Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213553

Bình chọn: 8.5.00/10/1355 lượt.

h xuất hiện vậy, mất tích một cách thần bí, những chiếc thuyền đưa ra để đi dọc theo bờ biển, tìm kiếm khắp nơi, nhưng vẫn không tìm được thi thể của anh.

Cho nên, xuất hiện lời đồn đại là, Nam Dạ Tước đã chết, đã bị chìm xuống dưới đáy biển, vĩnh viễn cũng không thấy được ánh mặt trời trên mặt nước nữa.

Chương 120

Chap 120: Tỉnh Lại

Tới giữa trưa Dung Ân mới về tới nhà, khi cô kéo hành lý về tới trước cửa nhà, cái phòng khách nhỏ hẹp trong nhà mình tụ tập rất đông người, mẹ Dung đang ngồi trên ghế sô pha không ngừng lau nước mắt.

“Tôi nói mẹ Dung này, bà đừng khóc nữa,con cháu đều có phúc của nó hết rồi…” Mẹ Lưu ở bên cạnh khuyên nhủ, mấy người hàng xóm cũng gật đầu đồng tình.

“Mẹ———-” Dung Ân không biết chuyện gì xảy ra,vội vàng đi vào nhà.

” Ai da, Ân Ân, cuối cùng con cũng đã về…” Mẹ Lưu tiến lên nắm tay cô, “Mẹ con xem tin tức, gấp gáp đến nỗi chưa ăn cơm, lại lo lắng cho con.”

Cái ti vi trong phòng khách đang đưa tin của Nghiêm Tước, mẹ Dung biết cuộc sống sau nay rất bất an,muốn gọi điện cho Dung Ân,sực nhớ ra từ trước cũng là con gọi về nhà,nên lần này bà rất lo lắng.

” Ân Ân, con muốn dọa chết mẹ rồi.” Mẹ Dung từ sô pha đứng lên,” Sao lại thế này, Tước, đứa nhỏ kia thật sự đã xảy ra chuyện sao?Tại sao trên ti vi nói nó là người trong xã hội đen,còn giết người nữa?”

” Mẹ, đã nói là ti vi.” Dung Ân nhìn về phía khuôn mặt mẹ tiều tụy mà hiền lành,” Trên đó nói mẹ có thể tin sao?”

“Thì đấy,tôi thấy tiểu Nam đứa nhỏ ấy thật sự rất tốt…”

“Đúng đấy,đúng đấy….”Hàng xóm hỗ trợ khuyên bảo,sóng mũi Dung Ân bắt đầu cay cay, cũng may, bọn họ không bỏ đá xuống giếng.

“Vậy, Tước nó thật sự…” mẹ Dung đau khóc thành tiếng, kéo tay Dung Ân qua, vỗ vài cái vào mu bàn tay cô,”Con nói đi tại sao số con lại khổ như vậy,không dễ dàng có một người xuất hiện,thế này mới bao nhiêu ngày đâu…”

“Mẹ, mẹ đừng như vậy…” Dung Ân cố gắng nuốt nước mắt trở về như vậy lại tuôn ra, đám người mẹ Lưu khuyên nhủ vài câu,cũng không tiên ở lâu, chỉ đành phải tạm biệt ra về.

“Ôi” Mẹ Dung lau nước mắt, đem Dung Ân kéo qua,để cô dựa vào bờ vai mình,”Chắc có lẽ là số mệnh thật,mẹ vốn đang tính năm nay có thể bồng cháu.”

“Mẹ.” Dung Ân chạy nước mắt.” Có con ở bên cạnh với mẹ không được sao?”

” Mẹ không muốn con đến già vẫn ở một mình…”

“Mẹ, đừng nghĩ nữa,mẹ đều nói phải tùy vào duyên phận.” Giọng nói Dung Ân khàn khàn nhẹ nhàng,hai tay cô kéo cánh tay mẹ Dung,”Con chỉ muốn cuộc sống sau nay của mẹ có thể vui vẻ là được.”

