văn có ngốc cũng nhìn ra được Tần Vũ Tinh không vui, mặt u ám.

“Được.” Cô nhìn chằm chằm di động, do dự một hồi, không bấm nút tắt màu đỏ, nhưng cũng không bấm nút nghe. Cô ném điệnt thoại lên giường, xoay người đi xuống lầu.

“Tiểu Tinh, xong chưa?” Mẹ Tần hối thúc.

Tần Vũ Tinh đi từng bước một xuống cầu thang, nhìn mẹ và dì Ba trò chuyện vui vẻ với Từ Trường Sinh, nói: “Đi thôi.”

Từ Trường Sinh ngẩng đầu nhìn cô, một thân áo đầm vải nỉ màu đỏ sậm dài đến đầu gối, bên trong là tất đen cộng với đôi giày đi tuyết màu kem. Bên trên khoác một chiếc áo khoác cụt tay màu hồng phấn. Trên cổ đeo một sợi dây chuyện ngọc trai. Tóc bới cẩu thả thành một búi trên đầu, lộ ra khuôn mặt trái xoan. Trang điểm nhạt với phấn hồng và son ‘môi đỏ bốc lửa’, toàn thân có vẻ tràn đầy sức sống.

Tần Vũ Tinh không nhìn anh, đi thẳng ra ngoài cửa.

Hứa Gia Văn nhìn thoáng qua mẹ cô: “Con có cảm giác phong cách của chị không giống như xưa nữa.”

“Chị con dáng cao gầy, vốn là phong cách cao ngạo. Bất quá mấy năm nay tính tình bị dì Hai của con uốn nắn rồi.”

“Thế nào là bị chị uốn nắn chứ?” Mẹ Tần Vũ Tinh tức giận, chọt em gái một cái.

“Cằn nhằn lải nhải. ₯ễɳðàɳlԑ₰qʮý₰đôn₰ Người đã lớn rồi mà còn bị chị hạn chế đủ điều. Chị à, không phải là em nói chị nhé, em chưa từng nghe nhà ai gả con gái sớm như vậy đấy.”

“Chị chỉ muốn tốt cho nó thôi. Tính tình của Tiểu Tinh có vấn đề!” Mẹ Tần nhíu mày.

“Có vấn đề thì lại nhào nặn nó một lần nữa. Con cái sinh ra là tờ giấy trắng, cha mẹ là ảnh hưởng rất quan trọng đối với bọn chúng. Tiểu Văn của tụi em nè, thích gả cho ai thì gả người đó, cho dù là mở quán vỉa hè cũng chỉ muốn nó được vui vẻ, thật tâm yêu con gái mình, em đều có thể tiếp nhận!” Dì Ba vỗ ngực nói.

Hứa Gia Văn không vừa ý, chu miệng nói: “Mẹ, mẹ khinh thường con quá rồi. Con không thể tìm được người tốt à?”

“Ý của mẹ là, mẹ không can thiệp vào chuyện của con. Con không cưới cũng không sao, thời đại nào rồi, còn đính hôn…” Dì Ba khinh thường nói: “Mẹ không cần thiết con gái hiểu chuyện cỡ nào. Là con gái rượu của lão Hứa nhà chúng ta nâng niu trong lòng bàn tay, chỉ cần con sống vui vẻ là tốt rồi, muốn làm sao thì làm, làm sai cũng không sao. Điều quan trọng là đừng bao giờ tự mình chịu uất ức!”

“Được rồi được rồi!” Hứa Gia Văn nghe không nổi nữa, cắt ngang lời nói của mẹ cô: “Làm như con không hiểu chuyện vậy. Con biết rõ mẹ yêu con vô cùng, con còn chưa ăn cơm trưa đấy, mau giúp con lấy điểm đi.”

Dì Ba ừ một tiếng, lôi kéo chị đi vào phòng bếp, tiếp tục nhắc nữa.

Bên ngoài, Tần Vũ Tinh ngồi trên ghế phụ trong xe của Từ Trường Sinh, nhìn thẳng phía trước, không nói một lời.

“Đi nhà ông Nội trước nhé?”

Tần Vũ Tinh ừ một tiếng, tay phải chống trán dựa vào cửa, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Từ Trường Sinh im lặng một lát rồi nói: “Anh biết rõ em ở chung với ai ở Lệ Giang.”

…… Tần Vũ Tinh ngạc nhiên một chút, không lên tiếng.

“Anh và Bạch Nhược Đồng không có làm gì hết. Nếu cô ấy nói với em cái gì, cố ý tìm em cái gì, cũng đều là vì không cam lòng chia tay với anh mà thôi.”

. . . . . .

“Vũ Tinh, chúng ta hòa nhau nhé? Không cần tiếp tục làm loại chuyện kẻ thủ sung sướng