Polaroid
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213515

Bình chọn: 8.5.00/10/1351 lượt.

ần tổng, anh có vẻ bận nhiều việc?”

“Không, không….” Trần Kiều bước lên phía trước nghênh đón, “Mới vừa có chút công việc trì hoãn, không tự mình đi xuống nghênh đón, mong rằng Duật tổng có thể bỏ qua cho.”

Dung Ân vừa nghe thấy giọng điệu như vậy, trong lòng càng căm phẫn, cô khập khiễng đi qua Duật Tôn.

Người đàn ông chỉ nhìn thoáng một cái, đáy mắt anh lóe lên, khi cố tình nhìn lại một bên mặt Dung Ân thêm một lần nữa, mới biết được cảm giác thân quen này đến từ đâu, “Đứng lại.”

Dung Ân nhíu mày, cô không biết người này.

“Cô tên là gì?” Duật Tôn sẽ không nhìn lầm, Dung Ân chính là người phụ nữ mà Nam Dạ Tước để hình trong bóp da. Anh nheo mắt lại, ánh mắt dò xét. Tuy rằng quần áo nhăn nheo của cô đã chỉnh tề, nhưng mái tóc buột đuôi ngựa đằng sau bị đè ép mà như muốn rớt ra, giữa cổ, phần da thịt trắng nõn vì trận giằng co vừa rồi cũng đỏ lên. Ánh mắt người đàn ông nhìn theo tập phương án cô đang ôm lấy, đôi môi mỏng của hắn nhếch lên, trong ánh mắt xuất hiện một vẻ chê cười.

Người phụ nữ mà Nam Dạ Tước chấm, sao có thể là loại này!

Dung Ân nhìn thấu ý nghĩa của anh ta rất rõ ràng, tưởng cô là loại vì địa vị mà bán bản thân mình sao? Cô cất bước, để lại câu nói, “Đừng có nghĩ tôi giống như mấy người, xấu xa giống vậy.”

Gương mặt Trần Kiều thoáng chốc tái xanh, che giấu sự xấu hổ, ánh mắt người đàn ông quay về phía anh, chỉ cười cười, không nói gì thêm.

Dung Ân đi ra khỏi tập đoàn Viễn Thiệp, trong lòng như tích một khối đá rất nặng, làm sao cũng không thở được. Mới cách có vài tháng, chủ nhân trước của tập đoàn Viễn Thiệp và Nghiêm Tước đã không còn. Cô vô thức đi dọc theo con đường dài, hai người đàn ông đó, đều đã từng khắc sâu vào trái tim cô, bất luận dưới danh nghĩa là yêu hay hận, tóm lại là, đều khắc sâu vào xương cốt như nhau.

Về đến công ty, khi Dung Ân nói đã làm hỏng phương án, sắc mặt ông chủ không tốt, đem bản thiết kế của cô quăng lên bàn rồi bỏ đi. Lý Hủy ôm bờ vai cô không ngừng an ủi. Dung Ân thì lại cảm thấy không có gì. Hiện thực luôn là như vậy, nếu bạn muốn thích ứng với nó, tất nhiên phải trải qua quá trình gian khổ.

Trước kia, phía sau cô có Nam Dạ Tước, người đàn ông này nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả thành phố Bạch Sa, lời anh ta nói, ai dám không cúi đầu khom lưng? Đôi mắt Dung Ân đột nhiên hơi cay, cô liền đóng cửa sổ lại, nhất định là do gió lớn quá, đến nổi thổi cả bụi vào trong mắt rồi.

Cô cố gắng bình ổn lại tâm trạng của mình, trước kia cô cố gắng thoát khỏi bàn tay của Nam Dạ Tước, những điều anh đối tốt với cô, tất cả đều bị cô xem như thù địch. Cô thích được dựa vào chính đôi tay của mình, thích được bình thản, nhưng hôm nay, tại sao lại đột nhiên nhớ tới những ngày tháng được anh che chở?

Phụ nữ, “luôn thích đa sầu đa cảm, đặc biệt khi tận mắt thấy sự thay đổi của Trần Kiều, cả trái tim cô bắt đầu chết lặng.

Nhưng, cuộc gặp gỡ này của Dung Ân, đã chứng minh được câu nói “Trong họa có phúc”

Ai có thể nghĩ được, một công ty như Nghiêm Tước lại có thể tự nhiên tìm đến một công ty nhỏ bé, thậm chí xét về quy cách thì quy mô còn chưa đủ để gọi là công ty này, để hợp tác cơ chứ?

Ông chủ Bạch sau vài ngày đàm phán, quay về với gương mặt đầy phấn khởi, còn khoe khoang với Dung Ân, còn bảo cô làm cho tốt, cũng hứa hẹn công ty sẽ không bạc đãi cô đâu, khi phát lương, còn thưởng thêm 500 đồng NDT.

Lý Hủy liền lắc đầu, “chậc chậc, cậu của tớ là ông chủ vừa thấy tiền là sáng mắt, thái độ thay đổi thiệt nhanh đó nha, mấy ngày trước còn trừng mắt cau mày nữa.”

Ngày tháng lại tiếp tục trôi qua, giống như nước lã.

Lại mấy tháng nữa qua đi, quy mô lớn nhất của thành phố Bạch Sa-Cám Dỗ đã có người mua lại, cùng lúc đó, nhiều quán bar khác cũng bị thôn tính. Những việc này, Dung Ân đều là ngẫu nhiên xem tin tức trên tivi mà biết được, Cám Dỗ được làm lại bộ mặt mới hoàn toàn, còn đổi cả tên, gọi là Nữ Sắc.

Cuộc sống của Dung Ân, mỗi ngày đều chỉ có qua hai nơi, một con đường, không có điểm nhấn nào khác.

Mấy dì ở trong khu phố thấy Nam Dạ Tước cũng đã mất được nửa năm mà Dung Ân vẫn chưa qua lại với bạn trai nào khác, ai ai cũng đều rất nôn nóng, tranh nhau mà giới thiệu đối tượng cho cô.

Con trai của cô Bảy, dì Tám cũng đưa ra trình diện, mẹ Dung lúc đầu cũng chỉ cười, về sau cũng bị thuyết phục, liền thúc giục Dung Ân đi xem mắt. Lẽ dĩ nhiên là Dung Ân không chịu đi rồi, nhưng mấy dì đó thật sự rất nhiệt tình, Dung Ân chỉ còn biết ứng phó ngoài mặt, lạnh nhạt từ chối cho qua.

Đếm từng ngày trôi qua, có những lúc, thật sự trôi qua rất nhanh.

Sự hợp tác của công ty với Nghiêm Tước, dự án đầu tiên mang lại kết quả cũng không tồi. Mấy ngày nay Dung Ân đi làm đều ôm theo Dạ Dạ, con nhóc này cũng đã một tuổi hơn rồi, trên người mặc bộ quần áo liền màu hồng, trông dễ thương cực.

“Ôi ôi, là Dạ Dạ đây mà.” Lý Hủy thích thú, “Đến chị ôm cái nào, hôm nay sao lại mang nó đến công ty thế này?”

“Khu phố mẹ tớ tổ chức hoạt động gì đó, mẹ Lưu bọn họ rủ bà ra ngoài, không ai chăm sóc Dạ Dạ.” Dung Ân mang thức ăn của con nhóc bỏ lên bàn.

“Haizz, con nhóc con này cũng xa xỉ t