Kế hoạch thôn tính tập đòan Viễn Thiệp của Nghiêm Tước vẫn chưa thành công, sau khi kết thúc cuộc họp hội đồng quản trị,tập đòan Viễn Thiệp vẫn đổi chủ,từ Trần Kiều tiếp nhận,về phần nguyên nhân ra sao,nội bộ bên trong nhất quyết giữ bí mật.nhưng mà rất nhiều người vẫn có thể đóan được ngọn

Chương 121

Chương 121: Ác ma tái hiện

Xuân về hoa nở, lấy ngón tay nhẩm tính, cũng mới trôi qua có vài tháng.

Cái đêm lạnh giá nhất đã trở thành mây khói trong ánh mắt hiu quạnh của mọi người, giống như hiện nay, đã bắt đầu vào hạ.

Mấy ngày nay Dung Ân có gặp qua Thẩm Mặc. Tuy rằng cô ấy nhiệt tình mời cô qua làm bên công ty mới của cô ấy, nhưng cô vẫn khéo léo từ chối. Dung Ân muốn từ biệt hoàn toàn cuộc sống trước kia. Sang Tân vì cô mà liên tục gặp trắc trở, cô vẫn là thích hợp làm ở nơi yên tĩnh một chút.

Công ty mới quy mô không lớn, chủ tư nhân, nhưng đãi ngộ cũng không đến nổi nào, lương cơ bản là 2,500 đồng NDT cộng với tiền thiết kế tính theo phần trăm, nộp phí bảo hiểm, hàng tháng còn có 100 đồng tiền trợ cấp điện thoại, còn có phiếu xe phiếu cơm.

Quan trọng nhất là, Dung Ân ở đây đã gặp được Lý Hủy, người con gái có gương mặt tròn như trái táo vì sự sụp đổ của Nghiêm Tước nên không thể không ra ngoài tìm việc khác, may mà gia đình có chỗ thân quen, công ty này là Cậu của cô ấy thành lập.

Lý Hủy thật rất tâm lý với người khác, chuyện liên quan đến Nam Dạ Tước và Dung Ân, cô ấy từ trước đến nay chưa hề hỏi qua.

Công ty thuê văn phòng cao ốc, chỉ có một tầng, vị trí của Dung Ân ngay cửa sổ. Mỗi lần mở rèm cửa ra, có thể thấy hàng loạt các tòa nhà cao ốc của thành phố Bạch Sa, đôi khi tăng ca, còn có thể thấy được một cảnh tượng tráng lệ của ánh nắng chiều quanh quẩn giữa không trung, như muốn ôm lấy tất cả tòa nhà trong thành phố.

Trước máy tính, để một chậu cây xương rồng hình cầu màu xanh, trong bình để một mặt búp bê làm bằng sứ.

Dung Ân sau khi tan tầm đi ra khỏi công ty, Lý Hủy kéo cánh tay cô một mực nói muốn đi ăn cá biển. Hai người đi đến quảng trường, liền thấy xe Diêm Minh ngừng ở ven đường. Lý Hủy nhận ra anh ta liền tự giác buông tay ra.

Nhìn anh ta có chút gầy, nhưng tinh thần xem ra cũng không tệ. Khi anh ta đi đến trước mặt Dung Ân, thân hình to lớn của anh ta che hết ánh mặt trời đang chiếu vào đôi mắt cô, “Dung Ân, chúng ta cùng ăn bữa cơm tối.” Sau khi thân phận của anh ta bị vạch trần, ngay cả tiếng gọi Ân Ân cũng trở nên xa xỉ .

Bọn họ liền chọn nhà hàng gần công ty, không khí thanh nhã, cũng không có quá nhiều người.

Khi Diêm Minh ngồi xuống, một cánh tay đặt nơi đầu gối,